Chương 29: Kết hôn

Mua đồ xong về đến biệt thự...

Trong sân đã sớm bày xong giá nướng đồ, Lạc Vân Thanh xoắn tay ao lên chuẩn bị đi hỗ trợ nướng đồ, miếng thịt dê cắt thành miếng cũng được lật mặt, quét lên một lớp sốt chấm.

Bên cạnh còn bày mấy loại đồ uống, những người ngửi mùi đi qua.

“Ừm! Thơm quá!”

“Nước chấm này, học đệ tự mình pha?”

Nướng đồ sắp xong, Lạc Vân Thanh rắc thêm chút mè trắng, vừa cho ra đĩa vừa nói: “Trước đây từng làm, làm việc ở tiệm nướng, ông chủ nói với tôi...những thứ này nướng xong rồi, cầm đi đi.”

Rầm!

Đem đĩa đồ nướng đi, không cẩn thận đυ.ng phải đồ uống bên cạnh.

Rơi xuống, vỡ tan tành.

Lạc Vân Thanh sửng sốt.

“Không sao không sao, vỡ vỡ bình an, vỡ vỡ bình an mà.” Dương Oanh nói hai lần, vọi vàng dọn sạch, tránh cho lát nữa ai đi qua giẫm phải.

Không có ai đặt chuyện này vào trong lòng.

Những người khác cũng hỗ trợ bưng đồ nướng xong bày lên bàn dài, bắt đầu gọi những người còn lại chuẩn bị bắt đầu.

Trong khói lửa mịt mù, Lạc Vân Thanh nhìn xuống vị trí cái ly vị rơi xuống, nhìn thêm vài cái.

Vừa nãy trong cuộc điện thoại kia, Bùi Yếm Ly có phải là tính toán định nói cái gì đó.

Nghe giọng nói, cũng không khác gì so với bình thường.

Lẽ nào là...nhớ cậu rồi!

“Tiểu Lạc, nghĩ cái gì, mà vui vẻ như vậy?”

Vưu Gia Nam đi vào phòng bếp trộn mấy bát mì cay, quay lại ngồi xuống, nhìn thấy Lạc Vân Thanh đồ nướng chưa đυ.ng đến, chỉ lo cười, còn là nụ cười khác với bình thường, như thế lén lút trúng thưởng lớn cả trăm vạn.

“Có thể làm cậu ta vui như vậy, còn có thể là chuyện gì.” Trình Húc cũng bưng vài đĩa trái cây tới, thuận tay cầm lấy bài mì trộn, nhíu mày gắp rau mùi ra khỏi bát, nói: “Chắc chắn là chuyện sắp kết hôn thôi.”

“Ồ!" Nói như vậy, Vưu Gia Nam cũng nhớ ra rồi: “Tiểu Lạc, sau khi kết hôn cậu thật sự chuyển ra ngoài sao?”

Lạc Vân Thanh đã thu lại nụ cười như trúng trăm vạn, cắn hai miếng thịt nướng gật đầu: “Kết hôn rồi, không thể vẫn luôn ở cùng, cùng phòng, với cháu trai lớn được.”

“Cũng đúng.” Vưu Gia Nam sau đó lại hỏi: “Vậy sau này cậu tính toán dọn đến ký túc xá nào? Sau này có thời gian tôi đến tìm cậu chơi.”

Lạc Vân Thanh gãi gãi mặt: “Tôi..”

“Cậu ngốc à.” Trình Húc nhét rau mùi vào miệng Vưu Gia Nam: “Người ta cũng đã kết hôn rồi, chắc chắn là ở cùng với chồng rồi.”

Vưu Gia Nam phun phun mấy cái, phun rau mùi ra: “Anh Húc, tôi cũng không thích ăn rau mùi.”

“Không ăn, cậu cho vào làm gì?”

“Còn không phải là nhìn đẹp sao?”

Trình Húc lập tức trợn trắng mắt.

Ăn xong đồ nướng, mọi người lần lượt tách ra, có người đi đánh bida, chơi bài, còn có người đi xuống phòng xem phim, phòng hát, những người còn lại thì vây quanh bàn ở phòng khách rút bài...

Lạc Vân Thanh đều đi dạo các nơi một vòng, chi được đồng ý, chụp vài tấm ảnh gửi cho Bùi Yếm Ly.

Có lẽ là vì quá muộn rồi, điện thoại không nhận được bất cứ hồi ầm nào.

Nhoáng cái đã đến ngày 28.

Hai ngày nay, Lạc Vân Thanh rõ ràng cảm nhận được Bùi Yếm Ly lạnh nhạt với cậu không ít, tin tức một ngày chỉ có hai ba cái, gọi điện thoại không nói được mấy câu, không phải là "có chuyện" thì chính là "bận", rồi vội vàng cúp máy.

Chuyện gì vậy?

Còn chưa kết hôn, đã chán rồi?

“Có phải là cũng bị lo lắng trước khi kết hôn không?” Dương Oánh đẩy đẩy mắt kính, đưa ra ví dụ: “Chị tôi trước khi kết hôn cũng như vậy, mất ngủ mơ nhiều, lo lắng bất an, thường xuyên vì chút chuyện nhỏ mà cảm xúc mất khống chế, có điều kết hôn xong thì ổn rồi, anh rể tôi càng chiều chị tôi hơn lúc trước khi kết hôn, càng ngày càng giống một đứa trẻ.”

Nam sinh cùng năm với cô xoay xoay quạt xếp, lắc đầu: “Chị cô là chị cô, có thể so sánh với lão đại người ta sao?”

Lời này, Dương Oánh không thích nghe.

“Lão đại cũng là người mà.” Liếc xéo đối phương một cái, vỗ vỗ vai Lạc Vân Thanh: “Cậu yên tâm, tôi nói không sai đâu, hơn nữa ngày mai là kết hôn rồi.”

Đúng vậy, sắp kết hôn rồi.

Lạc Vân Thanh hiện tại cũng chỉ có thể dựa theo cách nói của cô mà suy đoán...cùng lắm thì, ngày mai kết hôn rồi hỏi là được rồi.

...

5 giờ chiều kết thúc lịch học, Tống Cảnh Quốc phái tài xế đến đón cậu.

Tống Tuyết Trần đã về nhà sớm hơn cậu một bước, ở trên ban công nhìn chiếc xe từ từ đi lại gần, gọi điện thoại: “Bùi nhị gia tình huống thế nào rồi, ngày mai có xuất hiện không?”

Biết được người ngày thứ hai đã xuất viện, không cam nguyện mà cắn răng: “Cái tên Hứa Kỳ đó thật sự là vô dụng.”

“Cũng không trách hắn được.” Bùi Hành Chi dựa dưới tàng cây đã treo đèn lòng dán chữ Hỉ màu đỏ, nhéo nhéo mày: “Lão gia tử nhà anh xem chú hai còn quan trọng hơn mạng của ông, vừa xảy ra chuyện, dù là đào ba tấc đất cũng phải đào được Hoa Đà tới.”

Tống Tuyết Trần bẹp miệng, hừ nhẹ: “Anh đây là đang nói thay cho Hứa Kỳ sao?”

“Sao có thể.”

Tống Tuyết Trần lại hỏi: “Hắn hiện giờ bị đưa tới cục cảnh sát, sẽ không khai anh ra chứ?”

“Không đâu.” Chút tự tin này, Bùi Hành Chi vẫn có: “Dù sao chỉ đi vào có vài năm, đi ra có thể làm đại thiếu phu nhân nhà họ Bùi.”

Tống Tuyết Trần chua chua nói: “Thật à?”

“Đương nhiên.” Bùi Hành Chi cười cười: “Đương nhiên là lừa hắn rồi, đi vào rồi có thể đi ra hay không là hai chuyện khác nhau.”

“Vậy thì tốt!” Tống Tuyết Trần lại nở nụ cười: “Chuyện này nếu như bị phát hiện, anh phải làm thế nào?”

“Lo lắng cho anh như vậy à?”

“Không phải phí lời à?” Tống Tuyết Trần ôm mặt nghiêng đầu, mềm mại nói: “Em không lo lắng cho anh, lo lắng cho ai, chỉ đáng tiếc, hôn lễ ngày mai vẫn diễn ra như thường lệ.”

“Yên lâm đi, cơ thể đó của chú hai anh cũng không chống đỡ được bao lâu, xem lúc đó Lạc Vân Thanh còn giả vờ được đến lúc nào?"

Bùi Hành Chi cười cười cúp điện thoại, đứng thẳng người đi ra khỏi tàng cây, phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Hắn chậm rãi dừng lại, từ từ quay đầu, đồng tử chợt co rụt.

Trần Chiêu đỡ trán, mặt vô biểu tình ngước mắt lên: “Đại thiếu gia, mưu kế quá hay.”

“Anh...” Sắc mặt Bùi Hành Chi lập tức vô cùng khó coi: “Anh sao lại ở chỗ này?”

Đây là phía sau nhà ấm tròng hoa.

“Đương nhiên là...” Trần Chiêu túi tay vào túi, cười cười: “Theo dõi ngài rồi, chính vì lý do ba hắn đi đón ông chủ xảy ra tai nhạn, mà ôm hận với ông chủ, thế ào, không đứng vững nổi nữa à, huống hồ trước đó ông chủ đã bồi thường cho nhà hắn mấy trăm vạn, hại người, nói ra cũng chỉ có vài loại lý do, vì tiền không thể nào, vậy chỉ có thể...là vì tình rồi.”

Trần Chiêu bước lại gần mấy bước, cúi người quan sát thật kỹ: “Gương mặt này của đại thiếu gia quả thật là rất không tồi.”

Bùi Hành Chi lập tức quay mặt đi: “Tôi không biết anh đang nói cái gì.”

“Giả vờ hồ đồ đúng không, có gan làm...” Trần Chiêu kéo cổ áo hắn lại gần, cắn răng nói từng chữ: “Mà, không, có, gan, thừa, nhận!”

Ý lạnh thấu xương lập tức tràn ngập trong đôi mắt của Trần Chiêu.

Bùi Hành Chi đột nhiên bắt đầu có ảo giác sẽ bị Trần Chiêu một dao thọc chết, dựa vào cái gì? Bất quá chỉ là một tên từ nhỏ đã được chú hai giúp đỡ, như cô nhi nuôi dưỡng ở nhà họ Bùi, dựa vào cái gì?!

Hắn bóp chặt đùi, cường ngạch chống đỡ lại sự sợ hãi, cứng cổ nói: “Anh có chứng cứ gì, chứng minh là tôi làm?”

Lực đạo ở cỗ đột nhiên được buông lỏng.

Đúng vậy, cho dù Trần Chiêu có nghe thấy, đưa tới cục cảnh sát, cũng không có cách nào hoàn toàn định tội Bùi Hành Chi.

Quan trọng là, còn có một tên Hứa Kỳ đang ở đó.

Trần Chiêu rất nhanh đã thu lại áp bách, đẩy Bùi Hành Chi ra, vân đạm kinh phong sửa sang lại cổ áo: “Hiện tại thì không có, có điều ngài nhớ kỹ, tuyệt đối, phải giấu thật tốt đừng để bị tôi bắt được, nếu không ai cũng không cứu nổi ngài đâu.”

Bùi Hành Chi che cổ dùng sức khụ khụ hai tiếng, oán giận trừng mắt nhìn Trần Chiêu một cái rồi rời đi, đương nhiên không nghe được câu cuối cùng theo gió mà tan đi:

“Sớm biết, lúc đó đã không nên cứu đại thiếu gia rồi.”

...

Ăn xong cơm tối, Lạc Vân Thanh ôm điện thoại ngồi trên ghế bên cạnh bể bơi, tin nhắn mới nhất còn là sau khi cậu về đến nhà họ Tống.

AAA Lạc Lạc: [Em về đến nhà rồi~.]

Chồng: [Ừm.]

Vẫn là trả lời lại nhanh chóng như bình thường.

Lạc Vân Thanh lại gửi tin nhắn đi.

AAA Lạc Lạc: [Ngày mai là kết hôn rồi. (Kích động) (Mong chờ) (Vui vẻ)]

Lần này đợi rất thời gian rất dài.

Đi ăn cơm rồi sao, hay là đi tắm rửa?

“Ngày mai là kết hôn rồi, Tiểu Thanh rất vui vẻ nhỉ?”

Lạc Vân Thanh đang chọc chọc màn hình chờ hồi âm, tên chướng mắt lại tìm đến cửa.

Tống Tuyết Trần mặc một thân áo sơ mi lụa màu trắng, chắp tay sau lưng đi lại gần, cậu càng không để ý đến, hắn lại càng tới gần: “Có điều vui vẻ một chút cũng tốt, dù sao cũng chỉ có ngày mai là vui vẻ nhất.”

Lạc Vân Thanh híp mắt lại, ngón tay dừng mạnh trên màn hình: “Anh nói cái gì!”

“Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.” Tống Tuyết Trần vô tội chớp mắt: “Cơ thể nhị gia kém như vậy, nói không chừng ngày nào đó liền... ngô!”

Lời còn chưa nói xong, Lạc Vân Thanh đã bước nhanh tới, bóp chặt cổ hắn kéo đến gần bể bơi, dìm mạnh đầu xuống nước.

“Lạc Vân Thanh!”

“Miệng thối như vậy, để tôi, rửa cho sạch!!!”

Khoảng thời gian này ở trường học, Lạc Vân Thanh ăn ngày ba bữa đúng giờ, thời gian rảnh lại đi đến phòng tập thể thao, sức lực vượt xa khi mới vừa về nhà họ Tống, ngăn chặn một tên như Tống Tuyết Trần chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Dìm xuống mười mấy giây lại nhấc lên, rồi lại tiếp tục dìm xuống.

“Làm người, phải có mắt nhìn, cứ nhất định phải gây chuyện lúc tôi không vui, ngại sống quá dài, thì anh cứ nói thẳng! Tôi hiện tại, tại sẽ giúp anh!”

“Lạc Vân Thanh mày đang làm cái gì!”

Đúng lúc, Tống Mặc Diễn về đến, một phen túm lấy cánh tay cậu, kéo người bị dìm dưới nước lên, tức giận gào lên: “Cậu vừa về đã náo loạn có đúng không?”

“Tôi náo loạn?” Lạc Vân Thanh phẩy phẩy nước trên tay, vuốt tóc ra sau đầu, khẽ nói: “Cho dù tôi náo loạn, anh, lại có thể làm gì tôi?”

“Mày!”

“Thức thời, thì bớt để tên đó xuất hiện trước mặt tôi đi, nhìn thấy, phiền!”

Tống Mặc Diễn tức giận muốn chửi ầm lên, nghĩ tới lời dặn của ba, lại kìm nén lại chỉ trích: “Mày tại sao lại nhất định phải nhằm vào Tiểu Tuyết? Phải, Tiểu Tuyết là bị ôm nhầm, lén trộm đi cuộc đời của mày, nhưng mày...”

“Anh cũng nói rồi.” Lạc Vân Thanh rũ mắt nhìn người đang run rẩy trong lòng Tống Mặc Diễn: “Cậu ta, lén trộm, trộm đi cuộc đời của tôi, hưởng thụ, tất cả, vốn dĩ thuộc về tôi! Hiện tại, anh thế mà, còn muốn tôi tâm bình khí hòa với cậu ta?”

Cậu cười đi lại gần, từ từ cúi người xuống, nói với Tống Tuyết Trần: “Tôi với cậu, chú định là không thể hóa giải.”

Lạc Vân Thanh ra tay rất nhanh, Tống Mặc Diễn còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng nắm lấy áo sơ mi ướt đẫm của Tống Tuyết Trần, ném hắn vào bể bơi.

Ầm!

Bợt nước bắn lên.

Gương mặt Tống Tuyết Trần lập tức trắng bệch, từ dưới nước trồi lên, lại càng ngày càng chìm xuống: “Anh, anh cả, cứu em...”

Sửng sốt một chút, Tống Mặc Diễn mới hồi thần nhảy vào bể bơi.

Lạc Vân Thanh nhìn thấy toàn bộ quá trình, nhìn hắn được Tống Mặc Diễn kéo trồi lên mặt nước, không giống như là đang diễn, nghi hoặc nghiêng đầu, lại từ tù cong khóe miệng.

Thì ra hắn, cũng không biết bơi à.

Vậy thì người đã cứu mạng Bùi Hành Chi đã nói, lại là ai.

...

Náo ra chuyện lớn như vậy, Tống Cảnh Quốc vẫn như cũ không có động tác gì, chỉ là gọi cậu đến thư phòng, nhìn sâu một cái, ý vị thâm trường nói: “Phàm là chuyện gì cũng phải giữ lại một con đường.”

Chỉ là hiện tại, giá trị của cậu cao hơn Tống Tuyết Trần, nhưng nếu như có một ngày, giá trị của Tống Tuyết Trần cao vượt qua cậu, bị cắn trả sẽ tăng gấp mấy trăm lần.

Lạc Vân Thanh sẽ không cho hắn có cơ hội này, có điều hiện tại vẫn là ngoan ngoan đáp lại: “Đã biết, lần sau, con sẽ chú ý.”

Đợi về đến phòng, lại mở điện thoại ra, Bùi Yếm Ly cũng đã gửi tin nhắn trả lời.

Chồng: [Tối nay ngủ sớm một chút.]

“Chỉ biết nói mình đi ngủ sớm, nói nhiều thêm hai câu thì đã làm sao.” Lạc Vân Thanh bất mãn mà chống cảm, không ngừng chọc chọc điện thoại.

Sau đó lập tức mở diễn đàn: [Cầu hỏi: Sắp kết hôn, nửa kia đột nhiên lãnh đạm, là có chuyện gì?]

Đề tài này nhanh chóng dẫn đến quần chúng thảo luận nhiệt tình.

Câu trả lời đầu tiên là: [Còn không phải là rất rõ ràng sao, không muốn kết hôn nữa, nếu như không phải là tình cảm nhạt đi, thì chính là nɠɵạı ŧìиɧ, chuyện này tôi có kinh nghiệm.]

Nɠɵạı ŧìиɧ!

Bùi Yếm Ly sẽ nɠɵạı ŧìиɧ sao?

Cậu không tưởng tượng ra được.

Huống hồ mấy ngày trước, hai người họ liên lạc cũng rất nhiều, cũng không đến mức chỉ có hai ngày đã nɠɵạı ŧìиɧ đâu nhỉ?

Lạc Vân Thanh lắc lắc đầu bài trừ lựa chọn này, sau đó lại trong những câu kỳ quái phía dưới, tìm được "lo lắng trước khi kết hôn".

Được rồi, không tìm nữa.

Bùi Yếm Ly tám phần chính là căng thẳng lo lắng.

Cậu lại hỏi: [Đối tượng lo lắng trước khi kết hôn thì phải làm thế nào?]

[1L: Sao lại vẫn là cậu? Nhanh như vậy đã cho ra kết luận rồi?]

[9L: Cái này thì bình thường, chính là giống như thi cử, căng thẳng thì căng thẳng, thi xong, kết hôn xong, thì sẽ ổn.]

[27L: Thoài gian này đừng cảm thấy đối tượng đang làm quá, thân là chồng, ban phải cho đối phương đủ cảm giác an toàn.]

[Chủ lầu trả lời 27L: Làm thế nào?]

[27L trả lời chủ lầu: Hắc hắc, đương nhiên là quấn lấy người, dùng, dừng sức quấn lấy, dính lấy mỗi ngày nói yêu đối tượng, sáng sớm nói, buổi trưa nói, đến tối nói...tóm lại không biết xấu hổ là được rồi.]

[33L: Đây là chủ ý quái quỷ gì?]

[27L trả lời 33L: Quản nó làm gì, có thể dùng là được, dù sao tôi chính là không biết xấu hổ, tân hôn tôi dính lấy vợ tôi hơn 1 tháng, sau đó...có thai rồi (Khóc lớn).]

[27L trả lời lầu chủ: Nhắc nhở một câu, nếu như muốn hưởng thụ thế giới của hai người, tốt nhất vẫn là làm tốt phòng hộ.]

...

Lạc Vân Thanh nhìn chằm chằm từng câu trả lời, nhất là kinh nghiệm đêm khuya mà vị đại ca 27L đã từng trải, đặt điện thoại xuống đưa ra kết luận: Đêm tân hôn, phải quyến rũ một chút.

Vấn đề lại đến rồi, cụ thể phải quyến rũ thành như thế nào?

Lạc Vân Thanh không hỏi thêm nữa, mang theo nghi vấn đi vào giấc ngủ, thẳng đến sáng ngày hôm sau, bên ngoài biệt thự rực rỡ hẳn lên, lụa đỏ được giăng khắp nơi.

Cậu rửa mặt làm cho chính mình thanh tỉnh thanh tỉnh, từ trong tủ quần áo lấy ra vest màu xám mà Bùi Yếm Ly đã đưa tới từ trước, cài khuya áo, rồi vuốt tóc về phía sau, dùng keo xịt tóc cố định.

Sau cơm trưa, cùng vợ chồng Tống Cảnh Quốc đến hội trường hôn lễ.

Trước khi xuất phát, Tống Mặc Diễn lại nói một câu: “Cơ thể Tiểu Tuyết không thoải mái, hình như là phát sốt rồi.”

Lâm Văn Đình đã bước một chân lên xe lại đặt xuống, tính toán quay vào trong, lại bị Tống Cảnh Quốc kéo lại: “Hôm nay là ngày Tiểu Thanh kết hôn, A Diễn, con ở lại gọi bác sĩ đến nhìn xem, đợi lát nữa rồi qua đó.”

Ở lại, nhưng vẫn phải đi tới hôn lễ.

Đây dù sao cũng là cơ hội tuyệt vời, để nhà họ Tống công bố sản phẩm mới ra bên ngoài.

Lần sau không biết còn phải đợi đến lúc nào.

Tống Mặc Diễn là người nối nghiệp không thể không đi.

Hắn liếc người sớm đã ngồi trong xe, đáp lại một tiếng.

...

Sau khi đến hội trường hôn lễ, Bùi Yếm Ly đã tới từ sớm, đang ở trong phòng nghỉ của tân nhân, Lạc Vân Thanh đẩy cửa bước vào, còn không biết có phải là do ảo giác của cậu không, người này hình như gầy đi rất nhiều.

Nghĩ tới trên diễn đàn nói là lo lắng trước khi kết hôn, cậu bước nhanh tới, ngồi xổm xuống trước xe lăn, cầm lấy tay anh: “Sức khỏe anh gần đây thế nào?”

Bùi Yếm Ly tính toán rút tay lại, ngước mắt lại đυ.ng phải tầm mắt lo lắng, không có động tác gì mặc cho cậu nắm lấy tay anh, khóe miệng cong nhẹ lên, trả lời: “Cũng không tệ lắm.”

Lạc Vân Thanh: “Không, không được miễn cưỡng, không thoải mái nhất định phải nói.”

Anh gật gật đầu, muốn nói lại thôi một hồi nghiêng đầu qua: “Viện trưởng và các giáo viên có phải là đến rồi không?”

“Vừa mới nhận được tin nhắn, còn 20 phút nữa sẽ đến.” Lạc Vân Thanh thuận thế ngồi lên sô pha bên cạnh, nhéo nhéo tay anh.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không nhịn được mà hỏi: “Anh hai ngày nay, có phải là rất, rất bận không?”

Bùi Yếm Ly không trả lời, từ từ nâng bàn tay đang nắm lấy mình lên, chỉ liếc mắt một cái, rồi nhanh chóng quay đi.

Lạc Vân Thanh lại hỏi: “Anh cảm thấy, em hôm nay thế nào? Có, có đẹp không?”

Đầu tóc được chải chuốt tỉ mỉ, vest bao gồm áo sơmi, dùng huân hương cả đêm, mang theo nút áo vàng ròng, còn có ghim cài áo mà Bùi Yếm Ly tặng cậu, tối hôm qua trước khi đi ngủ, buổi sáng thức dậy còn bôi kem mà Hạ Lâm tiến cử, sau đó lại bôi chút son môi vị chanh.

...Có phải là hoa lệ quá mức không.

“Đẹp.” Bùi Yếm Ly rút tay lại, xoa xoa mặt cậu: “Tiểu Lạc có khi nào mà không đẹp, hôm nay càng xinh đẹp hơn.”

“Đúng không?!”

Lạc Vân Thanh hai tay ôm lấy mặt, cười cong mắt.

“Tiểu Lạc.” Bùi Yếm Ly lại gọi cậu một tiếng: “Chúng ta...”

Cộc cộc cộc...

Lời còn chưa nói hết, cửa phòng nghỉ đột nhiên bị người gõ cửa.

Đằng Tại Dã chào hỏi đi vào: “Hi~ Không làm phiền hai người chứ, hai người...”

Nhìn thấy người đối diện liếc mắt đưa tình, Bùi Yếm Ly tay còn dán lên mặt Lạc Vân Thanh, Đằng Tại Dã chớp chớp mắt, vội vàng lùi về sau nửa bước: “Xin lỗi, làm phiền rồi.”

Đang chuẩn bị đóng cửa, Bùi Yếm Ly lập tức thu tay lại: “Quay lại.”

Cửa lại một lần nữa mở ra.

Đằng Tại Dã sau khi đi vào, Lạc Vân Thanh mới chú ý tới Khương Tử Ngọc, viện trưởng Khúc, còn có...Tình Tình ở phía sau hắn!

“Anh Tiểu Lạc!” Tiểu cô nương vội vàng chạy tới bên cạnh cậu, đánh gia trên dưới: “Woa! Anh Tiểu Lạc hôm nay thật đẹp trai!”

Lạc Vân Thanh nhéo hai má tiểu cô nương, tay đặt lên đầu so sánh: “Sắp hai tháng không gặp, Tình Tình hình, hình như cao lên không ít.”

“Ừm!” Khúc Vân Tình gật đầu thật mạnh, chỉ viện trường: “Bà bà hiện giờ mỗi ngày đều cho bọn em uống sữa, một tuần trong viện, cũng có không ít anh chị chuyên môn đến giúp các thầy cô giáo.”

“Phải không, vậy thì tốt.” Lạc Vân Thanh lại nhìn viện trường đi lại gần, nhẹ giọng gọi: “Bà bà.”

“Ừ!” Khúc viện trường lớn tiếng đáp một tiếng, đánh giá, trong mắt đầy ý cười: “Mập lên rồi.”

Lạc Vân Thanh thuận thế cúi người, mặc cho bà sờ mặt: “Trong viện phúc lực thế nào? Tiểu Phong bọn nó có ổn không?”

“Đều tốt, đều tốt.” Khúc viện trưởng gật đầu nói: “Một tháng trước, có một mạnh thường quân đã quyên rất nhiều vật tư, bên trên gần đây cũng đã gửi tiền trợ cấp, nhiều hơn trước đây không ít, con nhìn Tình Tình là biết, không sai biệt lắm đều như vậy.”

Bà nhìn đứa trẻ trước mặt, những nếp nhăn nơi khóe mắt chưa từng giãn ra.

“Ồ đúng rồi.” Cúi đầu từ trong túi xách lấy ra một phong bao lì xì dày: “Đây là chút lòng thành của bà bà và các giáo viên khác, còn có những đứa trẻ không đến đây được, nhờ bà bà gửi đến con lời chúc phúc, tân hôn vui vẻ.”

“Cảm ơn bà bà và các giáo viên, có điều...” Lạc Vân Thanh đẩy lì xì về, lại nhìn Khương Tử Ngọc, lắc đầu nói với bọn họ: “Chúng con không, không nhận tiền lễ.”

“Sao lại có thể không nhận...”

“Trước tiên không nói đến chuyện này nữa.” Cậu chuyển chủ đề, kéo người bên cạnh giới thiệu: “Đây chính là Bùi Yếm Ly, đối tượng của con.”

Bùi Yếm Ly cúi người gật đầu: “Chào bà bà.”

Khúc viện trường cũng gật gật đầu.

Từ lúc nghe thấy Tiểu Lạc sắp kết hôn, nghe ngón về đối phương một chút, cũng không cần hỏi gì nhiều, đã biết được thân phận của Bùi Yếm Ly.

Nhị gia nhà họ Bùi.

Gia cảnh còn tốt hơn nhà ba mẹ ruột của Tiểu Lạc, đáng tiếc...có điều có thể đồng ý để những người như bọn họ đến tham gia hôn lễ, nghĩ rằng nhân phẩm cũng không tồi.

Chỉ cần, Bùi Yếm Ly đối xử tốt với Tiểu Lạc là được.

Rất nhanh đã có người đến gõ cửa, là Hạ Lâm và bạn học trong câu lạc bộ.

Vốn dĩ là không gian riêng của hai người, thoáng chốc náo nhiệt hẳn lên, mọi người đều vây quanh Lạc Vân Thanh.

“Ai nha.” Đằng Tại Dã ngồi trên sô pha gần Bùi Yếm Ly, hai tay đặt phía sau ót, trêu chọc nói: “Vị này nhà cậu, nhân duyên cũng rất rộng.”

Lạc Vân Thanh trong đám người mặt luôn mang ý cười, dường như là có một tầng ánh sáng bao phủ, càng thêm lóa mắt.

Tay đặt trên tay vịn xen lăn đột nhiên thu lại, nắm chặt.

Nắm chặt không bao lâu, Lạc Vân Thanh đã đẩy đám người ra đi tới nắm lấy tay anh, tự đắc lại kiêu ngạo mà nói với mọi người: “Đối tượng của tôi~.”

Thành viên câu lạc bộ: “Biết rồi biết rồi.”

Ngày ngày "chồng tôi" "chồng tôi" còn không đủ, hiện giờ còn đem chính chủ ra khoe, thật sự là không để đường sống cho đám cẩu độc thân chúng tôi phải không?

Lạc Vân Thanh làm lơ ánh mắt ghét bỏ của bọn họ, cười khanh khách mà quay đầu lại.

...

Nghi thức hôn lễ sắp bắt đầu.

Mọi người lần lượt rời khỏi phòng nghỉ, vừa bước ra khỏi cửa đã thu lại cười đùa.

Buổi hôn lễ này suy cho cùng cũng không chỉ có bọn họ, còn có rất nhiều doanh nhân cùng nhân sĩ thượng lưu đến, bọn họ không thể làm cho Lạc Vân Thanh mất mặt.

Ngồi xuống hiện trường, người chứng hôn đã nói một đoạn, bao gồm cả trình tự tiếp theo, suy nghĩ tới tình huống sức khỏe của Bùi Yếm Ly, sau khi hoàn thành nghi thức không tiếp nhận bất cứ phỏng vấn nào.

“...Tiếp theo, chúng ta hay hoan nghênh đôi tân nhân bước vào lễ đường.”

Ở cuối lễ đường, cửa lớn từ từ mở ra, Lạc Vân Thanh đẩy xe lăn đi vào.

Nhất thời, toàn bộ ống kính đều tập trung vào hai người họ.

Lạc Vân Thanh nhìn nhìn, tìm được hai người quen thuộc bên trong đám người, phóng viên tuần san giải trí văn hóa Thiên Tượng, Dương Khang.

Lạc Vân Thanh nhìn qua, đem nụ cười lưu lại trước ống kính.

Hai bên ký hôn thư, trao đổi nhẫn, tuyên bố xong lời thề, nghi thức chính thức hoàn thành, sau đó, xe cưới đưa hai người đến nhà cũ nhà họ Bùi, hôn trường sẽ do Bùi lão đại và Tống Cảnh Quốc lo liệu phần cuối, ký hiệp nghị hợp tác, công bố thông báo kết hôn.

Lạc Vân Thanh vừa đi, cũng không còn gì thú vị, Đằng Tại Dã dẫn theo Khương Tử Ngọc, Khúc viện trường và các bạn học đại học của Lạc Vân Thanh xuống tiệc cưới dưới tầng.

“Tiểu Lạc hôm nay siêu tuyệt vời, nói có chút khó nghe, có chút giống khổng tước xòe đuôi.”

“Ngược lại là Bùi nhị gia, anh ta có chuyện gì vậy, hình như không được vui vẻ.”

“Chuyện này, mọi người nói sai rồi.” Đằng Tại Dã sắp lại, thần bí nói: “Con người lão Bùi, thích cái gì sẽ không nói rõ, cũng là có liên quan đến chuyện trước đây, có điều tôi dám đảm bảo, Bùi Yếm Ly tuyệt đối yêu chết Lạc Vân Thanh, nếu không...”

Hắn nhìn bàn đầy người ở đây.

Nếu không, sao có thể đồng ý Lạc Vân Thanh mời những người này tới.

“Nhưng...” Hạ Lâm vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhất là lúc đọc lời thề, không biết có phải cô hoa mắt, vị lão đại kia lộ ra vẻ mặt u sầu trong nháy mắt.

...

Về tới nhà họ Bùi.

Trần Chiêu nhìn hiệp nghị ly hôn trên bàn, nhíu mày vẫn chưa từng giãn ra: “Ông chủ thật sự muốn làm như vậy? Tốt xấu gì hôm nay...”

“Chính vì là hôm nay.” Bùi Yếm Ly nhéo nhéo nhẫn trên ngón tay trái: “Chúng tôi vốn dĩ chỉ là liên hôn, không cần thiết phải để em ấy ôm quá nhiều hy vọng với tôi, sớm ký tên, em ấy có thể sớm thoát thân."

Trần Chiêu thở dài một tiếng: “Tôi biết, ông chủ là vì nghĩ cho bà chủ, nhưng ông chủ có từng nghĩ tới cảm nhận của bà chủ, hôm nay ngài cũng nhìn thấy rồi, bà chủ có bao nhiêu vui mừng.”

“Đừng nói nữa...”

“Loại vui vẻ này không thể nào giả vờ ra được.” Trần Chiêu nắm chặt tay, bất chấp nói: “Bà chủ cũng là thích ngài.”

“Tôi nói cậu đừng nói nữa!”

Thư phòng lập tức rơi vào an tĩnh.

Biết không khuyên được Bùi Yếm Ly, Trần Chiêu cũng không nhiều lời nữa, xoay người rời đi: “Ngài vẫn là nghĩ kỹ lại đi.”

Bên này không khuyên nổi, chỉ có thể hạ thủ từ phía bên kia.

“Thứ ký Trần.”

Vừa mới bước ra khỏi thư phòng, một người hầu đã chạy tới, đỏ mặt lắp bắp nói: “Tiểu tiên sinh... ừm... tiểu tiên sinh hỏi tôi có chuẩn bị những thứ này không?”

Mở tờ giấy ra, đập vào mắt: Đồ bôi trơn.

Trần Chiêu trợn mắt há mồn.

Không phải, ông chủ đã như vậy rồi, bà chủ cư nhiên còn muốn...cũng không phải là không được, với tình huống trước mắt, nói không chừng ông chủ bị ngủ phục thì sao.

Mặc dù khả năng không lớn, nhưng vẫn là, có thể thử một chút!

Trần Chiêu che môi thanh giọng nói: “Nếu là yêu cầu của tiểu tiên sinh, vẫn là nhanh chóng đi làm đi, mua nhiều thêm vài lọ.”

...

Sắc trời dần dần tối xuống.

Thẳng đến khi hai bên đường ngoài thư phòng sáng đèn, Bùi Yếm Ly mới từ trầm mặc rất lâu thoát ra hít một hơi thật sâu, cuối cùng cầm hiệp nghị ly hôn trên bàn, về phòng ngủ chỉ cách một cái sân nhỏ, bên ngoài cửa phòng dan chữ Hỉ đỏ thẩm.

Anh do dự hồi lầu, giơ tay lên gõ cửa.

“Mau vào đi~.”

Đẩy cửa ra, Bùi Yếm Ly thao tác xe lăn đi vào: “Tiểu Lạc, chúng ta vẫn là...”

!!!

Lạc Vân Thanh đã gội đầu, mái tóc đen dày rũ xuống, quỳ trên giường với đôi chân dài trắng nõn để trần, thân trên mặc một chiếc sơ mi chất liệu bán trong suốt, trễ một bên vai.

Gương mặt ngọc diện xấu hổ nhìn qua, hai cánh môi đỏ thắm hé ra, âm cuối cau lên gọi: “Chồng ơi~~~.”

Hiệp nghị ly hôn mỏng manh chậm rãi rơi xuống đất.