Chương 6: Người đòi nợ

Nhà họ Tống và nhà họ Bùi cách nhau không xa, lái xe không đến nửa tiếng đã tới.

Chính vào trong nửa tiếng này, hot search lại nổi lên từng đợt từng đợt, đều là chuyện liên quan đến thiếu gia thật nhà họ Tống mới tìm về.

Bức ảnh mới chụp được đăng lên, mặc dù chỉ chụp được bóng dáng mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn ra nam sinh có vóc dang cao gầy, một tay xách theo các loại túi mua hàng, tay khác bị Tống phu nhân thân mật kéo lấy.

Trước đây bên cạnh dì Tống đều là Tiểu Tuyết, hiện tại thế mà lại đổi thành người khác!

Khó trách Tiểu Tuyết lại khóc thảm như vậy trong điện thoại.

Trong lòng Bùi Hành Chi tức giận mà ném điện thoại đi, đèn đỏ vừa qua, đạp chân ga đi về phía thành Bắc.

Từ xa xa nhìn thấy McLaren 720S của hắn, bảo an khu Lung Loan lập tức cho qua, một đường đi thẳng tới nhà họ Tống.

Tống Cảnh Quốc và Tống Mặc Diễn đều đã đến công ty, trong nhà chỉ còn lại một mình Tống Tuyết Trần.

Nhìn thấy hắn, hai mắt đỏ lên, miệng bẹp một tiếng, nước mắt nói rơi là rơi, cần bao nhiêu ấm ức thì có bấy nhiêu ấm ức: “A Hành, hu hu hu...”

“Tiểu Tuyết đừng khóc, có anh ở đây.” Bùi Hành Chi một tay ôm hắn vào lòng, vỗ lưng trấn an: “Có anh ở đây, đừng khóc.”

Nghe thấy lời này, Tống Tuyết Trần càng thêm không khống chế được, vừa chảy nước mắt vừa nói: “Em không còn ba mẹ nữa, cũng không có anh trai nữa! Bọn họ đều không còn thích em nữa!!!”

“Sao có thể chứ? Dì Lâm...”

“Là thật!” Tống Tuyết Trần gào khóc ngắt lời hắn: “Bọn họ đều thích con trai ruột mới tìm về hu hu hu...”

Nhìn thấy hắn khóc thành ra như vậy, trong lòng giống như bị đâm một nhát dao, Bùi Hành Chi dùng sức ôm chặt vai hắn: “Không sao cả Tiểu Tuyết, cho dù những người khác thật sự không cần em nữa, em vẫn còn có anh, anh mãi mãi ở đây, mãi mãi, mãi mãi...”

Hơi thở nóng ướt rơi phun lên mặt, hôn lấy nước mắt trên mặt Tống Tuyết Trần, từ cằm hướng lên trên, thẳng đến khi dừng lên trán.

Cúi cùng bị Tống Tuyết Trần túm lấy, cắn lên môi hắn một cái: “Em chỉ còn A Hành thôi, A Hanh tuyệt đối đừng có vứt bỏ em.”

“Đương nhiên.” Bùi Hành Chi khí phách nói.

Dứt lời, Tống Tuyết Trần đỏ mắt, xoay người ngồi khóa lên người ắn.

Bức màn chậm rãi khép lại, trong phòng tối đi nhiệt độ trong phòng nhanh chóng tăng lên, nóng bỏng, cháy đến khi Lâm Văn Đình và Lạc Vân Thành trở về.

Sau khi xuống xe, Lạc Vân Thanh vừa nhìn đã thấy chiếc xe McLaren.

Chiếc xe này...

Lâm Văn Đình lại quen thuộc hơn cậu, hỏi má Lưu: “Là Bùi thiếu gia đến à?"

“Là tiểu...” Má Lưu gật đầu, đang định gọi tiểu thiếu gia, nhìn thấy Lạc Vân Thanh lập tức sửa miệng: “Ở trong phòng Tuyết Trần thiếu gia.”

“Ài! Cũng chỉ có Tiểu Hành mới làm cho nó mở cửa.”

Ra ngoài thời gian dài, Lâm Văn Đình cũng lo lắng bấy nhiêu thời gian, chỉ sở Tiểu Tuyết ở nhà một mình sẽ xảy ra chuyện, ở trung tâm thương mại cũng không có tâm tư đi dạo, vội vàng mua cho Lạc Vân Thanh vài bộ quần áo rồi nhanh chóng về nhà.

Lúc này biết có Bùi Hành Chi ở cùng, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều.

Lạc Vân Thanh cố làm ra vẻ không biết, hỏi: “Tiểu Hành, là ai?”

“Đại thiếu gia nhà họ Bùi, Bùi Hành Chi, từ nhỏ lớn lên cùng Tiểu Tuyết.”

Lâm Văn Tuyết dừng lại một chút, kìm lại nụ cười nhẹ nhõm: “Cậu ấy là thích loại xe đua leo núi này, so với chú hai của cậu ấy, chú hai Bùi Yếm Ly của cậu ấy mới là nhân vật lợi hại, lúc đó chỉ mới 20 tuổi đã đạt được học vị thạc sĩ tài chính, mấy năm ở nước ngoài đã quản lý vài tập đoàn công ty Bùi thị, mỗi năm thu nhập sớm đã hơn cả tỷ, có năng lực, lớn lên lại đẹp trai, hiện tại vẫn còn độc thân, không biết có bao nhiêu con cái nhà khác yêu thích.”

Bà ta tận lực mà nói hết lời.

Đồng dạng cũng thấy đáng tiếc, người ưu tú như vậy lại vì tai nạn mà gãy chân, còn có nhiều chứng bệnh để lại, cũng không biết có thể sống được bao lâu.

Bùi lão gia tử lại luôn coi trọng đứa con này, gấp đến độ đi khắp nơi tìm người chữa trị cho Bùi Yếm Ly, đến chuyện khó tin như xung hỉ cũng có thể làm ra.

Nghĩ tới đây, Lâm Văn Đình lại cười hỏi: “A Thanh cũng lớn như vậy rồi...có người thích không?”

Lạc Vân Thanh chậm rì rì uống trà, lắc đầu.

“Vậy thì tốt.” Lâm Văn Đình vô cùng vui vẻ: “Ngày khác, dẫn con đi gặp nhị gia nhà họ Bùi.”

Ừm, gặp mặt, thuận thiện thay Tống Tuyết Trần gả qua đó...tính toán như vậy bổ thẳng vào mặt cậu rồi, đến thu liễm cũng không thu liễm một chút.

Có điều đối với cậu mà nói, là cầu còn không được.

Lạc Vân Thanh thuận theo lời bà ta nói, đồng ý: “Vâng ạ.”

Uống xong trà trở về phòng.

Tầng 3 vô cùng im ắng, Lạc Vân Thanh nhìn thời gian, từ lúc cậu và Lâm Văn Đình về đến lúc này, đã gần 40 phút.

Lúc xuống xe, cậu lơ đãng nhìn về phía tầng 3, rèm cửa sổ phòng được kéo kín.

Rốt cuộc là đang nói lời gì, còn cần phải kéo rèm đến tận 40 phút để nói còn không đủ?

Do dự hai giây, thay đổi hướng đi qua.

Nhẹ nhàng nắm then cửa, cửa không hề khóa.

Khẽ đẩy ra, từng tiếng ngâm nga từ khe hở mãnh liệt chui ra.

Tình hình chiến đấu còn rất kịch liệt.

“A Hành, chậm, chậm một chút, đau~”

“Thật sự muốn anh chậm lại?”

“Ấy ấy ấy, đừng ra ngoài, tiến vào, mau tiến vào.”

...

Không được, lỗ tai bị làm bẩn rồi.

Lạc Vân Thanh bất động thanh sắc đóng của lại, đột nhiên nghe thấy Tống Tuyết Trần kiều thanh nói: “A Hành, còn mấy ngày nữa là sinh nhật của em rồi.”

“Anh biết, anh nhớ mà.” Giọng một người đàn ông khác cười cười: “Queen gần đâu có một lô hàng mới, bên trong có "nước mắt người cá" mà em luôn muốn có, đến lúc đó, anh sẽ đấu giá làm quà sinh nhật cho em.”

“Thật sao! Nhưng...rất đắt đi?”

“Có đắt cũng phải đấu giá mua cho Tiểu Tuyết, cái tên gì Thanh đó, cho dù cậu ta là con ruột nhà họ Tống, cũng không thể vượt qua em, em còn có anh che chở.”

“A Hành thật tốt!”

Bên trong phòng rất nhanh lại đầu nhập một vòng chiến đấu mới.

Về đến phòng, Lạc Vân Thanh đi tìm kiếm cái gọi là "Queen" kia, chính là một nhà đấu giá có lịch sử lâu đời lớn nhất ở Yến Kinh.

Đợi đã, cậu nhớ có một anh xuất thân từ viện phúc lợi, đang làm việc đấu giá.

Lấy điện thoại second hand ra, lướt nửa ngày mới đến chữ J – Khương Tử Ngọc (Đấu giá sư cao cấp nhà đấu giá Đằng thị).

Người sáng lập ra "Queen" là họ Đằng.

Đây cũng thật là trùng hợp.

...

Tầng 5 nhà đấu giá, văn phòng giám đốc.

Cửa kính mở ra sau ba tiếng gõ, sau bàn làm việc, một người đàn ông vai rộng tay dài đeo mắt kính, mắt kính còn rũ xuống vòng liền với mắt kính vòng qua cổ, tóc dài tùy ý buộc lại, ưu nhã toát ra một cách tự nhiên.

Làm cộng sự 3 năm, Lara vẫn không thể nào tránh hỏi kinh diễm: “Tiểu Khương, trưa rồi, cùng đi ăn cơm nhé.”

“Chỗ này tôi còn cần phải kiểm tra đối chiếu một lần, mọi người đi trước đi.” Đẩy đẩy mắt kính, Khương Tử Ngọc ôn hòa nói.

Lara nhún vai: “Chúng tôi đi trước, đợi lát nữa nếu như cậu bận đến quên mất, vẫn là như cũ, mang về cho cậu một phần.”

Khương Tử Ngọc lịch sự nói cảm ơn.

“Khách khí cái gì, đi đây.”

Khương Tử Ngọc tiếp tục vùi đầu kiểm tra đối chiếu, các loại đồ vật đấu giá ba ngày sau.

Không bao lâu sai, điện thoại đặt một bên đột nhiên vang lên.

Anh ta vừa nhìn thấy, điện thoại hiển thị "Người đòi nợ", khóe miệng không khỏi run rẩy hai cái, đợi đến khi điện thoại tự động tắt máy, rồi lại bám riết không tha mà gọi tới, hít một hơi thật sâu nghe máy.

“Anh Tiểu Ngọc.”

“Lạc Lạc.” Khương Tử Ngọc đỡ trán ba giây, vốn dĩ còn là bộ dáng ôn tồn lễ độ, ôm điện thoại bắt đầu kêu ngao ngao: “Anh thật sự không có tiền, tiền lương tháng này còn chưa trả, em thương tiếc thương tiếc cho anh đi.”

Lạc Vân Thanh: “Anh...”

“Anh đã một đống tuổi rồi, cũng cần phải tiết kiệm tiền cưới vợ, nếu móc túi còn sạch hơn cả mặt, người nào dám đi theo anh, Lạc Lạc, anh cô đơn, anh cũng là một người biết nóng biết lạnh!!!”

10 năm sau, anh cũng không cưới nổi vợ.

...Nghĩ xa quá rồi.

Lạc Vân Thanh vội vàng nói: “Em không phải là, là tìm anh đòi tiền.”

“Em nói em, hả? Không phải là tìm anh đòi tiền?” Khương Tử Ngọc đứng bật dậy: “Không phải là đến đòi tiền! Vậy...rất tốt.”

Tiền lương nhịn nhục một tháng 3 vạn có thể giữ lại được rồi.

Hình như có gì đó không đúng.

Anh ta nhanh chóng phản ứng lại, một lần nữa nhìn lại màn hình, nghi hoặc: “Không phải là đến đòi tiền, em gọi điện tới làm gì?”

Không thể nào là nhớ anh ta, liên lạc để hâm nóng tình cảm anh em?

Lạc Vân Thanh nghĩ trong đầu một lượt, phát hiện đến lý do này đến cậu cũng không thuyết phục nổi, dứt khỏi hỏi: “Anh đang làm việc ở Q, Queen đúng không?”

“Đúng vậy, em hỏi cái này làm gì.” Khương Tử Ngọc thả lỏng, hỏi xong lập tức cảnh giác: “Trộm đồ là chuyện không thể nào, là phạm pháp, huống hồ những đồ này đều là bảo bối có giá trị liên thành.”

“Anh...” Lạc Vân Thanh bất đắc dĩ cười cười: “Anh nghĩ, nghĩ em thành loại người gì thế?”

Là đòi nợ đó.