Chương 8: Đấu giá

5 phút trước khi đấu giá bắt đầu, Khương Tử Ngọc mới ở một góc nào đó, tìm được người đang úp mặt vào tường hối lỗi sau chậu cây cảnh.

“Em đây là ở chỗ này... tinh lọc không khí?”

“Có thể lý giải như vậy?”

Lạc Vân Thanh nhìn trái nhìn phải, chậm rì rì xoay người: “Thế nào? Có thể giúp, giúp em dùng một gian phòng nghỉ không?”

Vừa dứt lời, đã có một tấm thẻ đưa qua.

Lạc Vân Thanh: “Đây là?”

“Phòng nghỉ của thiếu đông gia, ngày thương cũng sẽ đưa cho bạn tốt dùng.” Chỉ có phòng nghì này dùng thì mới không bị nghi ngờ.

Lạc Vân Thanh nhận lấy tấm thẻ phòng, lại hỏi: “Vậy nếu như thiếu đông gia nhà anh đến thì sao?”

“Em yên tâm, cái tên chó...” Khương Tử Ngọc vội vàng khụ một tiếng: “Thiếu đông gia đang nhặt ve chai ở Nam Phi, nhất thời không có về được.”

Đi Nam Phi nhặt ve chai?

Đam mê của người có tiền thật không dám khen ngợi.

“Vậy em đi qua đó đây, tất cả làm, làm theo kế hoạch.”

Đi ra khỏi chậu cây cảnh, Lạc Vân Thanh lại lùi lại một bước, cẩn thận mà đeo mặt nạ con thỏ mua 300 tệ từ trên tóc hồng kia.

Nhìn thấy thú này, Khương Tử Ngọc lập tức liên tưởng đến cái tên chó má nào đó, nhíu mày: “Đây là cái thứ gì?”

“Thỏ, đeo lên sẽ không bị ai phát hiện.”

“Càng dễ bị nhìn thấy hơn được không?”

Lạc Vân Thanh: “Chỉ cần không nhìn thấy mặt là được.”

Cậu cứ như vậy, nghênh ngang mà đeo mặt nạ con thỏ, xoạt một tiếng chui vào phòng riêng, vẫn may, cách 3 bốn gian phòng với Bùi Yếm Ly.

Đẩy cửa bước vào là cửa kính sát đất khổng lồ, có thể nhìn rõ toàn bộ hội trường và khu triển lãm bên dưới, rong phòng còn được trang bị màn hình hiển thị độ nét cao mới nhất, trình chiếu trọn vẹn các món đồ đấu giá với góc nhìn 360 độ.

"Nước mắt người cá" là số thứ tự 36, giá khởi điểm là 80 vạn, là đến phần sau mới xuất hiện, thời gian còn sớm, cậu có thể từ từ đợi.

...

Trong phòng nghỉ của Bùi nhị gia.

Đằng Tại Dã bò lên bàn trà, cười đến chảy nước mắt: “Lão Bùi, cậu đã làm chuyện thất đức gì thế hả?”

“Tôi cũng rất muốn biết.” Bùi Yếm Ly nhấp một ngụm nước, gọi Trần Chiêu kéo anh lên sô pha ngồi một chút, hỏi: “Người đó có tướng mạo như thế nào?”

“Tướng mạo?” Đằng Tại Dã xoa xoa khóe mắt, nghiêm túc nhớ lại: “Lớn lên còn rất xinh đẹp, có mũi có mắt.”

Bùi Yếm Ly: “...”

Trần Chiêu: “...”

“Ha ha ha!!! Tôi không được rồi.” Đằng Tại Dã cúi người ôm bụng, vừa nghĩ đến lời người đó nói lại không nhịn được mà cười, đợi cười đủ rồi mới tiếp tục nói: “Lớn lên quả thật không tồi, đặc biệt là đôi mắt rất hút, nhưng mà vừa gặp đã cáu gắt với tôi, nếu không hung dữ chắc còn đẹp hơn, à đúng rồi, cậu ta còn nói lắp, nói chuyện có vấn đề nữa."

Nắp trà đang một tiếng đậy lại.

Bùi Yếm Ly xoa xoa khớp ngón tay.

“Sao vậy?" Đằng Tại Dã sáp lại, hỏi: “Có phải là nghĩ đến ai rồi không?!”

“Không chắc chắn.” Lại nghĩ một chút, Bùi Yếm Ly lắc đầu: “Hẳn là không phải.”

Nam sinh khoảng thời gian trước gặp ở bệnh viện, cùng với em trai đều bị ốm kia, cuộc sống hẳn là không tốt, nghĩ rằng không có khả năng xuất hiện ở nơi này, còn nói ra những lời bịa đặt gạt người như vậy.

“Người cậu gặp, trên tay phải có thương tích không?”

“Người ta mặc áo dài tay, tôi nào có biết...” Đằng Tại Dã bám riết không tha: “Cậu vừa nãy nghĩ đến ai? Lẽ nào thật sự có người ngủ nhị thiếu của chúng ta rồi, sau đó còn hung hăng đá đi!”

Bùi Yếm Ly không trả lời, lật xem danh sách sản phẩm đấu giá.

“Ai nha cậu nói đi...”

“Nói ra thì, Đằng thiếu gia.” Trần Chiêu lạnh lùng ngắt lời hắn, chỉ bao tải màu xanh mà hắn kéo vào: “Đây là cái gì?”

Phế liệu một đường thu được?

“Những cái này, là bảo bối tôi đào được.” Sự chú ý bị dời đi, Đằng Tại Dã đứng lên đi tới, kéo mở khóa.

Nào là mặt nạ Nõ (*), pháp khí, gậy pháp... leng keng đủ thứ.

(*) mặt nạ dùng trong các nghi lễ truyền thống.

“Tôi lần này đi Nam Phi, chạy tới vài bộ lạc mới thu được.” Nhắc tới cái này, Đằng Tại Dã không tránh khỏi có chút tiếc nuối: “Thích nhất vẫn là mặt nạ thỏ kia, còn là tôi tìm dân bản xứ làm thủ công, kết quả...bị mua với giá 300 tệ.”

Trên đó còn khảm mấy viên kim cương Nam Phi.

Thật sự là bị thiệt lớ.

Vốn dĩ còn muốn tặng cho Tiểu Ngọc Ngọc.

Động tác lật danh sách của Bùi Yếm Ly khựng lại: “Tôi nhớ, cậu không phải là đến đầu tháng 9 mới về à, sao lại về sớm như vậy?”

“Đương nhiên là có chuyện càng quan trọng hơn rồi.” Đằng Tại Dã từ phía sau móc ra một cái kính viễn vọng, đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn ra ngoài cửa sổ, đối diện là đấu giá sư một thân đường trang tóc thắt bím đang đứng trên đài đấu giá.

Tiểu Ngọc Ngọc nhà hắn, cho dù nhìn thế nào cũng thấy minh diễm động lòng người.

Ngẩng đầu nhìn lên phía trên, là đang nhìn hắn sao?!

Hì hì.

Lại ngẩng đầu nhìn lên?

Đang nhìn ai!

Một đôi kính viễn vọng chuyển động lên xuống sang trái sang phải, Trần Chiêu thật sự không nhìn nổi nữa: “Đằng thiếu gia, ngài cầm cái thứ đó, lỡ như không cẩn thận nhìn thấy cái gì không nên nhìn thấy...”

“Bớt quản tôi đi!”

Đằng Tại Dã hai mắt đang phun lửa hừng hừng.

Hắn muốn nhìn xem, rốt cuộc là con dê nào, đáng giá để Khương Tử Ngọc ba bốn lần ngẩng đầu đầu lên nhìn.

Trần Chiêu nhìn thấy khuyên không được, xin giúp đỡ nhìn ông chủ.

Bùi Yếm Ly lại nói: “Mặc cậu ta, dù sao cũng là kính một chiều.”

Người bên ngoài không nhìn được bên trong.

Rất rõ ràng là nói cho Đằng Tạ Dã nghe, người lập tức chán nản buông kính viễn vọng xuống, không đến 5 giây, lại bò lên cửa sổ điên cuồng gào lên: “Kính một chiều anh ấy còn nhìn! Rốt cuộc là tên vương bát đản nào, nhân lúc tôi không ở đây, trộm của nhà tôi!!!”

...

Trước khi hội đấu giá bắt đầu, Khương Tử Ngọc thường thường ngó lên gian phòng nghỉ số 01, biết rõ nhìn không thấy được, nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng.

Phương pháp Lạc Vân Thanh đề nghị, vô cùng nguy hiểm.

Nhưng hiện tại đã không còn thể cứu vãn.

“Giám đốc Khương, sắp bắt đầu rồi.”

Khương Tử Ngọc điều chỉnh tai nghe nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, nhanh chóng tiến nhập trạng thái.

Đúng 2 giờ chiều, đấu giá chính thức bắt đầu.

Một khi đầu nhập, Khương Tử Ngọc cũng không còn phân tâm đi lo lắng chuyện khác nữa, từng sản phẩn từng sản phẩm xuất hiện, đấu giá, gọi giá, gõ chùy.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, dựa vào kiến thức cùng tu dưỡng chức nghiệp để cường ngạch vượt qua, ngay từ nửa đầu phiên đấu giá, đã có hơn một phần ba các món đồ sưu tầm được bán với giá cao.

Sau khi nghỉ giữa giờ 15 phút.

Đợi các khách đấu giá và người ủy thác bàn bạc xong qua điện thoại, phần sau của buổi đấu giá sẽ bắt đầu.

“Tiếp theo, món đấu giá số 36 — một viên đá quý màu xanh xuất xứ từ Sri Lanka, "nước mắt người cá", khoảng 9,98 carat, giá khởi điểm 80. Bây giờ…” Khương Tử Ngọc liếc nhìn phòng số 01 tầng hai, giơ một tay ra, “Bắt đầu đấu giá!”

Có điều chớp mắt, đã có vài vị khách tiến hành ra giá.

90, 100, 120...tốc độ tăng không tính là lớn.

Bùi Hành Chi không hề vội vàng có ý ra giá, đang đợi một thời cơ thích hợp, một lần là mua được.

“A Hành, cái này thật sự rất đẹp.”

Tống Tuyết Trần ngồi trên sô pha đào kem ăn, ánh mắt nhìn chằm chằm ngọc bích trên màn hình.

Bùi Hành Chi đi tới, xoa xoa đầu hắn hôn lên: “Đợi đi, lập tức sẽ đấu giá mua về cho em.”

“Số 201, ra giá 500 vạn.”

Cái gì.

Bùi Hành Chi lập tức xoay người quay lại.

“500 vạn lần đầu tiên, được, vị Tần tiên sinh bên kia ra giá 520 vạn, còn có không, còn có giá càng cao hơn không?”

“A Hành.”

Giọng nói của Tống Tuyết Trần từ phía sau truyền tới.

Bùi Hành Chi không hề chần chừ, nhấn vào màn hình bên cạnh bắt đầu đấu giá.

“Số 207, ra giá 800 vạn! Còn có không?”

“Lưu tiểu thư ra giá 820 vạn.”

“Số 201, ra giá 1000 vạn! 1000 vạn, còn có ai muốn ra giá không?”

“Số 207 lại một lần nữa ra giá, 1200 vạn.”

“1200 vạn, còn có hai muốn ra giá không? 1200 lần thứ nhất.”

“Số 201, ra giá...2000 vạn! 2000 vạn còn có ai muốn ra giá?”

Tầng 1 và tầng 2 tranh đấu ra giá kịch liệt.

Đằng Tại Dã vào lúc "số 201" xuất hiện, đã chưa từng chớp mắt, quay đầu chỉ về phía mình: “Phòng, phòng của tôi, ai vậy?”

Hắn cũng không biết, Tần Chiêu càng không thể biết được.

Nhưng đối với "số 201" có chút ấn tượng, khom người sáp lại bên tai Bùi Yếm Ly nói: “Đại thiếu gia hôm nay đại khái là ở phòng 207.”

Đằng Tại Dã đi tới nghe thấy: “Bùi Hành Chi? Người dùng phòng của tôi, hẳn không phải là có thù oán với Bùi Hành Chi chứ?”

Hiện tại vẫn còn ra giá.

Đã lên tới 3800.

Càng lên cao, càng ít người ra giá.

Dù sao chỉ là một viên bảo thạch, nơi sản sinh chỉ là Sri Lanka, sau đó còn có "ngôi sao sa mạc" có xuất xứ từ Kashmiri, gần 11.78 cara.

Nếu như không phải là vô cùng thích "nước mắt người cá", mọi người đương nhiên đều muốn giữ lại túi tiền để đấu giá thứ tốt hơn, trừ 201 và 207.

Hai bên gϊếŧ đỏ mắt, ai cũng không nhường ai.

“Chuyện này còn đặc sắc hơn cả trong phim truyền hình.” Đằng Tại Dã cũng không còn điên cuồng giống như lúc ban đầu, thậm chí còn muốn chen vào một chân: “Lão Bùi, cậu nói xem tôi nếu như cũng đi tranh giành một chút không, cảm thấy còn chơi rất vui.”

“Khuyên cậu nên thận trọng.”

Bùi Yếm Ly ung dung khép danh sách vật phẩm đấu giá lại: “Không phát hiện ra sao, người ở phòng số 201, mỗi lần hô giá chỉ để dẫn dắt 207, nhưng lúc 207 sắp đuổi kịp, lại nhanh chóng kéo dài khoảng cách.”

Đằng Tại Dã khó hiểu: “Cậu ta không sợ đối phương không theo được sao.”

Theo trận thế này, Bùi Yếm Ly đoán: “201 có đủ tự tin, 207 không dám không theo, còn về lý do...”

Trần Chiêu lặng lẽ đi ra ngoài đẩy cửa đi vào: “Ông chủ đoán không sai, đại thiếu gia dẫn theo tiểu thiếu gia nhà họ Tống, à, không đúng, hẳn là nhị thiếu gia nhà họ Tống.”

Nói như vậy, Đằng Tại Dã mới phản ứng lại: “Ồ...dẫn theo trúc mã tới, không thể mất mặt.”

Giá tiền ngày hôm nay, chính là giá trên trời, Bùi Hành Chi cũng chỉ có thể căng da đầu hô giá tiếp, thẳng đến khi đối phương thu tay.

“Nói như vậy, người này nhất định là người quen.” Đằng Tại Dã nghiêm túc phân tích: “Hơn nữa, còn là người quen vô cùng hiểu về bọn họ.”

Theo suy đoán này, không phải nhà họ Bùi, thì chính là nhà họ Tống.

Lẽ nào là Tống Mặc Diễn?

Hoặc có lẽ...không không không, không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Hắn lại hỏi: “Với đầu óc thông minh của Bùi tổng của chúng ta, đối phương sẽ dừng khi nào.”

Hiện tại đã lên tới 7200 vạn rồi.

Bùi Yếm Ly xoa xoa khớp ngón tay, đưa ra con số "8".

Vừa vặn, bên dưới truyền tới: “Số 207, 8000 vạn, 8000 vạn, còn có ai ra giá?”

“8000 vạn lần thứ nhất, 8000 vạn lần thứ 2, 8000 vạn...thành giao!”

Chùy nhỏ đập xuống, giải quyết dứt khoát.

“Chúc mừng tiên sinh phòng số 207, đã có được vật phẩm đấu giá số 36 lần này, "nước mắt người cá", chúc mừng.”

Bùi Yếm Ly bưng ly trà lên uống nhuận họng, không nhanh không chậm nói: “Bời vì tài khoản của Bùi Hành Chi chỉ có 8000 vạn.”

8000 vạn, vừa vặn phải dùng toàn bộ.

Đây tức là, không thể nào giấu được nhà họ Bùi.

“Thử nghĩ xem, nếu như bị cha tôi và đại ca tôi biết chuyện này...”

Đằng Tại Dã tiếp nửa câu sau: “Chắc phải đánh gãy mất mấy cái roi tre.”

Không chỉ là như vậy.

Tống nhị thiếu gia nhận 8000 vạn của nhà họ Bùi, sợ cũng sẽ không sống tốt, huống hồ hắn còn không có quan hệ huyết thống với nhà họ Tống.

“Người này, còn thật tàn nhãn.”

Đằng Tại Dã cảm thán một câu, lắc lắc đầu: “Không đúng, cậu ta chiếm dụng gian phòng của tôi, còn chưa tìm cậu ta tính sổ.”