“Để xem tôi có lần sau hay không.” Phượng Tịch Minh cười tà.
Dù không có cơ hội, anh cũng sẽ tự tạo cơ hội để gội đầu cho cô. Cảm giác đó anh rất thích. Không, không chỉ gội đầu, còn nhiều thứ khác anh cũng muốn làm cho cô.
Hừ, cứ đợi đó, anh nhất định sẽ có cơ hội.
“Này, tôi phải ra ngoài mua đồ ăn, anh đi ngay đi.” Mục Tiểu Tình đứng ở cửa nói, giọng có vẻ gấp gáp.
“Vậy em cứ đi đi, quản anh làm gì? Đói thì đi trước đi.” Phượng Tịch Minh thong thả từ trong phòng tắm bước ra, nói như chẳng để tâm.
Mục Tiểu Tình tức đến nghẹn lời: “Đây là phòng ngủ của tôi đấy nhé! Anh, à không, nam quỷ như anh ở đây không thấy ngại à?”
“Em yêu, dường như em quên rồi, tôi đã ở đây mấy hôm nay đấy. Khi đó sao không thấy em có ý kiến gì?”
Mục Tiểu Tình, em đúng là kiểu dùng xong thì bỏ, coi chừng tôi không khách sáo với em.
“Em sao lại như thế hả? Tôi tốt bụng chăm sóc em mấy hôm nay, cảm ơn thì không có, còn quát tháo tôi. Lễ phép của em đi đâu rồi?” Phượng Tịch Minh hừ lạnh nhìn cô.
“Này, anh nói cho đàng hoàng nhé. Tôi quát anh hồi nào?” Mục Tiểu Tình tức tối đi thẳng đến trước mặt anh, chỉ tay vào Phượng Tịch Minh đang cười khoái chí.
“Ừ, giờ chẳng phải em đang quát đây sao.”
“Anh muốn nói sao thì nói, tôi không thèm chấp. Tôi còn phải đi ăn nữa.” Nói xong, cô quay người bước ra ngoài.
Hừ, con quỷ chết tiệt, kệ anh muốn sao thì sao. Dù sao có người trông nhà, cô cũng thấy yên tâm.
Phượng Tịch Minh bất ngờ nắm lấy tay Mục Tiểu Tình khi cô định ra cửa, cau mày nói: “Em định đi như vậy à? Còn muốn tôi trông nhà cho em? Mơ đẹp quá đấy.”
Muốn bỏ anh lại một mình để đi ra ngoài? Đừng có mơ. Giờ anh đã bắt đầu không muốn buông cô ra. Ở bên cô, anh cảm nhận được thứ cảm giác chưa từng có trước đây, một cảm giác rất khó tả.
“Này, dù sao anh cũng là một con ma, sao cứ bám lấy tôi mãi thế? Tôi đắc tội gì với anh à?” Giờ phút này, cô thực sự thấy chán ghét con ma đó rồi. Nếu không phải tận mắt chứng kiến anh chỉ mất vài phút đã khiến hồn phách của An Địch tan tác, thì có lẽ ngay khi chịu hết nổi, cô đã sớm cho anh biết tay.
“Tôi là ma thì sao chứ? Em chẳng đắc tội gì với tôi cả, nhưng em là vợ tôi, tôi không được đi theo vợ mình chắc? Cho nên lần này em ra ngoài, tôi cũng phải đi cùng.”
Phượng Tịch Minh hơi nhíu mày, có phần không hài lòng. Đến giờ cô vẫn còn bài xích anh, điều đó khiến anh khó chịu.
Vốn tưởng mấy ngày qua sống chung ít nhiều cũng khiến cô thay đổi cái nhìn về anh, không ngờ sự dịu dàng của anh lại khiến cô gan dạ hơn, dám tỏ ra bất mãn, còn suốt ngày “này, này” mà gọi anh.
Anh là chồng cô cơ mà! Không gọi tên anh thì thôi, trước đây gọi cả họ lẫn tên anh cũng không sao, nhưng làm gì có người vợ nào suốt ngày “này, này” gọi chồng mình chứ?
Không dạy cho cô một bài học, chẳng phải cô sắp muốn “phản trời” rồi sao? Thôi thì bắt đầu từ cách xưng hô trước đã.
“Ai là vợ anh hả?”
“Hửm.”
Dưới ánh mắt mang đầy vẻ đe dọa của Phượng Tịch Minh, Mục Tiểu Tình đành phải sửa lời: “Tôi là vợ anh thì là vợ anh, nhưng thì sao chứ? Chúng ta là âm hôn, lại còn là do tôi hoàn toàn không biết gì mà bị ép định đoạt. Tôi không vui là phải rồi còn gì.”
Cắn răng nói xong những điều mình ấm ức bấy lâu, Mục Tiểu Tình thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi. Thấy Phượng Tịch Minh vẫn im lặng, cô lại dè dặt lên tiếng: “Cho nên trong lòng tôi chắc chắn là có oán khí. Huống hồ anh cứ nói anh giúp thì phải trả giá này nọ, anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Cái gì cũng do anh định đoạt, tôi cũng biết tức giận đấy chứ.”
“Còn nữa, anh lợi hại như vậy, tôi làm sao chống lại được anh? Giống như mấy ngày nay, tôi ghét cái cảm giác đó lắm. Điều khiến tôi sợ hơn là, nếu sau này anh cứ ép tôi phải ở bên anh, thì tôi biết phải sống sao đây? Tôi là người, còn anh là ma, người khác mà thấy tôi suốt ngày nói chuyện với không khí, chẳng cho là tôi bị thần kinh mới lạ!”
Cô nói một hơi, vốn tưởng Phượng Tịch Minh sẽ lại như lần trước, lạnh mặt, nói mấy câu cay nghiệt rồi biến mất như làn khói. Nhưng cô lại thất vọng nhận ra, anh không hề bỏ đi.
“Tôi khiến em khó chịu đến vậy sao? Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Thì ra trong lòng cô vẫn luôn phải chịu đựng như thế, vẫn luôn phải nén lại cảm xúc của mình khi đối diện với anh.
Không ngờ chính anh lại khiến cô phiền lòng đến mức đó. Xem ra, đúng là anh đã sơ suất, ngay từ đầu, có lẽ cách nghĩ của anh đã sai rồi, anh chưa từng thật sự nghĩ đến cảm nhận của cô.
Giờ cô đã nói hết ra rồi, mà bản thân anh cũng dần có cảm tình với cô, nên đương nhiên phải nghĩ đến chuyện sau này, chuyện nếu thật sự ở bên nhau thì phải làm sao. Có vẻ như anh cần nghiêm túc suy nghĩ lại về điều đó.
Biết rồi? Biết cái gì cơ? Anh ta không giận nữa sao?
Thôi kệ, anh ta giận hay không cũng chẳng liên quan gì đến cô. Không giận thì càng tốt chứ sao.
“Giờ anh có thể buông tôi ra được chưa? Tôi muốn đi ăn. Anh đã không chịu đi, tôi cũng không thể đuổi anh được, vậy anh cứ tùy ý.” Mục Tiểu Tình bình tĩnh lại, nói nhạt nhẽo.
Vừa nãy bị anh chọc tức, cô đã tuôn hết những điều chất chứa trong lòng ra rồi. Giờ cô cần thời gian để suy nghĩ xem nên đối mặt với anh thế nào.
Phượng Tịch Minh khẽ cau mày, cô không nghe thấy anh vừa nói gì à? Rõ ràng anh bảo sẽ đi cùng cô cơ mà.
“Ừ, nên tôi đi với em.” Anh dứt lời, chẳng cho cô phản ứng, đã nắm tay kéo cô đi ra ngoài.
“Này! Anh làm gì thế? Sao lại đi cùng tôi được? Tôi không muốn bị người khác coi là quái vật đâu!” Mục Tiểu Tình giãy giụa muốn thoát khỏi tay anh nhưng vô ích.
“Anh... sao tự nhiên lại dừng lại thế? Không biết làm vậy sẽ làm người khác đau à?” Cô xoa cổ tay, giọng trách móc.
“Xin lỗi, có đau không?” Anh dừng lại chỉ vì vừa rồi định nói chuyện khác thì bị cô ngắt lời.
“Không sao, anh đừng bận tâm. Nhưng sao tự nhiên anh dừng lại thế?” Cô nghi hoặc hỏi.
“Ừ, tôi có chuyện muốn nói với em.” Giọng anh trầm thấp vang lên: “Mỗi lần em gọi tôi đều “này, này”. Tôi là chồng em, không phải “này”. Làm ơn chú ý cách nói chuyện một chút.”
Mục Tiểu Tình sững người, rồi lập tức phản ứng: “Thì đúng là thế mà, gọi gì chẳng được, quan trọng gì đâu.”
“Đương nhiên là khác. Nếu mỗi ngày tôi cũng “này, này” mà gọi em, em vui được à?” Phượng Tịch Minh đen mặt, rõ ràng rất không hài lòng với cách xưng hô đó.
Nếu hôm nay cô mà không chịu đổi, anh thật không ngại dạy dỗ cho cô một chút để thay đổi quan điểm.
Xong rồi, chẳng lẽ anh ta định bắt mình gọi là “chồng” sao? Không được, tuyệt đối không được! Một thiếu nữ như cô, còn chưa từng yêu đương, vậy mà vừa mở mắt đã lấy chồng, lại là âm hôn nữa, nói ra người ta không cười mới lạ.
“Không! Tôi không gọi gì khác đâu, gọi vậy là được rồi.” Muốn cô đổi cách xưng hô á, đâu dễ thế. Cô nhất định phải giữ vững lập trường.
Sắc mặt Phượng Tịch Minh lập tức sa sầm, cô thật sự định gọi anh là “này” mãi sao? Tốt lắm, rất tốt.
“Thật không chịu đổi à? Vậy thì tôi đành dùng cách khác khiến em phải đổi thôi.”
Cái gì cơ? Lại muốn giở trò gì nữa đây? Không lẽ định ra tay thật? Với năng lực của anh ta, chẳng lẽ mình sắp biến thành hồn ma trong tay anh ta sao?
“Anh... anh định làm gì? Đừng có động tay động chân đấy!”
Anh khẽ cười, tiếng cười thấp thoáng trong gió: “Hừ, quả nhiên, không cứng rắn thì em chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn cả.”
“Em nói xem? Tôi khuyên tử tế mà em không nghe, vậy tôi chỉ còn cách dùng biện pháp khác thôi, đúng không? Nói đi, tôi nên dọa em, hay là dùng cách nào khác đây? Hay em tự đề xuất thử xem?” Phượng Tịch Minh nói chậm rãi, giọng anh trầm lạnh đến mức khiến người ta rợn gáy.
Huống hồ, anh còn cố ý tỏa ra hàn khí quanh người, khiến Mục Tiểu Tình run rẩy không chịu nổi.
“A... tôi sai rồi, tôi biết sai rồi!” Cô run rẩy nhận lỗi, tim đập loạn lên, chỉ sợ Phượng Tịch Minh sẽ đối xử với mình như đã từng làm với An Địch.
Nhưng cô lo quá rồi. Phượng Tịch Minh chỉ định dọa cô một chút mà thôi. Dù sao, một con ma có thể âm thầm bảo vệ cô suốt mười năm, sao có thể chỉ vì chuyện nhỏ này mà thật sự làm hại cô chứ? Chỉ là, trong lúc này, Mục Tiểu Tình đã quên sạch điều đó.
Cuối cùng cũng biết sợ rồi. Xem ra cách này hiệu quả thật. Lần sau mà không nghe lời, cứ áp dụng lại là được.
“Giờ thì chịu đổi rồi chứ? Nói đi.” Phượng Tịch Minh thu lại luồng hàn khí, nhìn Mục Tiểu Tình đang co rúm lại mà cất giọng.
“Nói... nói gì cơ?” Cô giả vờ ngây ngô, mắt láo liên.
Đúng là con ma thâm hiểm, dám dọa người ta kiểu này.
Phượng Tịch Minh nheo mắt: “Giả ngu à? Hay mất trí rồi? Tốt thôi, tôi vừa nghĩ ra một cách chắc chắn sẽ khiến em ngoan ngoãn nghe lời.”
“Hừ, tôi không tin đâu. Vừa nãy anh còn dọa tôi kia mà.” Lại muốn dụ cô hả? Không dễ thế đâu.
Khóe môi anh cong lên, ánh mắt thoáng qua chút trêu đùa: “Chưa nghe câu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén à? Cách này chẳng phải rất hay sao?”
“Anh... anh quá đáng lắm! Anh lại dám nghĩ đến chuyện đó!” Mục Tiểu Tình đỏ bừng cả mặt. Cái đồ ma chết tiệt, dám nghĩ dùng cách ấy để bắt cô khuất phục, đúng là đồ biếи ŧɦái!
Phượng Tịch Minh cười khẽ, giọng đùa cợt: “Chứ em nghĩ tôi còn có thể dùng cách nào khác? Hay là để tôi gọi vài tiểu quỷ đến, ngày nào cũng cùng em chơi đùa nhé?”
Trời ơi, anh ta còn định gọi ma khác đến nữa sao? Anh ta đâu biết thể chất cô vốn đã dễ thu hút linh hồn như thế nào. Làm vậy chẳng phải muốn hại chết cô, biến cô thành ma để cùng anh ta xuống âm phủ sao? Hay là anh ta biết cô sợ ma nên cố tình dùng cách đó để dọa cô?
“Cho em ba mươi giây để suy nghĩ. Chọn một trong hai cách đi.”
Nói xong, anh bình thản ngồi xuống một bên, chờ cô trả lời.
Cái gì? Chỉ cho có nửa phút để quyết định sao? Cái đồ ma đáng ghét! Thôi được, chịu thua còn hơn, mạng vẫn là quan trọng nhất.
“Được rồi, tôi chịu thua, được chưa!” Mục Tiểu Tình bước tới, giọng đầy ấm ức.
“Ồ, chịu thua à? Vậy tức là không chọn cái nào hết, đúng không? Thế em nghĩ kỹ xem, định gọi tôi là gì đây?”
Đáng ghét! Có cơ hội là phải trả thù cho bằng được. Hừ, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Giờ thì giữ mạng đã.
“Định gọi tôi là chồng rồi chứ gì?” Phượng Tịch Minh cong môi, nụ cười gian tà hiện rõ trên gương mặt tuấn tú của anh.