Chương 1: Người phụ nữ trong vũng máu

Gió lạnh thấu xương lùa vào phòng ngủ, Mục Tiểu Tình bị rét đến tỉnh giấc. Cô ngồi bật dậy, dụi dụi mắt, lẩm bẩm: “Hoàng Mai, sao các cậu không đóng cửa sổ lại.”

Có gì đó không đúng lắm.

Cô mở to mắt, phát hiện nơi này chẳng phải ký túc xá đại học quen thuộc, mà là một gian phòng ngủ xa hoa. Nội thất sang trọng nhưng lạnh lẽo vô hồn, gió lạnh rít qua cửa sổ chưa khép, khiến cả căn phòng âm u như quỷ khí lượn lờ.

Kỳ lạ hơn, nơi đây rõ ràng bài trí theo phong cách tối giản hiện đại, vậy mà ngay chính giữa lại đặt một cái bàn thờ, bên trong thờ một bài vị, trước mặt còn có lư hương.

Mục Tiểu Tình tò mò bước đến nhìn, trên bài vị đề bốn chữ: Phượng Tịch Minh.

Ơ, Phượng Tịch Minh? Trên miếng ngọc bội mà cô đeo từ nhỏ đến lớn cũng khắc cái tên này. Đây rốt cuộc là nơi nào, tại sao lại có bài vị của người đó?

Đang suy nghĩ, sau lưng cô đột nhiên áp sát vào một thân hình cao lớn lạnh lẽo, Mục Tiểu Tình giật mình hét toáng lên.

Trời ơi, có ma!

“Ồn ào chết đi được, im miệng.” Người đàn ông lạnh lùng mở miệng, giọng nói trầm thấp, khàn khàn mà từ tính.

Âm thanh thật dễ nghe, Mục Tiểu Tình theo bản năng ngậm miệng lại, nỗi sợ cũng vơi đi đôi chút. Cô quay đầu nhìn.

Một gương mặt tái nhợt lạnh băng nhưng đường nét sắc bén, đôi mắt phượng hơi híp, sâu thẳm như hai hồ băng tối tăm, lóe lên ánh nhìn bí ẩn nhưng nguy hiểm. Mày kiếm sắc như vẽ, tóc đen dày như mực, thần thái cao ngạo, khí thế áp bức, nếu không phải hoàn cảnh quá đáng sợ, hẳn sẽ tưởng như thần linh giáng thế.

“Với những gì em thấy, có hài lòng không?”

Anh nhướng mày, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo không chút ấm áp.

Mục Tiểu Tình vội dời ánh mắt, ngón tay xoắn chặt vào nhau, ngập ngừng hỏi:

“Anh... anh là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Đây là mơ sao?”

Người đàn ông khẽ cười trong cổ họng, ngón tay điểm nhẹ vào miếng ngọc bội trên cổ cô: “Mục Tiểu Tình, tôi đã bảo hộ em suốt mười năm. Giờ đến lúc em trả lại cho tôi rồi.”

Ngay sau đó, cô bị anh đẩy ngã xuống giường, quần áo trên người nhanh chóng bị xé bỏ, thân thể lạnh lẽo của anh đè ép lên.

“Đợi... đợi đã, tôi còn không biết anh là ai, chẳng phải tiến triển này... quá nhanh sao?”

“Nhanh?” Anh bật cười trầm thấp: “Với tôi thì đâu có nhanh. Tôi đã đợi mười năm rồi, chờ đến hôm nay còn thấy quá chậm.”

Mục Tiểu Tình cố gắng giãy giụa nhưng chẳng khác nào kiến rung cây. Chỉ có thể mặc cho anh hôn khắp toàn thân, chạm đến từng tấc da thịt, lạnh lẽo mà nóng bỏng, để rồi dần dần cô không kìm được, rơi vào hoan lạc đến nghẹt thở.

Đêm ấy, cô bị anh lật qua lật lại, triền miên không dứt. Về sau đã chịu không nổi, cô ôm chặt lấy anh vừa khóc vừa cầu xin, thốt ra những lời xấu hổ không dám nhắc. Mãi đến khi gà gáy sáng, anh mới chịu buông tha, để cô mê man ngủ thϊếp đi.

Lần nữa tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

Là ký túc xá quen thuộc, ánh nắng ấm áp chiếu lên người, xua tan mọi âm u. Tất cả chuyện đêm qua lướt qua trong đầu, mơ hồ như một giấc mộng.

Trong phòng chỉ còn Hoàng Mai ngồi đọc sách.

Mục Tiểu Tình cử động một chút, “hừ” một tiếng đau đớn. Sắc mặt trắng bệch, cô bật ngồi dậy, động đến nơi khó nói kia, từng cơn nhức nhối âm ỉ.

Những chuyện đêm qua... không phải mơ! Người đàn ông đó đã cướp đi đêm đầu tiên của cô!

Mục Tiểu Tình tức thì mặt trắng bệch, vừa sợ vừa giận. Cô trốn trong chăn khóc rất lâu mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật này.

Ngọc bội từ trong áo trượt ra. Mục Tiểu Tình cầm lên ngắm nghía, bỗng nhớ đến lời người đàn ông đêm qua.

Theo bản năng, cô khẽ hỏi: “Tiểu Mai, cậu có biết người tên Phượng Tịch Minh không?”

“Phượng Tịch Minh?” Hoàng Mai tròn xoe mắt: “Sao cậu lại nhắc đến anh ấy? Mình còn tưởng cái tên đó đã chẳng còn ai nhớ nữa rồi.”

“Mình chỉ tiện miệng hỏi thôi.”

“Anh ấy à, mười tuổi đã thi đỗ Đại học B, mười lăm tuổi tiếp quản tập đoàn gia tộc. Trong tám năm, một tay biến Phượng Thị thành một trong mười doanh nghiệp hàng đầu thế giới. Anh ấy là thiên tài tuyệt đối! Chỉ tiếc, mới hai mươi ba tuổi thì gặp tai nạn xe, đã qua đời rồi, đến nay cũng mười năm rồi nhỉ.”

“Tiểu Tình, để mình nói cậu nghe, tuy chưa từng gặp, nhưng Phượng Tịch Minh chính là thần tượng của mình đó! Mình siêu siêu hâm mộ anh ấy luôn!”

Nói rồi, Hoàng Mai hứng khởi lấy điện thoại mở ảnh ra cho cô xem.

Trong ảnh, anh tuấn mỹ vô song, thần thái cao ngạo, khí thế ung dung, tựa như thần linh hạ phàm. Rõ ràng chính là người đàn ông đã đoạt đi đêm đầu tiên của cô đêm qua.

Mục Tiểu Tình biết rất rõ tập đoàn Phượng thị. Sản phẩm của họ nổi danh quốc tế, là niềm tự hào của người dân Hoa quốc, ngay cả chiếc máy tính xách tay cô đang dùng cũng mang thương hiệu ấy. Nhưng... vì sao trên ngọc bội của cô lại khắc tên đó?

Miếng ngọc bội này là bà nội tặng cho cô. Mục Tiểu Tình nhớ rất rõ, khi cô mới sinh ra ở ngôi làng nhỏ ấy, người dân trong làng vốn mê tín. Thầy bói nói cô sinh ra mang “mệnh chí âm”, số mệnh cực nhẹ, khó sống quá hai mươi tuổi. Trước tám tuổi, cô mơ hồ nhớ rằng mình thường xuyên gặp phải những chuyện quái dị. Mãi đến khi bà không biết từ đâu tìm được miếng ngọc bội này, bắt cô ngày đêm đeo trên người, từ đó cô không còn gặp ma quỷ nữa.

Phượng Tịch Minh nói anh ta đã bảo hộ cô mười năm, lẽ nào là nhờ miếng ngọc này?

Ngay lập tức, Mục Tiểu Tình lắc đầu phủ định. Ma quỷ thì chỉ biết hại người, sao có thể bảo vệ ai? Nhất định anh ta đang lừa cô thôi.

Hoàng Mai lại thần thần bí bí nói với cô: “Thật ra trong giới tụi mình ai cũng nghi ngờ rằng cái chết của Phượng Tịch Minh có uẩn khúc. Nghe nói anh ấy bị người ta hãm hại! Chỉ là ngoài mặt không ai dám nhắc đến, mà cũng chẳng có chứng cứ xác thực.”

Một nhân vật lợi hại như vậy lại bị người ta hãm hại chết? Mục Tiểu Tình vừa thấy khó tin vừa thấy hả giận. Tên khốn đó chết rồi còn chưa chịu buông tha cô, lúc sống chắc chắn cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Cô nhìn miếng ngọc trong tay, nhíu mày, tiện tay nhét xuống dưới gối rồi đi rửa mặt.

Mục Tiểu Tình và Hoàng Mai cùng nhau rời ký túc xá. Mới đi được mấy bước, phía trước có một người chặn lại. Cô nhận ra anh ta là Từ Nguyên Đức, bạn trai của bạn cùng phòng An Địch.

“Tiểu Tình, anh thích em.” Trong mắt Từ Nguyên Đức tràn đầy tình ý, trong ngực ôm một bó hồng đỏ rực đưa tới: “Nhận lấy hoa này, làm bạn gái anh nhé?”

Mục Tiểu Tình giật mình, lùi vội hai bước, luống cuống: “Cậu... cậu làm gì thế?”

Cậu ta rõ ràng là bạn trai của An Địch! Tuy cùng lớp nhưng bình thường cô hiếm khi nói chuyện với cậu ta. Lời tỏ tình đột ngột này khiến cô kinh hãi.

“Đồ tiện nhân Mục Tiểu Tình!”

An Địch giận dữ lao tới, không kịp phân bua đã giơ tay tát cô một cái.

Mục Tiểu Tình né không kịp, khuôn mặt trắng nõn lập tức sưng đỏ lên một mảng in hằn bàn tay.

Từ Nguyên Đức tức giận, vội chắn trước mặt cô, giáng mạnh một bạt tai làm An Địch ngã nhào xuống đất: “Con điên này, đừng có làm hại Tiểu Tình! Chúng ta đã chia tay rồi! Tôi theo đuổi Tiểu Tình là quyền tự do của tôi!”

An Địch ngơ ngác: “Anh... anh đánh em? Vì con đàn bà rẻ mạt này mà anh dám đánh em? Không! Em không đồng ý chia tay! Nguyên Đức, em yêu anh, không ai yêu anh hơn em đâu! Em biết rõ anh cũng yêu em, chỉ là con tiện nhân này quyến rũ anh, khiến anh nhất thời mê muội thôi! Anh tỉnh lại đi, đừng để nó mê hoặc!”

Xung quanh nhanh chóng tụ tập một đám người hóng chuyện, ai nấy đều chỉ trỏ. Cảnh tượng bày ra chẳng khác nào Từ Nguyên Đức phản bội, còn Mục Tiểu Tình là kẻ thứ ba xen vào tình cảm của bạn cùng phòng.

Huống hồ, Mục Tiểu Tình vốn xinh đẹp quyến rũ, dáng người nóng bỏng, đôi mắt phượng ngấn nước như đang đưa tình, lại thêm khí chất mê hoặc. Trong mắt họ, loại “hồ ly tinh” này chính là kiểu phụ nữ giỏi cướp bạn trai người khác nhất!

Thế cục nhanh chóng nghiêng về phía An Địch. Ánh mắt mọi người nhìn cô đều chan chứa thương hại.

Mục Tiểu Tình cố gắng phân trần: “Chắc chắn ở đây có hiểu lầm! An Địch, cậu bình tĩnh nghe mình giải thích, giữa mình và Từ Nguyên Đức thật sự không có gì, nhất định có chỗ hiểu lầm thôi!”

Trời mới biết cô vô tội đến nhường nào.

Thế nhưng Từ Nguyên Đức lại ra vẻ đau khổ: “Tiểu Tình, chuyện của An Địch để anh giải quyết. Nhưng em đừng phủ nhận tình cảm của chúng ta có được không? Anh thật lòng yêu em. Vì em, anh nguyện chịu tiếng phụ bạc. Chỉ cần có em là đủ. Xin em đừng né tránh nữa, được không?”

Lời giải thích của Mục Tiểu Tình lập tức vô dụng.

An Địch mặt mũi dữ tợn, mất hết lý trí, gào thét về phía cô: “Con tiện nhân! Đồ giả tạo! Đồ hồ ly tinh! Đợi đó, tao phải cho mày chết!”

Nói rồi, cậu ta như phát điên, quay đầu bỏ chạy.

Không còn An Địch cản trở, Từ Nguyên Đức dồn hết tâm tư về phía Mục Tiểu Tình, chặn đường ép cô phải nhận tình cảm của cậu ta.

“Trời ơi...” Mục Tiểu Tình tuyệt vọng: “Bạn học, chúng ta vốn chẳng quen thân gì... cậu đừng bịa đặt nữa được không... tôi còn phải đi giải thích với An Địch... sao tự dưng lại rước họa vào thân thế này!”

Nhưng Từ Nguyên Đức lại chắc như đinh đóng cột: “Tiểu Tình, anh biết em cũng yêu anh. Trước kia em không nói vì ngại chen ngang giữa anh và An Địch. Giờ thì không còn trở ngại nào nữa, em chẳng cần kiêng dè gì hết!”

“Cậu bị hoang tưởng à? Tôi thực sự không thích cậu!”

Hai người còn đang giằng co, bỗng nghe một tiếng “rầm”, một đóa “huyết hoa” nở tung dưới chân họ, máu văng tung tóe khắp người Mục Tiểu Tình.

“A a a có người chết rồi!”

Đám đông thét chói tai, chen lấn bỏ chạy.

Một người phụ nữ mặc váy đỏ ngã xuống giữa vũng máu, tứ chi vặn vẹo quái dị. Cậu ta từ tầng sáu nhảy xuống, vậy mà vẫn chưa chết, còn cố sức bò dậy. Một tay níu chặt lấy mắt cá chân Mục Tiểu Tình, tay kia quờ quạng về phía Từ Nguyên Đức, miệng rỉ máu cười gằn, ánh mắt lóe lên oán hận điên cuồng.

Từ Nguyên Đức sợ đến mức bó hoa rơi tán loạn, toàn thân run rẩy, ngay cả một câu cũng không thốt nổi.

Mục Tiểu Tình sợ hãi hét toáng lên. Máu văng đầy người cô, lại bị bàn tay kia ghì chặt mắt cá chân, muốn chạy cũng không được. Cô chỉ còn cách quay sang hét với Hoàng Mai còn đang ngây ra tại chỗ: “Gọi... mau gọi xe cứu thương đi!”

Cô muốn cầm máu cho An Địch, nhưng toàn thân An Địch xương cốt gãy nát, cảnh tượng khủng khϊếp đến mức Mục Tiểu Tình run lẩy bẩy, không làm nổi gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn An Địch trút hơi thở cuối cùng.

Ngay cả khi cảnh sát và bác sĩ tới nơi, bàn tay kia vẫn nắm chặt mắt cá chân cô không chịu buông. Cuối cùng bác sĩ phải dùng dụng cụ đập gãy ngón tay thì cô mới được giải thoát.