Chương 2: Buông tôi ra

Mục Tiểu Tình được đưa đến đồn cảnh sát lấy khẩu cung, rồi ngơ ngẩn quay lại trường học. Ánh mắt mọi người nhìn cô đã hoàn toàn khác xưa, xì xào bàn tán không ngớt.

Cô uất ức vô cùng, muốn hét lên rằng mình không phải kẻ thứ ba. Nhưng ai tin đây? Chẳng một ai chịu tin cô vô tội.

Hơn nữa, trong lòng cô cũng mang một chút áy náy với An Địch. Dù tự nhủ mình không sai, nhưng cái chết của An Địch rốt cuộc vẫn có liên quan đến cô. Nếu lúc đó cô kiên nhẫn giải thích rõ ràng, thay vì lạnh nhạt bỏ qua, có lẽ An Địch đã không kích động đến mức gieo mình tự vẫn.

Giờ ra chơi, cô đi vào nhà vệ sinh. Trong lúc ngồi trong buồng, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng thì thầm bàn tán.

“Con Mục Tiểu Tình ấy, mặt mũi như hồ ly, mình đã nói rồi mà, chắc chắn không yên phận. Giờ thì thấy chưa, quyến rũ bạn trai người ta, ép người ta đến mức nhảy lầu. Hừ, đúng là đồ không biết xấu hổ!”

“Chứ còn gì nữa.”

Mục Tiểu Tình mặt không chút cảm xúc đẩy cửa bước ra. Hai cô gái kia không ngờ cô ở bên trong, hoảng hốt đứng bật dậy.

“Tôi quyến rũ đàn ông nào? Các cậu tận mắt thấy sao?”

Đối phương đỏ bừng mặt, cãi lại: “Mọi người đều nói vậy, chẳng lẽ còn giả?”

“Ồ, thế à?” Mục Tiểu Tình lạnh nhạt: “Vậy thì để tôi nói cho các cậu biết, thật ra con hồ ly tinh này không chỉ quyến rũ một gã đàn ông, mà còn quyến rũ cả bạn trai của cậu nữa. Bất ngờ không?”

“Mục Tiểu Tình, con tiện nhân!”

Đèn trong nhà vệ sinh bỗng nhấp nháy mấy cái rồi vụt tắt.

Ba người đều giật thót tim. Ngay sau đó, toàn bộ vòi nước đồng loạt chảy ra chất lỏng đỏ sẫm như máu, loang khắp bồn rửa. Tiếng hét chói tai vang vọng trong không gian chật hẹp.

Mục Tiểu Tình vốn nhát gan, tiếng kêu lại càng thảm thiết, vừa rồi khí thế hùng hổ giờ chẳng còn lại chút nào.

Một cơ thể băng lạnh đột ngột áp sát sau lưng cô, giọng nói âm trầm vang lên:

“Em dám ở sau lưng tôi đi quyến rũ kẻ khác?”

“Aaah!” Mục Tiểu Tình hét thất thanh. Qua gương, cô thấy khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt kia đang kề sát mình, đôi mắt sâu thẳm lạnh buốt, khiến toàn thân cô đông cứng lại, run rẩy không ngừng.

Phượng Tịch Minh?

“Sợ tôi à?” Anh nhếch môi cười lạnh: “Vậy mà còn dám đi quyến rũ đàn ông khác? Mục Tiểu Tình, em tin không, tôi có thể gϊếŧ em ngay bây giờ.”

Mục Tiểu Tình đôi mắt rưng rưng, run rẩy cầu xin: “Xin... xin anh đừng gϊếŧ tôi... tha cho tôi... tôi thật sự không quyến rũ ai cả...”

Phượng Tịch Minh tất nhiên biết cô không hề làm thế. Đêm đầu tiên của cô đã thuộc về anh. Nghĩ vậy, cơn giận trong anh cũng giảm đi đôi chút, chỉ lạnh lùng đe dọa: “Mục Tiểu Tình, nếu để tôi biết em còn dám quyến rũ tên nào khác... hừ...”

Mục Tiểu Tình liên tục thề thốt. Thấy thế, Phượng Tịch Minh mới hài lòng, cúi xuống nâng cằm cô, áp môi lạnh lẽo lên đôi môi hồng mềm mại.

Cô sợ hãi tột cùng, không dám phản kháng, chỉ có thể bị động chịu đựng.

Anh hôn cô thật lâu. Mãi đến khi cô run run nhắc khẽ còn phải đi học, anh mới trầm giọng hừ một tiếng. Ngón tay lạnh lẽo lướt qua cổ cô, kéo ra miếng ngọc bội đeo lại cho cô, rồi cúi sát tai thì thầm: “Đeo nó vào. Không được tháo xuống.”

Nói rồi anh tan biến như làn sương mù.

Mục Tiểu Tình ngồi phịch xuống đất, vội vàng gỡ ngọc bội ra, giận dữ ném sang một bên, cả hàm răng vẫn còn run lập cập.

Một lúc lâu sau, cô mới chậm rãi đứng dậy. Do dự một hồi, cuối cùng vẫn nhặt lại ngọc bội bỏ vào túi áo.

Chiều hôm ấy, trong trường đã lan tin đồn có hai nữ sinh gặp ma, hoảng sợ đến mức phải nhập viện. Mục Tiểu Tình giả vờ không nghe thấy, lặng lẽ đi về ký túc xá, Hoàng Mai cũng hốt hoảng theo sát sau lưng.

Sắc mặt Hoàng Mai trắng bệch. Cậu ta không chỉ là nhân chứng cái chết của An Địch, mà nay còn nghe tin trường học có ma quỷ, trong lòng càng thêm hoảng hốt.

“Tiểu Tình, nghe nói người mặc đồ đỏ mà chết thì oán khí đặc biệt nặng, rất dễ biến thành lệ quỷ quay về báo thù. Cậu nói xem, An Địch có quay lại tìm chúng ta không?”

“Đừng mê tín nữa. Trên đời này làm gì có ma quỷ chứ.” Mục Tiểu Tình cười khổ. Chính cô đã tận mắt thấy ma, còn... Cô ép mình lấy lại tinh thần, an ủi Hoàng Mai: “Với lại, oan có đầu nợ có chủ. An Địch cho rằng mình cướp bạn trai cậu ấy, nếu có quay lại báo thù cũng sẽ tìm mình, sao lại tìm cậu được.”

Hoàng Mai bỗng khựng lại, gượng gạo cười: “Phải, phải rồi... mình có việc, đi trước đây. Cậu tự về nhé.” Nói xong liền như cơn gió mà chạy đi mất.

Mục Tiểu Tình thấy lạ, trong lòng lo cho Hoàng Mai, đang định đuổi theo, ai ngờ đến khu rừng nhỏ trong trường thì mất dấu. Không tìm thấy Hoàng Mai, ngược lại lại chạm mặt kẻ mà cô không muốn gặp nhất.

“Tiểu Tình, bây giờ giữa chúng ta đã không còn gì ngăn cản nữa, hãy làm bạn gái anh nhé.” Vừa nhìn thấy cô, mắt Từ Nguyên Đức sáng rực, lập tức bước nhanh đến gần.

Mục Tiểu Tình kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Từ Nguyên Đức mang vẻ mặt như vừa trút được gánh nặng thản nhiên đến mức lạ lùng, dường như người vừa chết không phải bạn gái cũ của cậu ta.

“Chẳng phải trước đây em kiêng dè An Địch nên mới không thừa nhận thích anh sao? Giờ cô ta chết rồi, chúng ta ở bên nhau đi, Tiểu Tình.”

“Bạn gái cậu chết rồi, cậu lại chẳng thấy buồn sao? Cậu ấy là vì cậu mà tự sát đấy.” Mục Tiểu Tình chất vấn.

“Hừ, cái người phụ nữ đó, anh đã chán từ lâu rồi. Cô ta đâu xinh bằng em, cũng chẳng dịu dàng, suốt ngày chỉ biết sai bảo anh làm cái này cái kia, không vừa ý một chút là náo loạn trời đất. Tiểu Tình, em yên tâm, anh sớm đã không còn yêu cô ta, trong lòng anh bây giờ chỉ có một mình em. Cô ta chết rồi, anh còn nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát khỏi cái con đỉa bám dính kia.”

Vẻ mặt Từ Nguyên Đức đầy khinh miệt, những đường nét vốn coi như đoan chính giờ lại trở nên ti tiện đến buồn nôn. Dù Mục Tiểu Tình là người tính tình tốt cũng không khỏi thấy ghê tởm, trong lòng thương xót cho An Địch không ngờ lại vì loại người này mà tự vẫn.

Lúc này mặt trời đã lặn, khung cảnh tối mờ, chính là thời khắc “hoàng hôn ma quỷ” mà cổ nhân vẫn nói – giờ mà yêu tà quỷ quái tung hoành.

Mục Tiểu Tình không muốn dây dưa với cậu ta, bèn giả vờ lơ đãng nói: “Nghe nói trường mình trước kia là bãi tha ma, khắp nơi đều là mồ mả, có khi ngay dưới chân chúng ta cũng đang dẫm lên đấy.”

Nói xong chính cô lại rùng mình.

Từ Nguyên Đức nhìn cô kiều diễm như hoa, trong lòng xao động, ôm nhẹ lấy cô: “Đừng sợ, Tiểu Tình, anh sẽ bảo vệ em.”

Mục Tiểu Tình giãy ra nhưng không thoát, gương mặt lạnh hẳn: “Buông tôi ra.”