Chương 27: Không thử sao biết

Ăn xong cơm trưa.

Trong sân, mọi thứ đang được sắp xếp và di chuyển một cách trật tự, phần lớn là những cuốn sách tạp mà Bùi Yếm Ly đã đọc trong thời gian này, và thứ nữa là các loại hợp đồng, văn kiện.

Có còn một vài thứ đang trong trạng thái xử lý, chỉ có thể do Trần Chiêu phân thành từng phần đóng kín vài túi hồ sơ, đặt vào tủ sắt khóa lại, cùng chuyển vào Tứ Quý Vân Đỉnh.

Thu dọn không sai biệt lắm chuẩn bị xuất phát, Lạc Vân Thanh đẩy Bùi Yếm Ly tới gara, đang muốn lên xe, lúc vô ý nhìn thấy người ngồi ở ghế lái: “Bác Trương!”

Cửa sổ xe hạ xuống, Trương quản gia gần 70 tuổi gật đầu với cậu: “Gia chủ không yên tâm về ngài và nhị gia, phái tôi đưa hai người đi.”

Thật sự lái xe đưa đi?

“Cậu đừng xem thường bác Trương.” Trần Chiêu đỡ ông chủ lên xe, quay đầu nhìn bà chủ đang còn đứng ở đó, vẻ mặt lo lắng nhìn người ngồi vị trí ghế lái, không nhịn được nói: “Lúc còn trẻ bác ấy còn là một tay đua xe cừ khôi.”

Đua xe cừ khôi!

“Đều là chuyện của thời niên thiếu rồi.” Trương quản gia lắc đầu cười cười, cũng không phản bác lại, sau đó trấn an Lạc Vân Thanh: “Ngài yên tâm, đảm bảo an toàn đưa ngài đến nơi.”

“Nếu như là bác, cháu vô cùng, vô cùng yên tâm.” Lạc Vân Thanh cười cười lên xe, quay đầu tò mò hỏi Bùi Yếm Ly: “Bác Trương lợi hại như vậy ạ?”

“Anh nghe ba anh nói, kỷ lục năm xưa của bác Trương đến giờ vẫn chưa ai phá được.” Cậu vừa tiến lại gần, Bùi Yếm Ly liền đặt cuốn sách trong tay xuống, “Đúng là nhân vật huyền thoại của giới đua xe.”

Lạc Vân Thanh tò mò, người lợi hại như vậy, tại sao lại đi làm quản gia cho nhà họ Bùi?

“Sau đó có chuyện xảy ra, với lại lúc đó thím sắp sinh em bé, nên dứt khoát giải nghệ luôn." Bùi Yếm Ly nhận ra vẻ nghi hoặc của cậu, khẽ giải thích.

Rút lui thời kỳ đỉnh cao, kỳ thật lại càng tốt.

Lúc đó không giải nghệ, sau đó chỉ sợ là càng khó vượt qua.

“Có điều anh nghe nói cháu gái của bác Trương cũng có sân đua, hình như còn dẫn đội, có đúng không?”

Trần Chiêu ngồi vào ghế phó lái, lời vừa nói ra, đã bị bác Trương liếc cho một cái: “Cậu quan tâm đến cháu gái tôi làm cái gì? Thích nó à, muốn theo đuổi?”

Trần Chiêu: “Cháu không...”

“Cậu à, không theo đuổi được.” Bác Trương không hề khách khí, có vài phần đắc ý cời: “Nha đầu đó sắp phá kỷ lục của tôi rồi.”

Chỉ là sắp, còn không phải là chưa phá được sao.

Trần Chiêu lầm bẩm trong lòng, nghênh đón ánh mắt liếc lại đây, lập tức cười ha hả: “Bác Trương, không thì chúng ta lái xe đi thôi?”

Còn nói chuyện tiếp, trời sẽ tối mất.

...

Mấy chiếc xe chậm rãi rời khỏi nhà cũ nhà họ Bùi.

Trên đường đi, bác Trương mới đem chuyện xử lý sáng nay nói cho bọn họ: “Địa thiếu gia bất kính với tiểu tiên sinh, gia chủ trừng phạt cậu ta ở từ đường chép "Đạo đức kinh" 100 lần, tiểu tiên sinh đừng vì chuyện nhỏ này mà tức giận buồn rầu, tức giận hại cơ thể không đáng.”

“Cháu không tức giận.” Lạc Vân Thanh nghiêng người ôm lấy cánh tay người bên cạnh, cố gắng kìm nén khóe miệng: “Sớm đã, không còn tức giận nữa rồi.”

“Không tức giận là tốt.” Bác Trương tai nghe tám hướng mắt nhìn sáu phương, sau đó lại hỏi: “Khu nghỉ dưỡng Tứ Quý Vân Đỉnh không có nhiều người làm, hai cậu định thuê riêng hay là điều người từ nhà cũ sang?”

Người nhà cũ đến, ai lại có thể đảm bảo sẽ không xuất hiện Hứa Kỳ thứ hai.

Bùi Yếm Ly khảy khảy mái tóc đen đang dựa lên vai anh, cúi đầu thương lượng với cậu: “Thuê riêng đi, được không?”

“Được.” Lạc Vân Thanh không có dị nghị gì: “Có điều bình thường, chỉ, chỉ có hai người chúng ta, cũng không cần, cần thêu quá nhiều.”

“Được.” Bùi Yếm Ly đều nghe theo cậu.

Lúc nói chuyện, vách ngăn cách âm cũng chưa được nâng lên, bác Trương đương nhiên đều nghe thấy, quay đầu dặn dò Trần Chiêu nên tuyển những người nào.

Trên đường đi cũng không tính là buồn chán, lái xe hơn nửa giờ, thuận lợi đến được Tứ Quý Vân Đỉnh.

Lạc Vân Thanh trước đây đã từng đến rồi, nhà ba tầng, dưới hai tầng hầm, đồ dùng trong nhà không nhiều, sau đó còn cần bọn họ bổ sung thêm.

Bên ngoài có một cái sân hình bán nguyệt, vừa xuống xe, Lạc Vân Thanh đã nhìn thấy hai cây đại thụ lần trước đến còn chưa nhìn thấy, mặt cỏ xung quanh cây đại thụ rõ ràng là có dấu vết đào xới mới, càng làm cho cậu trố mắt là, giữa hai cây lớn còn treo một chiếc ghế xích đu, dây leo xanh và hoa hồng đỏ uốn lượn quấn quanh những sợi dây thừng trắng.

Lạc Vân Thanh đi tới hai bước, kinh ngạc quay đầu nhìn anh.

Bùi Yếm Ly: “Đi ngồi thử xem?”

Cậu vội gật đầu, ngồi xuống nắm lấy dây thừng, những cái gai trên dây leo đều đã được cạo sạch sẽ, không còn chút nào gây khó chịu khi chạm vào.

Bùi Yếm Ly điều khiển xe lăn đi tới, khé nói: “Thích không?”

“Thích.” Lạc Vân Thanh lùi chân về sau mấy bước, rồi đột nhiên buông mạnh, giọng nói theo làn gió tan vào không trung: “Thích qua đi!!!”

Đến tối, cậu trổ tài một chút.

Nấu cho Bùi Yếm Ly món thịt bò nạm cà chua mà anh thích ăn nhất, ngoài ra còn chưng thêm chén canh bi đỏ, còn hầm thêm canh bí đao xương sườn.

Đều là những món cơm nhà, bình thường anh chỉ ăn một chén cơm, hôm nay lại ăn nhiều thêm nửa chén.

“Có phải là, là rất ngon không?” Lạc Vân Thanh múc một muỗng canh bí đỏ, chống cằm cười khanh khánh nhìn anh.

Bùi Yếm Ly uống xong ngụm canh cuối cùng, lau lau miệng gật đầu: “Rất ngon, Tiểu Lạc...”

“Hửm?”

“Tay nghề của vợ thật tuyệt vời.”

“Đương nhiên.” Lạc Vân Thanh khẽ gương cằm, vô cùng tự hào.

Món ăn nam bò cà chua anh yêu thích kia, cậu đã nấu gần 10 năm.

Sau khi ăn cơm xong, Lạc Vân Thanh đẩy anh đi khắp nơi tiêu thực, đi dạo hết tầng trên lại xuống tầng dưới, thỉnh thoảng còn dùng Ipad tô tô vẽ vẽ, lựa chọn đồ đạc thích hợp.

Không sai biệt lắm tầm 9 rưỡi, lại đẩy về phòng đi tắm rửa.

“Ngày kia phải đến trường đi học rồi.” Sấy xong tóc, Bùi Yếm Ly lại nhận lấy máu sấy còn độ ấm sấy tóc cho cậu: “Tiểu Lạc sau này thật sự đều muốn mỗi ngày trở về đây sao?”

Lạc Vân Thanh đưa lưng về phía anh, thoải mái mà nheo mắt lại: “Anh không muốn em về đây sao?”

“Muốn, nhưng như vậy em sẽ rẩt mệt.”

Bùi Yếm Ly đã xem qua lịch học của cậu, cuối kỳ trước cơ bản đều là trạng thái kín lịch, buổi tối còn có môn tự chọn và hoạt động xã đoàn, đi đi về về, có thể ngủ được bao lâu?

Thổi khô một nửa, Lạc Vân Thanh quay đầu hôn lên cằm anh một cái: “Nghĩ đến anh, thì không mệt nữa, còn nữa, trong ký túc xá, có cháu trai lớn, không muốn nhìn thấy anh ta.”

Tên gọi, Lạc Vân Thanh cũng không muốn nhắc tới, quay người dán vào lòng anh: “Chồng đau lòng cho em à?”

“Ừm.”

Lạc Vân Thanh ngẩng đầu, chỉ chỉ môi.

Máy sấy rất nhanh bị tắt đi, trước mặt cậu đổ xuống một bóng người.

Lạc Vân Thanh chủ động ôm lấy cổ anh, nghênh đón.

...

Đại khái không thể tiếp tục cứ lúc nào cúng dính lấy nhau như vậy, cho nên ngày hom sau, Lạc Vân Thanh tìm được cơ hội là sẽ hôn.

Bùi Yếm Ly xưa nay chưa từng từ chối cậu, thế cho nên ngày đầu tiên sau khi đi học lại, môi Lạc Vân Thanh không ngoài dự đoán sưng vù lên.

Chạng vạng lúc đi vào cửa câu lạc bộ kịch nói, mỗi một người đi quang đều dùng anh mắt quái dị liếc cậu một cái, sau đó làm ra thần sắc bừng tỉnh ngộ, nhếch mép đầy ẩn ý, hỏi: “Tuần trăng mặt trải qua thế nào?”

Càng có người to gan hơn, trực tiếp lên tiếng hỏi.

“Bùi nhị gia thế nào?"

“Có đau không? Hửm?”

Đau, miệng đau.

Những cái khác...lúc ở suối nước nóng, Lạc Vân Thanh khêu gợi đến thế rồi, Bùi Yếm Ly cũng chỉ cọ cọ vài cái.

Nếu không phải sau đó cậu sờ được cái vật cứng rắn đến căng phồng kia, thì đã nghi ngờ có phải vấn đề ở mình rồi.

“Từng người từng người các cậu, nói cái gì vậy, vây lại muốn nuốt chửng Tiểu Lạc à?” Hạ Lâm đi tới, tách đám người dám "dìm nghỉm" cậu ra, vừa nhìn sang; “Ai nha! Miệng cậu...gặm cũng ghê nhỉ?!”

“Vẫn ổn mà.”

Lạc Vân Thanh chỉ cảm thấy tê tê, cũng không có tri giác gì.

“Còn ổn?” Hạ Lâm nhìn cánh môi có xu hướng phát triển thành lạp xưởng của cậu, gương mặt run rẩy một trận, thẳng đến khi Vưu Gia Nam và Trình Húc đi vào, mới qua loa kết thúc chủ đề này.

Cô lại quay đầu quét mắt nhìn toàn bộ phòng hoạt động: “Bùi Hành Chi đâu? Lại không đến?”

“Đại khái...” Lạc Vân Thanh lấy túi nước đá đắp lên miệng, đoán: “Còn đang chép "Đạo Đức Kinh".”

Hạ Lâm nhất thời còn chưa phản ứng lại, cũng không nghĩ gì thêm: “Không đến thì thoi, tôi nói chuyện này.”

Cô tập hợp mọi người lại, hắng giọng: “Tôi, năm 4 rồi, tiếp theo sẽ bận viết luận văn, tìm chỗ đi thực tập, chuyện trong xã đoàn có lẽ không quản nổi, vốn dĩ cũng đến lúc rút lui rồi.”

Trước đó tính toán để phó chủ tịch câu lạc bộ lên thay, hiện giờ... chuyện tháng trước ấy mà, Hạ Lâm đến lười nhắc đến Bùi Hành Chi luôn.

Tuyển thành viên mới của xã đoàn thì đến muộn, cô không dễ gì mới kéo được một hạt giống tốt thì bày sắc mặt với cô trước mặt mọi người, tiệc chào đón tân sinh viên biểu hiện cực kém, cộng thêm những việc nhỏ nhặt linh tinh khác, không có chuyện này là xử lý thỏa đáng.

Câu lạc bộ kịch nói là một đoàn thể lâu đời trăm năm của Đại học Kinh Đô, thành lập từ những ngày đầu trường mới xây dựng, Hạ Lâm đã suy nghĩ kỹ lưỡng suốt kỳ nghỉ này, bất kể Bùi Hành Chi có phải là thiếu gia nhà giàu hay không, cô không thể để cậu ta chà đạp và thiếu tôn trọng như vậy.

“Tôi tính toán...” Ánh mắt quét quá tất cả mọi người, cuối cùng dừng lại ở phía sau Vưu Gia Nam, chỉ nói: “Trình Húc, cậu đến đảm nhiệm tân chủ tịch câu lạc bộ xã đoàn.”

Trình Húc đang đi vào cõi tiên: “Tôi?”

“Chính là cậu.” Hạ Hâm gần như không cho Trình Húc cơ hội phản ứng, lập tức nhanh chóng quyết định để Lạc Vân Thanh và một nữ sinh năm 2 làm phó chủ tịch câu lạc bộ.

“Nhưng như vậy, không phải là có tới 3 phó chủ tịch sao?” Dương Oánh đẩy đẩy mắt kính, nghi hoặc hỏi.

“Ai nói là có 3.” Hạ Lâm hít một hơi trầm giọng nói: “Bắt đầu từ hôm nay trở đi, chức vụ phó chủ tịch câu lạc bộ của Bùi Hành Chi, giáng thành thành viên, không phục, thì gọi cậu ta đến tìm tôi.”

Lúc này, Trình Húc cuối cùng đã chậm rãi nhận ra: “Tôi không được, chức chủ tịch câu lạc bộ này, chị tìm người khác đi?”

“Vậy cậu nói, tìm ai?”

Trình Húc thuận tay chỉ Vưu Gia Nam, Vưu Gia Nam lập tức xua tay.

Hạ Lâm cũng nói: “Tiểu Nam tính cách mềm yếu, không trấn trụ được đám đông.”

Trình Húc lại trở tay chỉ Dương Oánh.

Hạ Lâm nhìn sang nhíu mày: “Cậu để cô ấy vừa viết kịch bản, vừa quản lý câu lạc bộ, cô ấy có ba đầu sau tay à?”

Dương Oánh có sức tưởng tượng rất tuyệt vời, bản chất lại giống như Vưu Gia Nam, không trấn áp được đám đông.

Trình Húc không có cách nào chỉ có thể chỉ lần lượt từng người, mà mỗi người, Hạ Lâm đều có thể tìm ra lý do cho hắn, thẳng đến khi chỉ đến Lạc Vân Thanh.

Người này không có vấn đề gì rồi đúng không?

Hạ Lâm lại một lần nữa hung hăng nhíu mày, kéo tóc Trình Húc nói: “Cậu ấy mới năm nhất, năm nhất! Cậu để cho một năm nhất, làm chủ tịch câu lạc bộ?”

Lạc Vân Thanh mặc dù các phương diện đều không tồi, chỉ có duy nhất điểm trí mạng là tuổi tác còn nhỏ, để cậu đảm nhiệm chức phó chủ tịch câu lạc bộ đã là vượt cấp rồi, càng đừng nói tới chức chủ tịch câu lạc bộ.

Hơn nữa...

“Tôi vừa mới kết hôn, không có nhiều thời gian như vậy.” Lạc Vân Thanh buông túi chườm đá ra, dùng gương mặt hơi đỏ lên cùng đôi môi sưng vù, vẻ mặt đứng đắn lắc đầu.

Chọc cho Trình Húc tức đến nỗi vò mạnh hai nắm tóc, ngồi xổm xuống tại chỗ.

“Cậu nhận mệnh đi, huống hồ làm chủ tịch câu lạc bộ cũng không có gì là không tốt, còn có thể giúp cậu gánh điểm học phần.” Hạ Lâm cười nheo mắt vỗ vỗ vai Trình Húc, nói với mọi người: “Nào, chúng ta cùng chúc mừng Trình Húc học trưởng, được tuyển chọn trở thành tân chủ tịch của câu lạc bộ chúng ta!”

Do cô đi đầu, phòng hoạt động lập tức vang lên tiếng vỗ tay.

Sau đó là đề nghị đi chúc mừng.

“Không thì thứ 7.”

“Thứ 7 mọi người đều không có tiết học.”

Thứ 7!!!

Lạc Vna Thanh đột nhiên nhớ ra, cậu có hẹn với Đằng Tại Dã vào thứ 7: “Cái đó, tôi...”

Vừa đặt túi chườm đá xuống.

“Vậy thì cứ quyết định như vậy, trưa ngày thứ 7.” Hạ Lâm vung tay lên, nhìn thấy cậu giơ tay: “Sao vậy, Tiểu Lạc?”

Lạc Vân Thanh: “Không có gì?”

Buổi trưa, hẳn là kịp.

Cũng đỡ phải tìm lý do để nói với Bùi Yếm Ly.

...

Nhoáng một cái đã đến thứ 7.

Nghe nói là câu lạc bộ tụ họp, Bùi Yếm Ly quả nhiên không hề có bất cứ nghi ngờ gì.

Lạc Vân Thanh dựa theo thường lệ đến một nhà hàng tư nhân tham gia tụ hội, tính toán chuẩn thời gian, đợi mọi người ăn uống không sai biệt lắm, mới rời đi trước.

Gọi xe đến tiệm sửa xe dưới trướng của câu lạc bộ Cực Tốc.

Đằng Tại Dã sớm đã đợi ở đó, đang ngồi xổm trước một chiếc xe Ford đang được sửa chữa, nói chuyện với người thợ máy ở dưới gầm xe.

Bên cạnh còn có một người đàn ông hơn 20 tuổi, đầu đinh, áo ba lỗ trắng trên người anh ta đã bị dầu máy thấm loang lổ những vệt vàng và đen, thậm chí còn dính một ít lên mặt.

Lạc Vân Thanh đáng giá một chút đi tới, lên tiếng: “Anh Đằng.”

“Hửm?" Đằng Tại Dã nghi ngờ quay đầu lại, nhìn thấy cậu ngẩn ra: “Ồ! Cậu đến rồi à?”

Hắn vẫy vẫy tay: “Nào nào nào, giới thiệu với cậu,, đây chính là ông chủ câu lạc bộ Từ Hoài An.”

Đằng Tại Dã chỉ chỉ về phía người đàn ông đầu đinh.

Cũng không khác với suy đoán của Lạc Vân Thanh, cậu gật đầu, gọi: “Anh Từ.”

Đằng Tại Dã trở tay chỉ chỉ cậu nói với Từ Hoài An: “Đây chính là thần tài gia ngốc lại nhiều tiền kia, Lạc Vân Thanh.”

Lạc Vân Thanh: “...”

Có nhất thiết phải thêm từ bổ nghĩa trước từ "Thần Tài" không?

“Ha ha ha.” Từ Hoài An cười sang sảng hai tiếng, duỗi tay: “Ông chủ Lạc.”

Duỗi tay ra, anh ta mới phát hiện tay mình đầy dầu máy: “Ai nha, thật là ngại quá ông chủ Lạc, tôi lau tay.”

“Không sao.” Trước khi anh ta thu tay về, Lạc Vân Thanh đã nắm lấy: “Nghĩ rằng anh Đằng, cũng đã nói với ngài rồi, nói yêu cầu của tôi?”

“Muốn đua xe?”

Từ Hoài An còn chưa mở miệng, dưới gầm chiếc xe Ford vọng ra một giọng nói khàn khàn, tấm ván sửa chữa trượt ra từ gầm xe một cách vô cùng trơn tru.

Lạc Vân Thanh khẽ sửng sốt.

Thật không ngờ, người sửa xe lại là một cô gái!

“Cậu đây là có ánh mắt gì?” Cô gái theo mũ xuống, lộ ra mái tóc xoăn sóng đen nhánh, bàn tay dính dầu máy chống cằm nhìn cậu: “Xem thường tôi?”

“Không có.” Lạc Vân Thanh từ chấn động đã khôi phục bình tĩnh, tiếp nhận vô cùng sảng khoái: “Chỉ có là chút bất ngờ.”

“Ha~.” Cô gái thu tay lại, đặt kìm xuống, sờ sờ túi.

Từ Hoài An biết cô muốn làm cái gì, từ trong túi lấy ra nửa bao thuốc lá, úp ngược bao thuốc vào lòng bàn tay, gõ mạnh hai cái, rút ra một điếu đưa cho cô.

Đằng Tại Dã lạ giới thiệu: “Đây là quản lý câu lạc bộ Cực Tốc, Trương Thư Ngôn, đừng coi thường cô ấy, cô ấy nữ vương bất bại trong giới.”

“Lợi hại hơn cả anh hả?”

Đằng Tại Dã: “...”

Trốn tránh ánh mắt của cậu, sờ sờ mũi, gãi gãi mặt, Lạc Vân Thanh đã biết cậu đoán đúng.

Một bước đi tới trước mặt Trương Thư Ngôn, trả lời câu hỏi vừa nãy của cô: “Muốn đua xe.”

Bật lửa "tách!" một tiếng, nhanh chóng đốt cháy đầu điếu thuốc.

Trương Thư Ngôn hít một hơi thật sâu, phun khối về phía người tới, nhướng mày nói: “Tại sao lại muốn đua xe?”

“Lý do, tôi vừa rồi không phải đã nói với cô rồi sao?” Đằng Tại Dã tiếp lời, kết quả bị đối phương trừng mắt liếc một cái.

Chỉ liếc mắt một cái, Đằng Tại Dã lập tức tắt tiếng.

Trương Thư Ngôn quay đầu lại đánh giá thiếu niên trước mắt, mười bảy mười tám tuổi, lớn lên rất dễ nhìn, chỉ là quá gầy.

“Cậu thích hợp đua xe.”

Ánh mắt quá bình tĩnh, không có du͙© vọиɠ.

Cô nghiền tắt điều thuốc vào gạt tàn, đứng dậy cầm lấy bao tay: “Muốn đầu tư, chúng tôi hoan nghênh, muốn đua xe, vẫn là bỏ đi, cậu không được.”

“Không thử, làm sao biết được?”

“Ha!” Trương Thư Ngôn ngẩng đầu lên trời cười to: “Cậu nói thử? Cậu biết một lần thi đấu phải chạy bao nhiêu km, con đường có nhiều nhất bao nhiêu hình khúc cong chữ S, nhịp tim phải đạt đến bao nhiêu, tay đua xe thực sự, không phải chỉ đơn giản chỉ là chơi đốc độ, kích tích, luôn đối diện với nguy hiểm bị trọng thương hoặc là tử vong, cho dù như vậy, cậu cũng muốn "chơi thử"?”

Lạc Vân Thanh không hề do dự mà gật đầu: “Cậu có, có lý do không thể không tham gia, nhưng... hiện giờ không thể nói.”

“Không thể nói.” Trương Thư Ngôn nheo mắt, ném bao tay xuống, đút tay vào túi quần đi lại gần: “Nếu như đã muốn chơi như vậy... được thôi, tôi đơn giản đấu với cậu một trận, nếu như cậu thắng được tôi, thì tùy tiện cậu chơi thế nào cũng được.”