Chương 3: Hiện giờ tất cả mọi người đều biết

“Anh ơi!” Tiểu Vũ giữ chặt vành mũ, nghiêng đầu vẫy tay: “Anh ơi, em ở đây nè!”

Lạc Vân Thanh cúi thấp mắt, từng bước, từng bước đi tới, càng lúc càng gần, vài bước cuối thậm chí tay chân còn rối cả lên. Dưới lớp khẩu trang, lông mi cậu không kìm được mà run rẩy.

Bùi Yếm Ly.

Là Bùi Yếm Ly còn sống!

Thật sự... quá tốt.

Cậu còn tưởng ít nhất phải đợi đến lúc trở về nhà họ Tống mới gặp được anh.

Nhưng... chân của anh... ánh mắt cậu rơi xuống tấm chăn mỏng đắp trên chân anh, rồi lập tức rụt lại, vội vàng ép bản thân trấn định, ngồi xổm xuống cạnh xe lăn của Tiểu Vũ, nhưng giọng mở miệng ra thì run càng thêm dữ dội: “X-x-xảy ra chuyện... chuyện gì thế?”

“Xe máy xúc nhỏ...” Tiểu Vũ nói càng lúc càng lí nhí: “Xe của em... đâm vào anh này.”

Lạc Vân Thanh lập tức nắm chặt tay vịn của xe lăn, chậm rãi đứng dậy, cả quá trình không dám ngẩng đầu nhìn người nọ: “Xin, xin lỗi.”

Cậu cúi người nhận lỗi, áo sơ mi mỏng dính sát lưng, từ sau cổ lộ ra từng đốt xương sống rõ ràng, cánh tay nhỏ đến mức một bàn tay là ôm trọn, còn băng gạc trắng thắt thành hình nơ bướm.

Hai người này... đều là bị bệnh à?

“Không sao.” Vốn chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng, Bùi Yếm Ly cũng không có ý trách móc: “Bạn nhỏ rất ngoan, biết xin lỗi rồi mà.”

Anh cúi người nhặt xe đồ chơi, dịu dàng đưa lại.

Lạc Vân Thanh chỉ đành buông tay khỏi xe lăn, vươn tay nhận lấy món đồ. Hương đàn hương phảng phất từ tay người kia, còn sót lại trong lòng bàn tay cậu.

Thời điểm này... hai người họ vẫn chưa quen biết.

Phải đến hai năm sau, khi bà bà mắc bệnh nặng.

Khi đó, cậu đã tiêu hết 500 vạn nhà họ Tống trả để cắt đứt quan hệ, rơi vào đường cùng, định vào quán bar bán thân để kiếm một khoản tiền nhanh chóng.

Không thể không thừa nhận, mặt cậu rất đẹp, có nhiều người muốn tranh giành. Một ông chủ buôn vật liệu xây dựng ra giá khá cao muốn bao dưỡng cậu, tuy tuổi hơi lớn, người cũng mập mạp, trông bóng nhẫy vì dầu mỡ, nhưng ngoài mấy thứ đó ra thì điều kiện cũng không tệ.

Giá cả đã thương lượng xong, chuẩn bị lên xe thì Bùi Yếm Ly bất ngờ xuất hiện, phá ngang “chuyện tốt” này.

Cậu chẳng thể giận được, vì anh ra giá cao gấp ba.

Ông chủ kia tuy không cam tâm nhưng sợ thân phận của Bùi Yếm Ly nên cũng ngậm ngùi bỏ chạy.

Chỉ là... người này rất lạ.

Tốn từng ấy tiền mua cậu về, lại chẳng hề động vào người, suốt hai năm đầu chỉ để cậu làm vài việc vặt. Đến chuyện tắm rửa cũng chẳng để cậu giúp.

Sau đó, cậu học cách xoa bóp chân bị liệt của anh, mới dần dần được gần hơn một chút...

Lạc Vân Thanh ôm lấy món đồ chơi, cúi thấp đầu hơn nữa, giọng cũng run theo: “Cảm, cảm ơn anh.”

“Không cần khách sáo.”

Bánh xe lăn kẽo kẹt quay đi, qua khỏi hành lang lát đá xanh, dần dần khuất bóng.

Mãi đến khi hình bóng ấy biến mất, Lạc Vân Thanh vẫn giữ nguyên tư thế cũ, ôm chặt xe đồ chơi vào lòng, như thể muốn níu kéo chút hơi ấm cuối cùng.

“Hửm? Anh ơi, sao lại khóc rồi?” Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn, dưới mái tóc rối, lộ ra vành tai trắng nõn đang đỏ bừng.

Cậu bé nhớ rõ, ba năm trước, khi chị Tiểu Tuyết bị người ta nhận nuôi, về sau khóc cả đêm. Hôm đó cậu thấy anh trai co ro sau bếp, mặt vùi giữa hai gối, hai tai đỏ bừng như thể đang nhỏ máu.

Lúc đó bà bà nói: “Anh con đang khóc.”

Chỉ cần khóc, tai sẽ đỏ lên.

Hôm nay là lần thứ hai.

“Anh ơi, đừng khóc mà!” Tiểu Vũ luống cuống, quýnh quáng nói: “Tiểu Vũ không chơi xe nữa đâu, cũng không phơi nắng nữa đâu!”

“Anh đâu có khóc.” Lạc Vân Thanh vội dùng tay áo lau khóe mắt, quay đầu nói dối, “Anh chỉ đang nghĩ... cái xe vàng này chạy sao ấy mà.”

Cậu đặt xe xuống đất, nắm tay Tiểu Vũ, bật công tắc điều khiển.

Cánh tay máy xúc lúc giật lúc ngừng, lúc lên lúc xuống.

Lái còn tệ hơn mình.

Tiểu Vũ lén lút liếc anh trai, thấy mắt đỏ hoe rõ mồn một, đành thở dài.

Thôi kệ. Để anh chơi một lát vậy.

Mãi cho đến khi mặt trời khuất núi.

...

Tống Mặc Diễn từ viện phúc lợi trở về công ty, xử lý công việc xong thì trời đã đầy sao. Anh về đến nhà, vừa tháo cà vạt vừa hỏi: “Tiểu Tuyết đâu rồi? Đỡ sốt chưa?”

Má Lưu bảo mẫu nhanh nhẹn đón lấy áo khoác, đáp: “Phu nhân trông cậu ấy cả ngày, vừa hạ sốt xong, ban ngày cứ gọi cậu hoài. Giờ uống thuốc ngủ rồi.”

Rồi lại hỏi: “Cậu muốn ăn cơm trước hay là...?”

“Tôi đi xem Tiểu Tuyết trước.”

Phòng của Tống Tuyết Trần là phòng lớn nhất, ánh sáng chan hòa, bày biện đủ thứ kỷ vật mà cậu ta đã mang về suốt quãng tuổi thơ, góc phòng còn có tủ dài trưng bày đồ chơi thủ công.

Ngoài cửa kính còn có ban công cong, từ đó có thể nhìn thấy hồ nước nhân tạo xa xa với những con thiên nga đen quý hiếm.

Tống Mặc Diễn vừa đi vừa tháo nút áo sơ mi, khẽ gõ cửa: “Tiểu Tuyết?”

Không ai đáp, hắn tự mở cửa.

Trên giường có một khối chăn nhô lên, không cam lòng nhúc nhích.

Hắn ngồi xuống cạnh giường, ánh sáng mờ chiếu từ hồ lên: “Tiểu Tuyết còn giận anh trai à?”

Chăn bị vén lên, lộ ra gương mặt đẹp như tranh, tràn ngập ai oán: “Anh sao giờ mới về!”

Cậu ta nhắn tin từ 2 rưỡi chiều, giờ đã gần 8 giờ tối.

Tống Tuyết Trần hừ một tiếng, rồi lại hừ một tiếng: “Em biết rồi, em không phải em ruột anh, nên anh không thương em nữa.”

Giọng nói mềm mỏng, run rẩy như muốn khóc.

Trái tim Tống Mặc Diễn cũng mềm theo, ôm cậu vào lòng: “Sao lại thế được? Tiểu Tuyết mãi mãi là em trai đáng yêu nhất của anh... anh thương em nhất mà.”

“Em không tin.” Tống Tuyết Trần hờn dỗi quay đầu, giọng chua lòm: “Giờ anh sắp có thêm một đứa em trai rồi, chắc chắn sẽ quên em thôi.”

“Em lại nói dỗi rồi.” Tống Mặc Diễn khẽ vuốt môi cậu ta, ánh mắt tối lại, giọng trầm xuống: “Tiểu Thanh ấy à, không chiếm được vị trí của em đâu, cũng chẳng ở lại lâu.”

Ông nội Bùi đã không còn kiên nhẫn, xung hỉ là chuyện gấp.

“Cậu ta lớn lên ở viện phúc lợi, trong lòng chắc chắn oán giận, hai ngày nữa để mẹ đến đón về. Để cậu ta thay em gả qua nhà họ Bùi là tốt nhất rồi.”

Sau khi biết người ôm nhầm là Lạc Vân Thanh, Tống Mặc Diễn đã tính toán sẵn.

Bùi Yếm Ly bị tai nạn, gãy chân, sinh hoạt không thể tự lo... Tiểu Tuyết yêu chiều từ nhỏ, sao có thể chịu khổ nổi?

Còn Lạc Vân Thanh? Cho ít tiền bồi thường là xong.

“A... như vậy có ổn không?” Tống Tuyết Trần nhíu mày: “Cậu ta có đồng ý không?”

“Làm em trai nhà họ Tống, lại được gả cho nhị gia nhà họ Bùi... như vậy là phúc ba đời rồi.” Tống Mặc Diễn véo mũi cậu ta: “Chẳng lẽ Tiểu Tuyết muốn tự mình gả cho người ta à?”

“Không! Không bao giờ!” Tống Tuyết Trần bật cười, lật người ôm anh: “Em muốn ở bên anh cả đời, để anh nuôi em thành tiểu phế vật cơ!”

Tống Mặc Diễn nửa đùa nửa thật: “Là em nói đó nha.”

Mắt hoa đào long lanh chớp chớp, Tống Tuyết Trần chu vào chăn, giọng mềm rũ: “Em vẫn còn sốt mà, em đi ngủ đây. Anh ngủ ngon!”

Đêm nay... có người mơ đẹp, cũng có người trằn trọc suốt đêm.

...

Lạc Vân Thanh nằm co trên chiếc giường nhỏ 1m2, không sao ngủ được. Chưa tới 5 giờ đã dậy, tắm rửa xong chạy vào bếp, vo đầy một nồi gạo, đậy nắp, nhóm bếp nấu cơm.

Hiện tại viện phúc lợi chỉ còn viện trưởng và ba giáo viên già, vừa phải nấu cơm, giặt giũ, lại còn dạy học, trông nom hơn ba mươi đứa trẻ... nhỏ nhất còn chưa biết nói, lớn nhất chính là Lạc Vân Thanh.

Cậu sắp 18 tuổi, hơn nửa tháng nữa là tròn.

Việc không bao giờ hết, toàn người lớn tuổi, nếu cậu không làm, thì ai làm?

Cậu chỉ hy vọng, giúp được chút nào hay chút ấy.

Nhưng... cậu không phải người duy nhất làm vậy.

Chưa đầy 20 phút, có người đẩy cửa bước vào. Cậu ngẩng đầu... là bé gái lén lút bước vô.

“Anh, anh cũng không ngủ được hả?” Tình Tình, vừa học xong lớp 9, sờ tóc cột đuôi ngựa, ánh mắt đảo quanh.

“Giờ này em tới đây làm gì?”

“Em... đói bụng quá, muốn ăn vụng.”

Thôi đi, bếp giờ nào còn cơm thừa.

“Trẻ con mà ngủ không đủ thì không cao nổi đâu, về ngủ thêm chút đi.” Lạc Vân Thanh nghiêm mặt, chỉ ra cửa.

Mười năm sau, Tình Tình vẫn thấp, chắc cũng do hồi đó hay dậy sớm thế này.

“Anh còn dám nói em!”

Tình Tình ngồi phịch xuống ghế, nghiêm mặt nhìn tay cậu: “Bà bà nói anh phải nghỉ ngơi. Anh còn thế này, ngày mai em sẽ méc đó!”

Lạc Vân Thanh: “...”

Con nhóc này đúng là biết nắm điểm yếu!

“Hắc hắc.” Cô bé cười hì hì, rồi nghiêm túc nhìn cậu, “Anh... có tâm sự đúng không?”

Từ hôm về viện, Lạc Vân Thanh cứ là lạ. Cơm chẳng ăn được bao nhiêu.

“Tiểu Vũ sao rồi? Không phải tại bệnh của em ấy chứ?”

“Tiểu Vũ rất ổn.” Lạc Vân Thanh bẻ củi cho vào bếp, “Bác sĩ nói ba tháng nữa, là có thể đợi được thận.”

“Vậy... tốt quá rồi!” Tình Tình mừng rỡ, nhưng lại chùng xuống: “Nhưng ghép thận cần nhiều tiền lắm.”

“Tiền anh lo được.” Cậu quay đầu nhìn cô bé, “Em cũng lớn rồi, sau này phải chăm lo cho mấy đứa nhỏ nữa, biết không?”

“Anh... anh sắp rời đi, đúng không!?”

Hôm qua chiếc Rolls-Royce kia lái đến, cô đã thấy bất an.

Khóe môi cô bé run run, mắt bắt đầu ngấn nước, nhưng cố kìm lại không để rơi.

Cười gượng, nói: “Không sao đâu, anh yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho tụi nhỏ.”

“Tình Tình...”

“Anh sau này cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt.”

Tiếng củi cháy lách tách, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt nhỏ bé kiên cường. Lạc Vân Thanh nhìn cô bé nghẹn ngào mà không dám khóc, khẽ đáp: “Ừ.”

...

Dương Khang làm việc rất chậm rãi.

Sau khi dập máy, anh kiểm tra lại tất cả chứng cứ, mãi đến 6 giờ sáng mới đột ngột đăng bài.

Chờ đến khi nhà họ Tống muốn phong tỏa thông tin... đã không kịp nữa rồi.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này!”

“Không phải đã dặn bệnh viện bịt miệng hết rồi sao?!”

Sáng sớm vừa dậy, Tống Cảnh Quốc tức đến suýt ngất.

Tại bàn ăn, Tống Tuyết Trần co lại như chim cút, mặt tái nhợt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cắn môi.

Hiện tại, tất cả mọi người đều biết... hắn là hàng giả.

Một con chim tu hú chiếm tổ!

Trên mạng còn tung hình "hàng thật": giặt tã, tưới rau, đưa cơm...

Chế giễu, châm chọc, chửi rủa... ùn ùn kéo tới như ngọn núi đè lên, hắn thậm chí thở cũng thấy nghẹt.

“Giờ thì làm sao đây?”

Mẹ hắn... Lâm Vân Đình nhìn ảnh cậu bé ngoan ngoãn trong viện phúc lợi mà đau lòng không thôi, nhưng vừa quay sang lại thấy con trai mình sợ đến trắng mặt, không biết phải làm sao.

Mu bàn tay hay lòng bàn tay, đều là thịt.

“Còn làm gì được nữa! Tin đã lan khắp nơi thế này, đương nhiên phải lập tức đón cậu ta về!” Tống Cảnh Quốc lạnh giọng nói: “Chúng ta... cùng đi.”