Đằng thiếu gia hùng hùng hổ hổ xông ra ngoài, xông thẳng tới gian phòng 201.
Trần Chiêu lại rót ly nước ấm cho ông chủ, nói: “Ông chủ lẽ nào nói nhiều như vậy, là vì giữ Đằng thiếu gia lại.”
Bùi Yếm Ly: “Đối phương dùng cách che giấu tai mắt người khác, chính là không muốn bị lộ.”
Trần Chiêu lại hỏi: “Ông chủ lẽ nào không tò mò sao?”
Chén trà đặt giữa môi, Bùi Yếm Ly cười: “Lúc muốn gặp, đương nhiên sẽ gặp được.”
Uống xong, Bùi Yếm Ly lại cầm danh sách vật phẩm đấu giá lên, lật đến trang sau.
“...Tiếp theo, vật phẩm số 43, cũng là một khối bảo thạch, có điều là màu vàng, đến từ Kashmiri, "ngôi sao sa mạc", tầm 11.78 cara, giá khởi điểm là 230 vạn, hiện tại...bắt đầu đấu giá!”
Sau lời của đấu giá sư, dưới đài bắt đầu có người giơ tay.
Bùi Yếm Ly bấm con số, số 205, bắt đầu đấu giá.
...
Một chùy dứt khoát gõ xuống.
Lạc Vân Thanh không hề lưu luyến mà rời khỏi tầng 2, mang thẻ nhân viên, đi ra hậu trường giao dịch phía sau.
Vốn dĩ, Bùi Hành Chi còn tính toán đấu giá thêm một vật phẩm nữa, hiện tại đã quẹt thẻ hết sạch 8000 vạn, đừng nói là đấu giá, đến tiền đổ xăng cho McLaren hắn cũng không có.
“A Hành anh xem, em đeo lên có đẹp không?” Tống Tuyết Trần không chờ được mà đeo đá quý lên cổ, lại nói nhân viên lấy gương tới đây.
Trên thế gian chỉ có một viên "nước mắt người cá", là của hắn!
Bùi Hành chi miễn cường nhếch khóe miệng gật đầu, tay điền chi phiếu không nhịn được mà run run.
Nhìn thấy một màn này, Lạc Vân Thanh thiếu chút nữa phụt cười ra tiếng.
Kiếp trước luôn nói Bùi Yếm Ly chia rẽ bọn họ, nói bọn họ là thanh mai trúc mã hàng thật giá thật, sai đó vì có thể ở bên nhau, không tiếc hạ dược làm tinh thần Bùi Yếm Ly trở nên hỗn loạn, nhân cơ hội trộm cổ phẩn nhà họ Bùi.
Hiện tại theo cậu thấy, có 8000 vạn này vắt ngang qua tình trúc mã, còn có thể đi được bao xa.
Nửa trận sau vật phẩm đấu gia cũng không còn nhiều.
Cũng không có ai ra giá trên trời như vật phẩm số 36.
Vật phẩm cuối cùng thành công đấu giá, sau khi gõ chùy, Khương Tử Ngọc giao công việc còn lại cho trợ lý, tìm được người đang chờ ở gara.
Câu đầu tiên nói chính là: “Lúc đó anh sắp bị dọa chết rồi.”
“Phải không?” Lạc Vân Thanh lắc lắc mặt nạ tỏ trong tay: “Em thấy anh mặt không đổi sắc mà.”
Khương Tử Ngọc hừ một tiếng: “Nếu như bị nhìn ra thì phải làm sao? Bát cơm của anh cũng không giữ nổi.”
“Cũng đúng.” Lạc Vân Thanh gật đầu, lại nói: “Nên nói vẫn phải nói, dáng vẻ anh làm việc, thật sự rất đẹp trai.”
Khương Tử Ngọc được khen khóe miệng lập tức cong lên, nương theo động tác đẩy kính gắt gao che chắn, anh ta nhanh chóng chuyển chủ đề: “3 phần tiền hoa hồng, đợi đến khi thanh toán sẽ gửi qua tài khoản của em.”
Lạc Vân Thanh nghĩ nghĩ, lắc đầu: “vẫn là gửi đến tài khoản, tài khoản của viện phúc lợi đi.”
“Em không cần?” Khương Tử Ngọc có chút không đồng ý, khuyên nhủ: “Lạc Lạc, trước đó anh đã từng nói với em, em, anh, đều không nợ viện phúc lợi, tình nghĩ nên trả cũng đã sớm trả hết rồi, bà bà không phải cũng đã từng nói, đừng có mãi nhớ tới tòa viện phúc lợi đó, thì lúc nào mới có thể có tiền đồ? Em không muốn kết hôn sao? Chúng ta về sau còn có gia đình nhỏ của mình.”
Lạc Vân Thanh trầm mặc không nói.
Vừa nhìn là biết vẫn giống như trước đây, cứng đầu, Khương Tử Ngọc thở dài: “Anh biết, em sớm đã xem viện phúc lợi là nhà của em, nhưng mà Lạc Lạc, mỗi một người đều phải rời khỏi nhà, chính như Tiểu Vũ, Tiểu Phong, chắc chắn không muốn mãi cứ liên lụy đến em.”
Lạc Vân Thanh không phản bác, nhưng: “Anh cũng không phải năm nào cũng gửi, gửi về 8 vạn tệ sao.”
“Anh đó là...” Đôi mắt sau thấu kinh lập lòe ánh sáng, Khương Tử Ngọc vô thức sờ sờ mũi: “Anh đó là, cho bà bà mua đồ bổ, không giống nhau.”
“Ồ.” Lạc Vân Thanh vẻ mặt thản nhiên, học theo: “Em cũng vậy, cho bà bà mua đồ bổ.”
Khương Tử Ngọc: “Em!”
“Làm sao vậy anh, có vấn đề gì sao?”
Đối mắt trong suốt chớp chớp mắt nhìn anh ta, khuỷu tay hướng ra ngoài, Khương Tử Ngọc hận không thể nắm lấy cắn cho một cái.
Quả nhiên, lớn rồi em trai không còn đáng yêu nữa.
Một chút cũng không giống lúc nhỏ, ngoan ngoãn đi theo phía sau anh.
“Anh đừng lo lắng cho em.” Lạc Vân Thanh sợ Khương Tử Ngọc tức đến nội thương: “Hiện tại em tốt xấu, tốt xấu gì cùng là thiếu gia nhà họ Tống, không thiếu tiền tiêu.”
“Ài!” Nhắc tới chuyện này, Khương Tử Ngọc càng lo lắng: “Em không hiểu, đám nhà hào môn đó, lợi ích còn quan trọng hơn quan hệ huyết thống, bọn họ có thể nhận em về, không có thể không có ý đồ...em cũng đừng cảm thấy anh đang châm ngòi ly gián, cũng phải để tâm một chút, vì bản thân mà mưu toan một chút, cứ để bản thân mình sống những ngày thật tốt, rồi mới nghĩ tới đi làm chuyện khác.”
Lạc Vân Thanh ngoan ngoãn đáp lại: “Vâng, em nhớ rồi.”
“Đến tháng 9 em đi học rồi.” Trước khi đi, Khương Tử Ngọc không khỏi đề nghị: “Có thời gian rảnh, có muốn đến làm trợ lý thực tập ở hội đấu giá không, tiền công vẫn trả cho em.”
Lạc Vân Thanh cẩn thận nhớ lại, lắc đầu: “Em cũng chỉ là giờ chút, chút thông minh nhỏ, hơn nữa, em sắp phải gả cho người khác rồi.”
“Ồ, gả đi... hửm?” Khương Tử Ngọc hậu tri hậu giá mới phản ứng lại.
“Cái gì mà gả đi? Em nói rõ ràng cho anh, em cmn mới 18, gả đi cái rắm! Lạc Vân Thanh! Quay lại!!!”
“Ồ... thì ra cậu ta tên là Lạc Vân Thanh.”
Phía sau, cánh cửa từ từ mở ra, một làn sóng phẫn nỗ ập tới.
Một cái đầu màu hồng đập vào mắt, Đằng Tại Dã cầm gậy bóng chày, mắt nhìn bốn phía: “Người đâu?”
“Người nào?” Khương Tử Ngọc hoảng sợ mà trợn tròn mắt: “Không đúng, cậu sao lại về rồi!”
Đằng Tại Dã ha ha một tiếng, cười lạnh: “Còn không về, nhà lão tử sắp bị lừa sạch rồi!”
Hắn bước nhanh tới phía trước mặt Khương Tử Ngọc, hai mắt trừng trừng, nước mắt không cần tiền, nói đến là đến: “Nói, cái tên gian phu của anh kia là ai!”
Khương Tử Ngọc: "???"
...
Bãi đỗ xe của nhà đấu giá, rất dài.
Nhưng cũng không ngăn được tâm trạng tốt của Lạc Vân Thanh, một đường lắc lắc mặt nạ thỏ, còn ngâm nga ca khúc không thành điệu.
Bước đầu tiên trong kế hoạch thuận lợi hoàn thành, không bao lâu nữa, ở yến tiệc sinh nhẫn đã có thể chính thức gặp mặt Bùi Yếm Ly rồi.
Đến lúc đó mặc bộ quần áo nào mới tốt đây?
Nói cái gì?
“Xin, xin chào, em tên Lạc, Lạc Vân Thanh.”
Lạc Vân Thanh cắn cắn đầu lưỡi, lắc đầu.
Không được, lại lần nữa.
“Xin, xin chào, em tên...”
Không được, lại lần nữa.
“Xin...”
Vừa mới đi tới khúc rẽ, nghênh diện là một chiếc xe lăn quen thuộc.
!!!
Hôm nay cậu là giằng co với chỗ rẽ à?
Tiếng bước chân lộc cộc truyền tới, Bùi Yến Ly đóng hộp lại nhìn lên, nhìn thấy một người đeo mặt nạ thỏ béo cười lộ răng cửa.
Cùng với người đã gặp ở hành lang trước khi đấu giá bắt đầu, giống nhau như đúc.
Hoảng hốt nhớ lại những gì Đằng Tại Dã nói, mặt nạ kia là Đằng Tại Dã chuyên môn tìm người làm thủ công, hẳn là cái này đi.
“Cậu không biết, cậu ta nói, cậu ta thế mà dám nói, cậu ta ngủ cậu rồi, sau đó còn hung hắng đá cậu đi, ha ha ha, cười chết tôi mất.”
Tiếng cười quanh quẩn bên tai.
Bùi Yếm Ly dùng sức nắm nhung tơ trên hộp, nhìn về phía cặp mắt đen dưới mặt nạ, khóe miệng con lên: “Xin chào, thỏ con.”
“Xin, xin...” Xong đời, lại bắt đầu nói lắp.
Lạc Vân Thanh vội vàng che miệng, gật đầu lia lịa, đáp một tiếng "ừm".
Đại khái là vì mặt nạ đó rất đáng yêu, Bùi Yếm Ly cười một tiếng: “Cậu cũng ở đây đợi xe sao?”
Lạc Vân Thanh nhìn chằm chằm người mặt mày ôn hòa này, lại lần nữa gật đầu, rất nhanh lại lắc đầu hai cái, vươn hai ngón tay làm động tác đi đường.
“Là từ chỗ này đi về?” Bùi Yếm Ly hỏi: “Nhà cậu có xa không? Không thì tôi đưa cho cậu đi nhờ một đoạn.”
Hai mắt lập tức sáng lên, sau đó lại vụt tắt.
Anh ấy đối xử tốt với tất cả mọi người sao?
Lạc Vân Thanh lắc đầu, xua tay với anh.
“Được rồi... hy vọng có cơ hội lần sau gặp lại.”
Đương nhiên sẽ gặp lại rồi.
Lạc Vân Thanh thầm nói trong lòng.
Sai đó đi lại gần, lại bắt đầu căng thẳng, xuất hiện tình huống đi đường cùng tay cùng chân.
“Cẩn thận! Gờ giảm tốc độ.”
Mặt nạ che mất hơn nửa tầm nhìn, tầng để xe lại rất tốt, nghe thấy câu này, Lạc Vân Thanh đã không kịp phanh, vướng một cái, lảo đảo đổ về phía trước.
Xe lăn nháy mắt xuất hiện trước tầm nhìn.
Bùi Yếm Ly lập tức xoay đổi đầu xe, kịp thời ôm lấy người.
Mặc nạ lệch đi hơn phân nửa, chớp mũi bị cổ hương đàn khí vờn quanh, Lạc Vân Thanh trố mắt mấy giây, hoảng loạn kéo mặt nạ xuống.
Bên tai truyền tới hơi thở ấm nóng: “Trong bãi đỗ xe rất tốt, đeo mặt nạ không dễ đi đường...khong muốn bị tôi nhìn thấy mặt, vậy thì tôi nhắm mắt lại.”
Nói xong, còn thật sự nhắm mắt lại.
Vẫn là giống như kiếp trước, luôn nghĩ cho người khác...Lạc Vân Thanh thầm than một tiếng tháo mặt nạ xuống, run rẩy mà duỗi tay, muốn đυ.ng vào mặt người trước mặt lại khắc chế mà rụt lại, chậm rì rì đứng dậy khỏi lòng anh.
Cắn môi, dừng sức nói một tiếng: “Cảm ơn.”
“Không cần khách khí.”
“Vậy tôi, tôi đi trước đây.”
Cái tật nói lắp này!
Hơn nữa giọng nói này...
Bùi Yếm Ly nắm chặt tay vịn xe lăn, một phen đấu tranh tư tưởng, khẽ dặn dò: “Đi ra ngoài cẩn thận một chút!”
Hơi thở vị chanh vòng ra phía sau.
Trần Chiêu chưa từng nghĩ tới, chỉ đi lên tầng lấy chăn mỏng lúc đi xuống.
Đã nhìn thấy phía sau ông chủ có một người đang đứng, hét lớn: “Cậu muốn làm cái gì! Bảo an!”
Lạc Vân Thanh bị dọa giật mình, lời còn chưa kịp nói, nhanh chóng đeo mặt nạ lên, đầu cũng không quay lại mà chạy mất.
Thình thịch!
Chạy ra chưa đến 20m, lại một lần nữa bị vướng phải gờ giảm tốc độ.
Lại đầu gối đập mạnh xuống đất!
Cơ hội tốt.
Trần Chiêu nhấc chân muốn đuổi theo.
Bùi Yếm Ly đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Chiêu, chân tôi đau.”
“Ông chủ.”
“Đem chăn nhỏ qua đây.”