Nhìn thấy cậu lại đến đòi tiền, lấy thì lấy đi, xong chuyện thế mà còn trả lại anh, làm cho mỗi lần anh ta muốn mắng cũng không nhẫn tâm nặng lời.
“Được rồi, không vòng vo với anh nữa, em là muốn hỏi, sắp tới hội đấu giá của Queen, là có một vật, vật là "nước mắt người cá" đúng không?”
Khương Tử Ngọc sắc mặt ngưng trọng: “Em làm sao mà biết được?”
Danh sách đồ bán đầu giá, trước khi mở đấu giá mới gửi đến tay khách khàng được chỉ định, nhiều nhất là thả ra vài món đồ đỉnh cấp để kéo nhiệt độ trước.
Trong số sản phẩm đấu giá lần này, "nước mắt người cá" cũng không tính là tốt nhất, theo lý mà nói, người bên ngoài không có khả năng biết rõ như vậy.
“Anh làm việc liên tục mấy ngày không, không có nghỉ ngơi đúng không.” Nếu không, sao có thể đến chuyện liên quan đến viện phúc lợi mà không chú ý tới.
Lạc Vân Thanh lại dong dài: “Đừng có cảm thấy tuổi còn trẻ, chịu đựng được, nên nghỉ ngơi vẫn là, vẫn là nên nghỉ ngơi.
Cẩn thận giống như đời trước, mắc ba cao (*).
(*) cao huyết áp, cao mỡ máu, cao đường huyết.
“Anh biết...đừng có nói những thứ vô dụng này.” Khương Tử Ngọc đẩy đẩy mắt kính: “Hôm nay em gọi điện đến, rốt cuộc là muốn làm gì?”
“Muốn kiếm tiền, có tính không.”
Anh ta khẽ nhíu mày, Khương Tử Ngọc không xác định hỏi lại: “Em lại muốn làm chuyện đó?”
Lạc Vân Thanh như đã liệu trước, cậu vội vàng hỏi: “ "Nước mắt người cá", khởi điểm bán giá bao nhiêu?”
Viên đá quý màu xanh này đến từ Sri Lanka, có sắc xanh "Cornflower Blue", màu sắc tươi sáng, rất ít vùng tối, độ bão hòa rực rỡ. Ở giữa viên đá có một giọt nước tự nhiên, hình dạng như giọt lệ, nên được người ta đặt cho mỹ danh là "Nước mắt người cá".
Nghĩ hẳn cũng không rẻ, giá ít nhất phải 6 con số.
“Tiểu Lạc, không phải anh không chịu nói.” Khương Tử Ngọc vẻ mặt đầy khó xử: “Trừ nhân viên hội đấu giá, anh tiết lộ cho em, là thuộc về thiết lộ bí mật.”
“Ai nói em không tham gia.”
“Em tham gia?” Khương Tử Ngọc lần thứ 3 nhìn lại số điện thoại, xác nhận là Lạc Vân Thanh xong, mới không thể tin được hỏi lại: “Em tham gia thế nào?”
“Còn không phải là có anh ở đó sao?”
Khương Tử Ngọc: “...”
Thư mời còn chưa có được, còn dõng dạc muốn đấu giá được "nước mắt người cá"? Đừng nói là đầu óc bị hỏng rồi đi.
Mãi không nghe thấy Khương Tử Ngọc trả lời, có lẽ đang thầm mắng cậu trong lòng, Lạc Vân Thanh thầm than một tiếng: “Anh, anh vẫn là, vẫn là xem tin tức mới nhất gần đây đi.”
Vừa nghe điện thoại, Khương Tử Ngọc vừa bắt đầu tìm kiếm, thật ra cũng không cần tìm kiếm, nhấn vào đã có năm sáu từ khóa hot có liên quan đến cậu.
“Lạc Lạc em thì ra là...”
“Không sai, em mới là nhị thiếu, nhị thiếu gia chân chính nhà họ Tống.” Lời nói lại quay về chủ đề chính: “Giúp em có được vé vào, cho dù "nước mắt người cá" có giá khởi điểm là bao nhiêu tiền, em đều cho anh gấp 10, không, gấp 20 lần.”
Lời này nói ra, nghe có vẻ đáng tin hơn một chút, ít nhất cũng không còn là chuyện hoang đường nữa.
Nhưng Khương Tử Ngọc vẫn là có chút không hiểu: “Em tại sao lại muốn có được cái này? Em muốn hố ai?”
Nhờ mối quan hệ của anh ta, thật ra Lạc Vân Thanh từng làm công mấy ngày ở một nhà đấu giá nhỏ. Chỉ trong vài ngày đó, đã lừa được một ông chủ lớn bỏ ra 300 vạn để mua một cái cốc.
Cho nên vừa nghe thấy loại lời ngon tiếng tiếng ngọt này, Khương Tử Ngọc liền biết cậu lại bắt đầu hố người khác rồi.
“Hố à, đương nhiên là muốn, muốn hố người mua thứ này rồi.” Lạc Vân Thanh lại hỏi: “Anh nói xem có chịu giúp em không?”
“Anh...”
“Tiền hoa hồng anh 7 em 3.”
“Nhưng...”
“Lấy vợ, tiền hoa hồng trên 100 vạn còn không, không đủ cho anh cưới một người vợ biết nóng biết lạnh à?”
“Thành giao!”
...
Ngày đấu giá.
Bùi Hành Chi cố ý đến nhà họ Tống đón Tống Tuyết Trần.
Lâm Văn Đình nhìn thấy hắn mấy ngày nay, đến cơm cũng là tùy tiện ứng phó ăn vài miếng, cả ngày uể oải ỉu xìu, không chút do dự liền gật đầu, trước khi lên xe, còn không quên dặn dò Bùi Hành Chi chăm sóc hắn nhiều một chút.
“Dì Lâm yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho em ấy.”
Chiếc xe McLaren 720S nghênh ngang mà rời đi.
Lâm Văn Đình đứng ở cửa nửa ngày, xoay người đi vào trong nhà đã nhìn thấy Lạc Vân Thanh ôm quần áo shipper cũng muốn đi ra ngoài: “A Thanh, con đây là...muốn đi đâu?”
“Ở nhà nhàn rỗi không, không có chuyện gì làm, con đi ship đồ.”
Con trai nhà họ Tống đi ship đồ ăn!
Thích hợp sao?
Lâm Văn Đình vội vàng ngăn cậu lại: “Đừng đi nữa, nhà chúng ta...còn không đến mức phải để con trai đi ship đồ, con nếu như cảm thấy nhàn rỗi, cùng mẹ ra vườn qua cắt tỉa hoa.”
Lạc Vân Thanh do dự một chút, dường như vẫn có chút không nỡ bỏ phần công việc này, cuối cùng lùi một bước nói: “Vậy con đi trả lại quần áo và thẻ nhân viên.”
“Cũng được.”
Lâm Văn Đình phái tài xế trong nhà đưa cậu ra ngoài.
Đến trạm ship đồ ăn, Lạc Vân Thanh lập tức chuyển hướng lên xe buýt đi tới nhà đấu giá Queen, lúc này còn chưa đến thời gian bắt đầu đấu giá.
Đầu óc choáng váng tìm được cửa sau, Khương Tử Ngọc theo thời gian ước định sớm đã chờ ở đó, thuận tay đưa cho cậu một tờ giấy thông hành của nhân viên nội bộ: “Nói trước, nếu lộ ra đừng có mà khai anh ra.”
“Anh, anh yên tâm đi.”
Khương Tử Ngọc đi hai bước, nhịn không được quay đầu lại, đánh giá trên dưới: “Em sao lại vẫn còn gầy như vậy?”
“...”
“Nhà họ Tống ngược đãi em à?”
“...”
“A! Anh biết rồi, những bức ảnh trên mạng đều là để lừa người.”
“...”
“Nói chuyện, câm luôn rồi à.”
“Lời, lời đều để anh nói rồi, em còn nói cái gì nữa.”
Khương Tử Ngọc nhắm chặt mắt lại, tránh cho bị cậu làm cho tức chết: “Hôm nay có không ít nhân vật có máu mặt đến dự, em kiềm chế chút cho anh.”
“Em tự biết có chừng mực.” Lạc Vân Thanh cười với anh ta: “Không gây, gây phiền phức cho anh.”
“Thật sự không muốn gây phiền phức cho anh thì đừng đến...” Khương Tử Ngọc nhìn cậu một cái thật sâu, tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa ghét bỏ nói: “Đừng có cười khoe hết cả răng như vậy, xấu chết đi được.”
Lạc Vân Thanh: ?
Trước khi đến không phải nói, nhân viên công tác đều phải cười lộ 8 cái răng sao?
Mấy ngày nay cậu đã luyện rất lâu đó.
Lạc Vân Thanh sờ sờ khóe miệng, lướt qua bóng dáng phản xạ trên tưởng kính, nhìn thấy cậu cong khóe miệng lên.
Này còn không phải là rất vui vẻ sao.
Khẩu thị tâm phi.
Một đường được dẫn lên bên ngoài đấu giá của tầng 3, trợ lý vội vàng tìm tới, Khương Tử Ngọc chỉ có thể để một mình cậu đi dạo trước, trước khi đi còn dặn đi dặn lại "đừng có va chạm với người khác".
“Em biết rồi.”
Hội trường đấu giá, nơi này không tính là lớn, trên dưới tổng cộng có hai tầng, Phía dưới là những người được các ông chủ ủy thác đến tham gia đấu giá, phụ trách việc ra giá, cùng với người điều khiển phiên đấu giá và các món đồ cần được trưng bày.
Phía trên là phòng nghỉ, rất riêng tư, cũng có những người thỉnh thoảng tự mình đến xem, ví dụ như là xuất phát trước cậu nửa giờ, lúc này mới đến nơi là Bùi Hành Chi và Tống Tuyết Trần.
Trên bảng tên sẽ tạm thời dán thông tin về danh tính người đến, có nghĩa là phòng nghỉ đã có người.
Khương Tử Ngọc không có lừa cậu, hôm nay có không ít nhân vật máu mặt đến, tính toán đã có 13 phòng nghỉ có người, chỉ hai ba gian còn trống, có nhà họ Đường, nhà họ Từ, còn có...
Bước chân Lạc Vân Thanh khựng lại, ngơ ngẩn mà nhìn chằm chằm 3 chữ trên bảng tên "Bùi nhị thiếu", anh ấy hôm nay cũng đến!
Kiếp tước lúc này còn chưa gặp mặt, không biết Bùi Yếm Ly cũng sẽ đến.
Anh ấy muốn mua thứ gì?
Hay là nói, đơn thuần chỉ là đến đây xem thôi?
Không được, hiện giờ còn chưa thể đυ.ng mặt.
Lạc Vân Thanh vội vàng hồi thần, nhấc chân chuẩn bị rời đi, đi vào khúc ngoặt lại gặp Trần Chiêu đẩy người đi tới.
!!!
Làm thế nào đây?
Nếu như thật sự đυ.ng mặt, lấy năng lực nhìn thấy sẽ không quên của Bùi Yếm Ly, sau này gả qua đó chắc chắn sẽ có nghi ngờ.
Chạy về hướng ngược lại, cũng càng thêm nghi ngờ, trừ vi cậu che gương mặt này đi.
Có thứ gì có thể che được?
Lạc Vân Thanh thử trốn đến sau bồn cây cảnh, cậu mặc dù không béo, nhưng vóc dáng bày ở chỗ này, rõ ràng là không che chắn dược, không chừng còn sẽ bị người ta nghi ngờ là kẻ khả nghi đưa tới đồn công an, ngược lại sẽ liên lụy đến anh Tiểu Ngọc.
Còn có cách nào khác...
Lộc cộc lộc cộc.
Vò đầu bứt tai, đầu óc xoay chuyển loạn cả lên, khi Bùi Yếm Ly lập tức đi tới, hướng ngược lại có một người nhuộm tóc màu hồng, mặc quần áo da, trên vai khiêng một bao tải to, trên tay còn cầm một mặt nạ thỏ.
Chính là nó!
Hai mắt Lạc Vân Thanh sáng lên, bước nhanh tới.
“Hửm! Cậu là?!”
Người đàn ông còn chưa nói xong, mặt nạ trên tay đã bị cướp lấy, sau đó một tay câu lấy vai hắn đến một phen quay mặt vào tường.
“Cậu...”
“Im miệng! Thành thật một chút, làm ơn.”
Người đàn ông cũng đưa tay che miệng mình, đây là thái độ cậu cầu xin người ta à?
Phái sau, tiếng bánh xe lăn kẽo kẹo đi ngang qua.
Thẳng đến khi cửa phòng nghỉ đóng lại, Lạc Vân Thanh mới hung hăng thở phào một hơi, buông người tháo mặt nạ xuống.
“Vừa nãy xin, xin lỗi, cái này...” Lạc Vân Thanh cười lộ 8 cái răng nhìn người vừa nãy, lập tức chuyển chủ đề: “Anh bán cái này không?”
Người đàn ông chớp mắt hai cái: “Hả?”
“Bao nhiêu tiền, tôi mua.”
Đối phương chớp chớp mắt hai cái, khoa tay múa chân giơ 3 ngón, Lạc Vân Thanh móc ra 3 đồng 100 tệ nhăn nheo, nhét vào tay người đàn ông.
Người đàn ông nhìn chằm chằm 300 tệ, cười cười.
Vừa cho tiền vào túi, vừa tò mò hỏi: “Cậu vừa nãy, là trốn người ngồi trên xe lăn kia.”
Lạc Vân Thanh không nói gì, cảnh giác đánh giá hắn, cả người đều là đồ hàng hiệu, bên tai trái còn có hai cái khuyên tai màu đen, nhìn có vẻ lớn hơn cậu vài tuổi, là tiểu thiếu gia nhà nào...hẳn là sẽ không kéo bao tải chạy loạn khắp nơi.
Vậy thì sẽ là ai?
Nhìn thấy cậu không nói gì, hắn sắp lại gần hỏi: “Cậu có quan hệ gì với anh ta? Sao lại sợ bị anh ta nhìn thấy.”
Lạc Vân Thanh nghĩ nghĩ, nghiêm túc trả lời: “Tôi từng ngủ anh ấy.”
“Cái gì! Cậu...”
“Đúng, chính là như anh nghĩ, nghĩ đó, không chỉ từng ngủ anh ấy, còn, còn đá anh ấy, anh ấy hiện tại đang tìm tôi khắp nơi, tuyên bố muốn gϊếŧ chết tôi, cho nên...” Lạc Vân Thanh lắc lắc mặt nạ trong tay.
Cho nên mới phải trốn.
“Chuyện chính là như vậy, gặp nhau tức là có duyên, đừng có nói chuyện của tôi ra ngoài.”
Lạc Vân Thanh đeo mặt nạ lên rồi vội vàng rời đi, để lại người đàn ông trợn mắt há mồm đứng yên tại chỗ.
Quả nhiên là tiểu thiếu gia không rành thế sự, thật dễ lừa.
...
Người đã rời đi rất lâu, người đàn ông vẫn còn chưa thể thu hồi khϊếp sợ, thẳng đến khi trước mặt có một bàn tay quơ quơ.
“Đằng thiếu gia.” Trần Chiêu thu tay lại, đặt ra phía sau: “Ngài ở đây làm gì vậy?”
Đằng Tại Dã từ từ khép miệng lại, lại chớp chớp mắt với anh ta hai cái: “Trần Chiêu.”
“Làm sao vậy?"
“Ông chủ nhà anh...bị người ta ngủ rồi?!”
Trần Chiêu: "???!!!"