Chương 30: Tế tổ

Bùi Yếm Ly lập tức nắm chặt tay vịn xe lăn, ngón tay dùng sức niết đến mức trắng bệch, trần mặc một thời gian dài mới lên tiếng, giọng nói khàn khàn như bị tảng đá lớn đè bên trong, gian ngan nói, khô khốc nghèn nghẹt, thậm chí còn có chút cà lăm: “Tiểu, Tiểu Lạc.”

“Hửm?” Lạc Vân Thanh khẽ cắn môi, nghiêng đầu sang một bên: “Sao vậy, chồng~~~.”

Đôi mắt nhìn sang trong veo như được nước rửa sạch, lại mang theo niềm vui và e thẹn khác hẳn thường ngày, khác với khi đối diện với người khác.

Vốn dĩ ngón tay đã buông lỏng, lại một lần nữa siết chặt tay vịn.

Bùi Yếm Ly cơ hồ dùng hết sức lực toàn thân, mới có thể mới có thể hơi nghiêng đầu sang một bên, tim đập thình thịch như trống đánh.

Yết hầu liên tục chuyển động mấy lần cũng không thể làm dịu đi sự khô rát trong cổ họng, trong cơ thể như có một con quái thú ngàn năm vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, va đập dữ dội vào cánh cửa nhà giam đã lâu ngày mục nát.

Anh nhanh chóng bình ổn lại, lấy một loại tư thái chật vật khom lưng: “Tiểu Lạc, chúng ta chỉ là...”

Một đôi chân trần trắng trẻo, thon gọn lặng lẽ lọt vào tầm mắt, bàn chân đặt trần trên sàn gỗ màu nâu sẫm, cổ chân mảnh đến mức chỉ cần một vòng tay là ôm trọn được... em ấy, em ấy đang muốn gì vậy chứ!

Hiện tại là lúc nghĩ đến cái này sao?!

“Tiểu Lạc, dưới đất lạnh, mau đi dép vào.” Anh vội vàng buông tay vịn xe lăn ra.

Chưa đợi anh ngẩng đầu, Lạc Vân Thanh cũng đã dùng tay chân bò lên người anh, ôm lấy cổ anh, thu chân rúc lên xe lăn.

Chiếc xe lăn này mặc dù khi được thiết kế đã để dành một chút không gian, nhưng cũng không thể chứa cả hai người.

Lạc Vân Thanh vừa ngồi lên, không gian xe lăn vốn dĩ là rộng trong nháy mắt lập tứ trở nên chật chội.

Cho dù như vậy, cậu cũng không có ngồi thằng lên đùi Bùi Yếm Ly gia tăng gánh nặng cho anh, mà hai chân ngồi tách ra, cánh tay vòng ôm lấy cổ anh.

“Như vậy, thì, không cần đi dép nữa.” Hô hấp gần trong gang tấc.

Bà chủ rất thích.

Vui vẻ đó không phải là giả vờ là có thể thể hiện ra được.

Nhưng...

Bùi Yếm Ly duỗi tay nhưng không có đặt xuống, do dự, nói xong lời nói trước đó, cũng xem như nhắc nhở cậu cũng nhắc nhở chính mình: “Tiểu Lạc, chúng ta là liên hôn.”

“Vâng!” Lạc Vân Thanh gật mạnh: “Cho nên bây giờ, chúng ta là... hợp pháp rồi.”

Bùi Yếm Ly: “Nhưng anh là một tên tàn phế, anh...”

Những lời còn lại chưa kịp nói hết, đã bị chặn lại.

Gần nửa phút sau, Lạc Vân Thanh thở hổn hển buông ra, cúi đầu chống trán với anh: “Bác sĩ Đường không phải đã nói rồi sao, sau này, khả năng đứng lên là rất cao, rất cao! Hơn nữa, chúng ta đã tuyên thệ rồi, mặc kệ, giàu nghèo, khỏe mạnh, hay là bệnh tật, đều không tách ra, mãi mãi, mãi mãi!”

Cậu lại sáp lại hôn hôn lên khóe miệng anh: “Bùi tiên sinh quên rồi? Chúng ta, bát tự hợp nhau nhất, em là đến, vượng phu cho anh mà!”

Có cậu ở đây, tất cả sẽ tốt lên thôi.

Cho dù có chuyện không tốt, cậu cũng sẽ lén lút giải quyết hết!

“Bây giờ.” Cậu cởi bỏ áo sơ mi, như hồ ly tinh hút dương khí của con người, cực kỳ dụ hoặc nói: “Chồng ơi, hôn em đi~”

Dứt lời, một bàn tay to ôm lấy eo cậu.

Lạc Vân Thanh: “Chân của anh!”

Tiếng kêu hoảng hốt nhanh chóng bị bóng đen trước mắt cuốn đi, bàn tay nóng bỏng vội vàng từ dưới vạt áo sơ mi thò vào, lần theo đường viền leo lên bờ vai tròn trịa.

Chỉ gọi một tiếng chồng, uy lực đã mạnh như vậy?

Lạc Vân Thanh sửng sốt chớp chớp mắt hai cái, rồi càng nhiệt tình đáp lại.

Quàng tay quanh cổ người kia, bàn tay còn lại chạm vào yết hầu của anh, đầu ngón tay chỉ vào đó, từ từ xoay vòng rồi trượt xuống.

Lúc ngồi xuống, cậu đã cảm nhận được.

Cũng may, đã xem "tài liệu học tập" 10 GB Đằng Tại Dã gửi trước đó rồi.

“Tiểu Lạc... đừng, đừng...” Khi tay vừa chạm vào cơ bụng thì bị ngăn lại, Bùi Yếm Ly cầm tay đặt lên mặt mình, gò má đỏ ửng, tiếng thở hổn hển vang lên, “Em... sẽ đau đó, cứ như vậy... ôm một lúc nhé.”

Ôm một lúc là được?

Lạc Vân Thanh cũng vô cùng khó chịu, vừa muốn nhúc nhích, eo đã bị trấn trụ.

Cậu vội vàng hôn khóe miệng anh, dán lên ngực anh cọ cọ: “Em cho người, người chuẩn bị đồ bôi trơn rồi.”

Vậy cũng không được, sẽ... dọa đến em ấy.

Bùi Yếm Ly chần chừ mấy giây, ôm lấy eo cậu, chính là không nhúc nhích: “Bác sĩ nói, vẫn chưa thể làm những chuyện này.”

“Bác sĩ Đường nói?”

Bùi Yếm Ly tránh ánh mắt đi, gật đầu lung tung.

“Vậy được rồi.” Bây giờ cơ thể của anh ấy mới là quan trọng nhất... Lạc Vân Thanh xoay chuyển tròng mắt: “Không còn sớm nữa, em, đẩy anh đi tắm rửa nhé!”

Cậu bò xuống, tầm mắt lệch đi, nhìn thấy tờ giấy trắng rơi bên cạnh xe lăn của Bùi Yếm Ly: “Đó là cái gì?”

Cậu nhớ hình như là Bùi Yếm Ly cầm vào.

Cúi người tính toán nhặt lên, người ngồi xe lăn đã nhanh tay nhặt lấy, nhanh xong nhanh chóng xe đi.

Bùi Yếm Ly trầm mặc vài giây rồi nhíu màu: “Chỉ là... giấy phế liệu đem từ thư phòng về.”

“Như vậy à.” Lạc Vân Thanh nhìn một chút, làm như không có chuyện gì mà đi ra phía sau đẩy xe lăn cho anh, bước nhanh về nhà vệ sinh: “Đi tắm rửa thôi.”

Bùi Yếm Ly vội vàng nói: “Tiểu Lạc, anh có thể tự tắm rửa.”

“Vậy thì không được.” Sau khi đi phòng tắm, Lạc Vân Thanh phòng ngừa vạn nhất mà khóa trái cửa, cười nheo mắt xoay người: “Em giúp anh.”

Bùi Yếm Ly vội vàng tìm cớ khác: “Em không ôm nổi anh.”

Bùi Yếm Ly nghĩ nghĩ: “Anh có đến 100 cân không?”

“Không có.”

“Vậy thì ôm được.”

Cậu rèn luyện sức khỏe, không chỉ đơn giản là vì để đánh Tống Tuyết Trần.

Bùi Yếm Ly vẫn là rất khó xử: “Tiểu Lạc.”

“Em giúp anh mà.” Lạc Vân Thanh cúi người hôn hôn khóe miệng anh: “Chồng, có được không~”

“...Được.”

Lạc Vân Thanh như một thực khách sành điệu, cực kỳ kiên nhẫn và đầy nghi thức khẽ gạt áo khoác, cà vạt lỏng lẻo cùng chiếc sơ mi, tiếp theo là...

“Woa! To quá!”

“Tiểu Lạc!!!”

“Em nói là, cơ, cơ ngực, anh quát em làm gì?” Lạc Vân Thanh ấm ức cúi đầu.

Bùi Yếm Ly vội vàng hạ giọng: “Anh không có quát em.”

“Anh có.”

Lạc Vân Thanh hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu sang một bên.

Chuyện này làm cho Bùi Yếm Ly quần áo mới cởi được một nửa cho chút không biết làm sao: “Được, anh có, anh xin lỗi em, không nên quát em.”

Anh thử kéo lấy tay cậu: “Tiểu Lạc, đừng tức giận.”

“Anh gọi em, Tiểu, Tiểu Lạc.” Lạc Vân Thanh khẽ giương cằm, nhắm mắt không nhìn anh: “Em không thích xưng hô này.”

Bùi Yếm Ly: “Được, đổi cái khác, Thanh Thanh?”

Lạc Vân Thanh lắc lắc đầu.

“Vân Thanh?”

Tiếp tục lắc đầu.

Bùi Yếm Ly nhất thời không biết làm sao, hỏi cậu: “Em hy vọng anh gọi em thế nào?”

Cuối cùng cũng đợi được câu này, Lạc Vân Thanh mở mắt, quay đầu nhìn anh: “Đương nhiên là... vợ rồi.”

Mặt lập tức đỏ bừng, Bùi Yểm Ly lặng lẽ kéo lại chiếc quần đã rút dây nịt ra, lặng lẽ gật đầu hai cái.

“Gọi đi mà.”

“Tiểu Lạc... vợ, vợ.”

“Vâng~” Lạc Vân Thanh nắm lấy tay anh, hỏi: “Vợ giúp anh, được không?”

Ánh đèn vàng ấm áp phủ trên đỉnh đầu người này, yên tĩnh lại nhu hòa, Bùi Yếm Ly ma xui quỷ khiến lại buông tay.

Trong phòng tắm khóa trái cửa vang lên từng tiếng ẩn nhẫn đứt quãng, ẩn trong dòng nước dày đặc, gần như không thể nghe thấy.

Tắm rửa xong đã là đêm khuya.

Đưa người nằm lên giường, Lạc Vân Thanh không kìm được mà vung vẩy tay phải ra sau hai cái, cổ tay tê dại một trận.

Xem ra cậu còn phải tập thể hình thật nhiều trước khi Bùi Yếm Ly khôi phục lại.

...

Sáng sớm hôm sau.

Trần Chiêu mang theo đôi mắt thâm quẩng đi về phía sân viện ông chủ, một đường gặp phải người hầu quét tước vẩy nước, nhìn thấy dáng vẻ này của Trần Chiêu đều là ngẩn ra.

“Thư ký Trần, ngủ không ngon?”

Trần Chiêu cười cười không nói.

Cả đêm lo lắng nghe ngóng động tĩnh bên trong phòng ông chủ, chỉ sợ ông chủ thật sự đề nghị ly hôn với bà chủ, rồi lại nháo lên, nhưng nghĩ nghĩ cũng không có khả năng lắm, ông chủ xưa nay đều không phải là dễ tức giận, cho dù đề nghị ly hôn, hai người chắc chắn là sẽ chiến tranh lạnh...chiến tranh lạnh? Sẽ sao?

Càng nghĩ càng không ngủ được, muốn đi nghe góc tường, lại không quá đạo đức.

Hơn nữa, lỡ như, lỡ lỡ như, bà chủ quá dũng mãnh đẩy ngã ông chủ, anh ta đi nghe góc tường chẳng phải là thành biếи ŧɦái sao?

Tóm lại, dù sao, những gì Trần Chiêu nghĩ trong đêm nay còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm cuộc đời trước đó.

Thẳng đến khi đi tới cửa phòng ông chủ trong lòng vẫn còn giằng co dữ dội.

Nếu không thì trực tiếp nghỉ phép có lương nhỉ?

Nói ra thì anh ta tích lũy được nhiều lắm đó.

“Trần Chiêu.”

Đột nhiên một đạo âm thanh xuất hiện phía sau, dọa anh ta giật mình, quay đầu lại nhìn, vỗ vỗ ngực: “Bà chủ, ngài luyện kinh công à, đi đường không có chút tiếng động nào.”

“Ừm, gần đây đã luyện, luyện đến tầng thứ 9, tiến thêm một bước là có thể, bay được rồi.” Lạc Vân Thanh trêu chọc Trần Chiêu: “Anh ở đây đi tới đi lui làm cái gì vậy? Đã đi đi lại lại mấy vòng rồi?”

Ban ngày ban mặt, không đến mức gặp quỷ đánh tường đâu nhỉ?

“Tôi còn không phải là...” Ánh mắt nhìn thấy khóe miệng sưng đỏ của cậu, lại nhìn xuống, cổ áo sơ mi cũng không che được vết đỏ ở cổ.

Rất, rất kịch liệt!

Nhìn dáng vẻ này, ông chủ hẳn là đã bị tóm gọn... đợi đã, vật chứng này, là ông chủ!

Ông chủ dũng mãnh như vậy sao?

Sao lại ngẩn người rồi, thật sự là gặp thứ gì đó không sạch sẽ à, Lạc Vân Thanh nghi hoặc nhíu mày: “Mới sáng sớm, có chuyện gì không?”

“Quả thật có chút chuyện.” Trần Chiêu rất nhanh đã thu hồi tầm mắt, khẽ nghiêng đầu, thăm dò hỏi người điều khiển xe lăn đi ra khỏi phòng ở phía sau Lạc Vân Thanh: “Đợi lát nữa hai vị là cùng nhau đến từ đường?”

Hỏi xong, người đi lại gần, Trần Chiêu nhìn thấy dấu vết đồng dạng trên cổ ông chủ, chỉ có nhiều hơn không có ít hơn.

Hai vị này thật sự là người này còn dũng mãnh hơn người kia, anh ta cũng không cần thiết phải thăm dò nữa.

Lạc Vân Thanh lại không hiểu: “Đến từ đường làm cái gì?”

Trần Chiêu hoàn toàn yên tâm mà bội phục từ tận đáy lòng với bà chủ, thở phào, cười giải thích: “Là như vậy, người mới ngày thứ 2 phải đến từ đường tế tổ, báo cáo tổ tiên đã thành hôn, sau đó, kính trà cho lão gia tử, cùng nhau ăn sáng.”

Trần Chiêu lại nói: “Tôi sẽ đi nói với bên phía Từ Đường một tiếng, để bọn họ chuẩn bị chuẩn bị.”

Đang muốn đi, góc áo lại bị người ta kéo lại.

Lạc Vân Thanh liếc người phía sau, nhỏ giọng hỏi: “Tế tổ là truyền thống sao?”

Trần Chiêu gãi gãi mũi nhắm mắt lắc đầu, thấp giọng nói: “Nói thật cho ngài nghe, là trước đó ông chủ cố ý thêm vào quy trình tiến hành hôn lễ.”

Trước khi có suy nghĩ ly hôn.

Hiện giờ hắn là không còn nữa, quy trình đương nhiên vẫn phải dựa theo trước đó mà tiến hành.

Lạc Vân Thanh: “Là như vậy à.”

Vậy tức là nói, kiếp trước Bùi Yếm Ly không hề tế tổ với Tống Tuyết Trần.

Trần Chiêu: “Có vấn đề gì sao?”

“Không có.” Lạc Vân Thanh xoay người, tâm trạng cực tốt mà đi tới bên cạnh Bùi Yếm Ly, nói với anh: “Anh đi chuẩn bị đi, tôi và... nhị gia lát nữa sẽ qua đó.”

Trần Chiêu đầy khó hiểu mà rời đi, đi ra khỏi viện lại gia tăng cước bộ.

Mặc dù nói lo lắng cả đêm, không có xảy ra chuyện như trong dự liệu, thật sự là quá tốt rồi.

...

Mở từ đường tế tổ, phải do gia chủ dẫn đầu dâng hương.

Theo tứ tự lớn nhỏ mà dâng hương.

Vợ chồng Bùi Văn Hiển dâng hương xong, đến lượt Bùi Yếm Ly và Lạc Vân Thanh.

Từ lúc tiến vào từ đường, Lạc Vân Thanh đã nhìn thấy một tầm mắt hết sức lộ liễu, không cần đoán cũng biết là ai.

Ngày đại hỉ, cậu lười chấp nhặt với người này.

Châm nhang xong rồi dập tắt lửa, chia ba nén đưa cho Bùi Yểm Ly, nghe tiếng quản gia phụ trách lễ tế trong từ đường hô "Tân nhân khấu đầu", liền quỳ xuống bồ đoàn.

Bái ba bái, đứng lên, lại bái, lại đứng lên, cuối cùng bái xong, thắp hương vào lư hương, lễ hoàn thành.

Trương quản gia sớm đã lệnh người chuẩn bị trà, không quên dặn dò: “Tiểu tiên sinh, kính trà phải dùng hai tay bưng qua, cúi người khom lưng, gọi một tiếng "ba".

“Cháu biết rồi, cảm, cảm ơn quản gia.”

Lạc Vân Thanh nhận lấy ly trà, cùng Bùi Yếm Ly đi tới trước mặt lão gia tử, gọi to một tiếng "ba".

Toàn bộ lặng im, lão gia tử càng là trừng to mắt.

“Mời uống trà.”

Lạc Vân Thanh hai tay đưa trà qua.

Lão gia tử lúc này mới phản ứng lại, lập tức cười to ba tiếng: “Tốt tốt tốt, uống trà.”

Nheo mắt uống xong, đặt sang khay ở bên cạnh, đánh giá trên dưới vừa lòng gật đầu: “Trà này ba không uống không.”

Ông đưa tay, Trương quản gia lập tức bưng một hộp gỗ đi vào, lúc mà ra, là một bộ phỉ thúy xanh đế vương, gồm vòng tay, ngọc bội, còn có mười 18 viên phỉ thúy lớn nhỏ làm thành vòng cổ.

Đại phu nhân Vương Man Thư nhìn thấy vậy, không khỏi duỗi cổ, chỉ là không bao lâu lại bị chồng kéo chặt lấy.

“Đây là của hồi môn của mẹ A Ly để lại.” Lão gia tử cầm một tờ giấy mỏng bên cạnh: “Đây là một chút tâm ý của ba, 3% cổ phần của Bùi thị, đừng chê ít.”

Lúc này, sắc mặt một nhà đại phòng cực kỳ khó coi.

Nhất là Vương Mạn Thư.

Khi bà ta gả qua đây không có phỉ thúy đế vương không nói, cổ phần cũng chỉ có 1%, cho dù nhiều năm như vậy, cũng chỉ tăng lên 0.8%, mà nhà lão nhị, vừa vào cửa đã có được 3%, lòng này, thật sự là thiên vị không có giới hạn.

Đồng dạng cũng là con trai, sao lại cứ phải phân biệt đối xử!

Phỉ thúy, Lạc Vân Thanh nhận, còn cổ phần, tính cả của Bùi Yếm Ly cho trước đó đã là 6%, đã có thể tham gia quyết sách, nhận rồi thật sự tốt sao?

Bùi Yếm Ly: “Nhận lấy đi, đây là tâm y của ba.”

Nếu như đã nói như vậy, Lạc Vân Thanh lập tức cười cười, nói một tiếng: “Cảm ơn ba.”

“Không cần cảm ơn không cần cảm ơn.” Lão gia tử cười vui vẻ: “Nói đi cũng phải nói lại, vở kịch con diễn thật sự không tồi, khi nào lại có vở kịch khác, nói với ba một tiếng, ba đến cổ vũ cho con.”

Lạc Vân Thanh mím môi chớp chớp mắt, lão gia tử thì ra là có tính cách này?

Kiếp trước chưa từng gặp, hình như một năm sau vì bệnh mà qua đời, có điều nhìn gương mặt hồng nhuận của lão gia tử, khí lực rất khỏe, cũng không giống như dáng vẻ bị bệnh...

“Được rồi, nói chuyện đến đây thôi, ăn cơm đã.”

Lão gia tử đang định đứng lên, Bùi Văn Hiển buông tay Vương Mạn Thư, đi tới một bước: “Công ty còn có chuyện, con trai rời đi trước một bước.”

Gương mặt đầy tươi cười lập tức kết sương lạnh, lão gia tử chắp tay sau lưng trầm trầm ừm một tiếng.

Bùi Văn Hiển vừa đi, hai người khác đương nhiên cũng không có lập trường gì tiếp tục ở lại, đại phu nhân đi ra khỏi cửa từ đường đi nhanh như bay, giống như là bị chọc giận, ngược lại là Bùi Hành Chi, đi vài bước lại quay đầu nhìn mấy người đi hướng ngược lại, ánh mắt như rắn độc dừng trên người đang đẩy xe lăn.

Lão gia tử vừa đi vừa nói: “Bây giờ trường học đều đang cho nghỉ học, mấy ngày tới hai con có tính toán gì?”

Bùi Yếm Ly nghĩ nghĩ: “Trước đó đã nói với ba rồi, con tính toán chuyển...”

“Hưởng tuần trăng mật!” Lạc Vân Thanh đột nhiên chen lời: “Kết hôn, đương nhiên phải, hưởng tuần trang mật rồi~”

Lão gia tử gật đầu: “Đây là ý hay, A Ly bình thường chính là quá quan tâm công việc, Tiểu Lạc phải giúp ba trồng chừng A Ly.”

“Ba, ba yên tâm đi.” Lạc Vân Thanh đồng ý: “Con sẽ trông chừng, trông chừng anh ấy thật tốt.”

Cậu cười cười đáp xong lập tức quay đầu, hoàn toàn không cho Bùi Hành Chi cơ hội thu hồi tầm mắt, nghiêng đầu nhướng mày khıêυ khí©h.

Còn tưởng rằng Bùi Hành Chi có bao nhiêu kiên cường, chỉ một động tác như vậy, lại vội vàng xoay người rời đi.

Thật là không thú vị.

Lạc Vân Thanh quay đầu chuẩn bị tiếp tục nghe lão gia tử tiến cử nơi đi hưởng tuần trang mật, vô ý nhìn thấy Trần Chiêu vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía Bùi Hành Chi rời đi.

Hai người này từ lúc nào mà đã kết thù thế?

Cùng lão gia tử ăn sáng xong quay về sân viện, nhân lúc Bùi Yếm Ly đi thay quần áo, Lạc Vân Thanh lén lén hỏi.

“Chuyện này, nói ra thì dài.” Trần Chiêu gãi gãi mặt, nghiêng đầu: “Bà chủ ngài đừng hỏi nữa.”

“Hai người có ân oán riêng?” Lạc Vân Thanh thăm dò hỏi: “Hay là nói, là có liên quan, quan đến A Ly nhà tôi?”

Động tác gãi mặt khựng lại.

Lạc Vân Thanh hiểu rồi: “Ồ, là có liên quan đến A Ly nhà tôi, vậy tôi, không thể hỏi?"

“Không phải là không thể hỏi, mà là...”

Trần Chiêu đang suy xét hậu quả nói ra chân tướng, rõ ràng ông chủ bảo anh ta không được nói với bà chủ, tránh để bà chủ lo lắng, nếu như hiện tại nói với bà chủ...

“Chuyện là như thế nào.”

Trần Chiêu khụ một tiếng, nói ra chuyện xảy ra mấy ngày trước hôn lễ, cuối cùng còn bổ sung: “Ông chủ không cho tôi nói với ngài, sợ ngài lo lắng, ngài không thể nói với ông chủ, nếu không biết được là tôi tiết lộ, vậy thì công việc của tôi khó giữ, lưu lạc đầu đường, không có ngày ba bữa, ăn ngủ ngoài trời hứng gió đêm...”

“Dừng!” Lạc Vân Thanh đưa tay ngăn lại, sắc mặt sớm đã đen sì: “Nếu như đã như vậy, anh bây giờ sao lại nói với tôi?”

Trần Chiêu cũng không giấu cậu: “Hai người cũng tốt hơn là một người, còn nữa, ngài không phải cũng không vừa mắt hắn sao?”

“Đúng vậy.” Lạc Vân Thanh xoay người muốn đi.

Trần Chiêu: “Ngài đi đâu?”

“Gϊếŧ hắn!!!”

Ánh mắt đó, không phải là giống như nói đùa.

Trần Chiêu vội vàng vượt tới ngăn người lại: “Bà chủ ngài bình tĩnh, đây là xã hội pháp trị.”

“Pháp trị?” Lạc Vân Thanh tức đến bật cười: “Chuyện hắn làm, thì, thì tính thế nào?”

“Chuyện này...” Nhìn thấy người phía sau, Trần Chiêu tắt tiếng, vội vàng chớp mắt.

Lạc Vân Thanh: “Mắt anh bị rút gân à?!”

“Tiểu Lạc?”

Lạc Vân Thanh: !!!

“Em nói gì với Trần Chiêu?” Bùi Yếm Ly thay xong quần áo đi ra: “Buổi chiều không phải còn phai đến viện phúc lợi sao?”

“Vâng~.” Lạc Vân Thanh lập tức cười tươi quay đầu: “Em đang nói với Trần Chiêu, đem những cái gì tới.”

Trần Chiêu: “...”