Vưu Gia Nam nhanh chóng kéo Trình Húc đẩy ra phía trước che chắn, đỡ cho phải chịu một kích của học tử: “Dù sao anh Bùi chính là nói với tôi như vậy, không cẩn thận bị đâm xe, phải ở nhà dưỡng thương vài ngày, mấy ngày tới sẽ không tới.”
Vừa mới nhận được thông báo tiết mục nhận giải thưởng của trường học, Hạ Lâm cười không nổi, cô tiếp theo bận làm luận văn, tính toán chỉ đạo xong tiệc tói sắp tới sẽ rút lui.
Sao cố tình lại xảy ra chuyện vào lúc này?
“Thì thế này đi, trước tiên tìm một người tạm thay thế trước.” Hạ Lâm hắng giọng hỏi: “Các cậu ai nguyện ý, đảm nhiệm chức phó chủ tịch câu lạc bộ?”
Trong phòng hoạt động yên lặng mấy giây ngắn ngủi, mọi người đồng loạt chỉ tay về một hướng, Lạc Vân Thanh còn đang đắm chìm trong cuộc nói chuyện với "Chồng".
“Mặc dù không được hợp lý lắm... cứ như vậy trước đã, đợi chống đỡ qua khoảng thời gian này rồi nói.” Hạ Lâm đặt tay lên miệng, làm hình cái loa gọi: “Vân Thanh, cậu tạm thời thay vị trí phó chủ tịch câu lạc bộ nhé!”
Lạc Vân Thanh mờ mịt quay đầu lại, suy nghĩ một chút: “Thay thế vị trí phó chủ tịch câu lạc bộ, có ảnh hưởng đến tôi kết hôn không?”
Hạ Lâm: “...”
Mọi người: “...”
...
Cũng không biết có phải tin tức này truyền đến tai Bùi Hành Chi không, xin nghỉ chưa đến 3 ngày, đã về ký túc xá dưỡng thương.
“Anh Bùi.” Nhìn thấy hắn nằm trên giường không nhúc nhích, Vưu Gia Nam kinh ngạc: “Không phải nói là không có vấn đề gì lớn sao.”
“Vốn dĩ không có chuyện gì lớn.” Bùi Hành Chi nhe răng trợn mắt ngồi dậy, không khỏi nhìn ra phía sau Vưu Gia Nam: “Lạc Vân Thanh đâu?”
“Giờ này hả?” Vưu Gia Nam nhìn thời gian, 3 giờ 40 phút chiều: “Đang lên lớp.”
Bùi Hành Chi lập tức thay đổi sắc mặt: “Vậy cậu sao lại về đây!”
“Chúng tôi... không phải cùng một lớp mà.” Vưu Gia Nam có chút ấm ức: “Hơn nữa cậu ta năm nhất.”
Lịch học của năm nhất tương đối nhiều, Lạc Vân Thanh ngoài ra còn lựa chọn quản lý công thương làm văn bằng 2, có đủ các loại môn phải học, không đến 9 giờ sẽ không về ký túc xá.
Dưới phụ trợ của Lạc Vân Thanh, Vưu Gia Nam thường xuyên cảm thấy chính mình là một tên phế vật, muốn học theo cũng không thể nào học nổi.
Có điều học đệ khen hắn có thiên phú ở phương diện thiết kế, có lẽ có thể suy nghĩ thay đổi phương hướng, tỷ như thiết kế đổi mới vỏ cho người máy trí tuệ nhân tạo.
...
Môn tự chọn kết thúc, đã là 9 giờ.
Lạc Vân Thanh ôm sách giáo trình, đi về hướng ký túc xá, vừa gọi điện thoại cho Bùi Yếm Ly, lúc nói chuyện còn ẩn ẩn nghe được vài tiếng ho: “Gần đây thời tiết hạ xuống rất nhiều, anh, anh mặc nhiều một chút, đến tối đắp chăn đàng hoàng, cửa sổ để thông gió là được rồi, đừng luôn để mở, đặc biệt là buổi tối, nhớ đóng chặt.”
Nghe thấy một tiêng "được" truyền ra từ ống nghe.
Lạc Vân Thanh lại nói tiếp: “Nói Trần Chiêu mua chút sơn trà cùng lê, đều có công hiệu chữa ho, cắt thành khối, thêm đường phèn lên nấu, nếu như không thấy tốt, nhất định nhất định phải nhanh chóng đến bệnh viện, tìm, tìm bác sĩ Đường! Anh cười cái gì?”
Cậu vội vội vàng vàng nói một tràng dài, lại chỉ nhận được một tràng cười.
Bùi Yếm Ly thu liễm ý cười, nói chuyện đàng hoàng: “Anh đều nghe thấy rồi, ngày mai sẽ nói Trần Chiêu đi mua, buổi chiều sẽ đến bệnh viện kiểm tra.”
Anh dừng lại một chút, lại hỏi: “Tiểu Lạc, tại sao lại quan tâm anh như vậy?”
“Chúng ta sắp, sắp kết hôn rồi mà!” Lạc Vân Thanh vươn ngón trỏ gõ gõ điện thoại, không tự chủ được mà nhếch môi cười: “Quan tâm vị hôn phu không phải là chuyện rất bình thường sao.”
Bùi Yếm Ly hít một hơi thật sâu, giọng nói khó hiểu mà khàn đi: “Tiểu Lạc, em có phải là thích...”
Từ chỗ rẽ tầng 4 đi lên, nhìn thấy một bóng dáng đang dựa ở chỗ cầu thang.
“Em đến ký túc xá rồi.” Lạc Vân Thanh vội vàng đánh gãy: “Lời nói còn lại, ngày, ngày mai lại nói nhé~ Ngủ ngon!”
Cậu cúp điện thoại, cười nói: “Anh hẳn không phải là đang đợi tôi chứ, cháu trai lớn?”
“Bởi vì tôi bảo vệ Tiểu Tuyết?”
Lạc Vân Thanh: "???"
“Nhưng Lạc Vân Thanh, tôi và Tiểu Tuyết từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình cảm những năm qua, không phải là một câu em ấy không phải là thiếu gia nhà họ Tống là có thể hoàn toàn phủi sạch, huống hồ lúc nhỏ, em ấy từng cứu tôi khỏi chết đuối.”
“Cho nên?” Lạc Vân Thanh bị mấy câu nói thình lình đột ngột này của hắn, chọc cho tức cười: “Có, liên quan gì đến tôi.”
“Cậu không phải là tức giận vì quan hệ của chúng tôi tốt, làm lơ cậu.” Bùi Hành Chi nghĩ cả một buổi chiều: “Cho nên cậu muốn dùng cách này, thông qua chú hai tôi để chứng minh, không có tôi, cậu vẫn sống rất tốt.”
Lạc Vân Thanh sợ ngây người.
Đây là lời nói điên rồ gì thế?
Bùi Hành Chi: “Bây giờ cậu thành công rồi.”
Vì một chút chuyện nhỏ này, chú hai không tiếc mở từ đường, mời roi mây, náo loạn đến mức trên dưới nhà họ Bùi đều biết.
Lạc Vân Thanh trầm mặc cất điện thoại vào trong túi, vén sợi tóc rũ xuống trán ra sau tai.
“Cậu...”
Phanh!
Vừa lên tiếng, một cánh tay đã duỗi tới trước mặt, đè nặng hắn lên tường phía sau.
Vết thương sau lưng còn chưa khép lại lại lần nữa nứt ra.
“Bây giờ tôi mới phát hiện, anh vốn dĩ lại ghê tởm, như vậy! Xem ra, sự hiểu biết của tôi về anh, vẫn còn chưa đủ!” Khi Lạc Vân Thanh nói mỗi một câu, lại kéo cổ áo hắn gần lại một chút, rồi lại đẩy lên tường.
Lặp lại vài lần mới buông tay, vỗ vỗ bụi không tồn tại trên tay, liếc nhìn hắn: “Trò chơi này, tôi không muốn chơi nữa, ở cùng một phòng, với loại người như anh, đến cảm giác thèm ăn cũng không còn.”
Bùi Hành Chi vì đau đớn sau lưng mà thở dốc, vội vàng nói: “Cậu muốn chuyển đi?”
“Liên quan đến chó gì đến anh!”
Lo chuyện bao đồng như thể rỗi hơi ăn củ cải muối (*), tự tin một cách mù quáng đến mức chẳng còn chút liêm sỉ, nhìn một cái cũng thấy bực mình.
(*)
咸吃萝卜淡操心: Một thành ngữ dân gian, nghĩa là "rỗi hơi ăn củ cải muối, lo chuyện không phải việc mình – ý chê ai đó hay lo chuyện không liên quan.
Lạc Vân Thanh buông lọn tóc mai xuống, đưa tay chỉnh sửa quần áo.
Xoay người muốn đi, lại nghe thấy Bùi Hành Chi ở phía sau nói: “Chuyện này sẽ không vì như vậy mà cho qua! Cậu đừng mơ, gả cho chú hai tôi.”
Lạc Vân Thanh bỗng dưng dừng bước chân.
“Thế nào? Sợ rồi?” Bùi Hành Chi cười ha ha.
Cười còn chưa xong.
Lạc Vân Thanh đã chưng ra nụ cười xuân phong đắc ý quay đầu lại, nhẹ giọng nói: “Không gả được, tôi sẽ, gϊếŧ chết anh~.”
...
Sáng hôm sau, Bùi Hành Chi lại rời đi rồi.
Một tuần sau cũng không thấy xuất hiện.
Rất tốt, không khí cũng trong lành hơn nhiều.
Tính toán ngày tháng, cách ngày kết hôn còn 8 ngày nữa, theo như trình tự, phải đón dâu từ nhà họ Tống, Tống Cảnh Quốc nửa tháng trước đã nói đến chuyện này, thẳng đến tối qua lại nhắc lần nữa.
Hiện giờ gả cho Bùi Yếm Ly mới là chuyện quan trọng phải làm.
Lạc Vân Thanh không cần phải xé rách mặt với ông ta vào lúc này, chỉ trả lời một chữ "vâng", rồi lại thương lượng mời khách khứa với Bùi Yếm Ly.
[AAA Lạc Lạc]: Nếu như không giới hạn danh sách, vậy em có thể mời bạn học đại học không? Học tỷ và người xã đoàn.
[Chồng]: Đương nhiên có thể.
[AAA Lạc Lạc]: Vậy viện phúc lợi thì sao?
Đợi một hồi.
[Chồng]: Đến lúc đó có rất nhiều phóng viên sẽ đến, sẽ làm cho đám trẻ đó lộ diện, nếu không thì...mời viện trưởng và mấy vị giáo viên đại diện đến tham dự.
[Chồng]: Sau đó, chúng ta lại đến viện phúc lợi.
Mặc dù nói là hôn lễ, đến cũng không phải là người chúc mừng, ngược lại đại đa số là xem náo nhiệt, loại tình huống này, sao có thể để đám trẻ đó bị kéo vào.
[AAA Lạc Lạc]: Được ạ.
Lo lắng cũng không phải là không có đạo lý, còn nữa, còn có bà bà.
Có bà bà, cậu không phải chỉ có một mình nữa~
Còn có...Anh Tiểu Ngọc!
Từ lúc đi học đến giờ chỉ liên lạc có 3 lần, cũng không biết gần đây, có bận không.
Lạc Vân Thanh thoát khỏi khung chat lướt xuống.
Điện thoại mới rất tiện, lướt một chút đã lướt xuống cuối cùng, cậu chậm rãi lướt lên, hìn thấy tên Đằng Tại Dã.
Lạc Vân Thanh hơi suy nghĩ một chút rồi gọi qua.
Vang lên mười mấy giây mới có người nghe.
Còn chưa đợi cậu mở miệng, đối phương lại truyền tới giọng điệu nửa sống nửa chết: “Alo, không có tiền, còn sống, sắp chết.”
“Sắp chết rồi à, vậy thì tới xung hỉ xung hỉ.”
Đằng Tại Dã nghe giọng điệu âm độc này, mở mắt: “Ồ! Em trai!”
“6 ngày sau, hôn lễ của tôi, đến, hay không đến.”
“Đến chứ, cậu đã nói rồi, vậy tôi chắc chắn sẽ đến.” Đặng Tại Dã vừa nói, vừa từ trong chăn duỗi tay ra, cầm thiệp mời màu vàng đặt trên đủ đầu giường.
Hai ngày trước, Bùi Yếm Ly đã đem thiệp mới tới, lão gia tử nhà hắn đang ở trên đảo vui đến quên cả trời đất, đương nhiên là hắn phải đi rồi.
“Nhớ dẫn theo anh tôi.”
“Anh cậu!” Ánh sáng trong mắt Đằng Tại Dã lập tức tắt ngúm: “Em trai Thanh Thanh, anh cậu, em ấy lại không thèm để ý đến tôi nữa rồi.”
“Sao có thể? Anh không thanh toán, toán tiền lương cho anh ấy sao?”
“Thanh toán rồi.”
Lạc Vân tHanh có chút khó hiểu: “Thanh toán rồi sao lại còn không để ý đến anh?”
Theo hiểu biết của cậu về anh Tiểu Ngọc, có tiền, chính là thần, thần tài gia, anh ấy sao có thể không để ý đến thần tài gia.
“Anh, anh thanh toán thế nào?”
“Đương nhiên là một ngày thanh toán một ngàn...”
“Tệ?”
“Vạn!”
Nhiều tiền như vậy?
Lạc Vân Thanh càng thêm khó hiểu: “Vậy anh tôi tại sao vẫn còn không thèm để ý đến anh?”
Đằng Tại Dã ấp úng.
“1 tuần trước, tôi muốn đem nhà đấu giá chuyển cho em ấy.” Đằng Tại Dã chột dạ móc móc thêu thùa trên chăn: “Em ấy không nói hai lời đã ném hợp đồng lên mặt tôi, nói tôi muốn đi đâu thì cút đến đó.”
Đàng Tại Dã không hiểu nổi, hắn làm không tốt sao? Của cải trong nhà đã đào hết lên rồi.
“Anh...” Lạc Vân Thanh cũng không biết nên khen Đằng Tại Dã thế nào: “Anh cũng thật là, thiên tài.”
Đằng Tại Dã càng thêm ấm ức: “Tôi làm sao chứ?”
“Con người anh tôi, yêu tiền, càng yêu thể diện, cho tiền thì thôi đi, lén lén lút lút, cũng sẽ không bị người khác phát hiện, anh lại đem nhà đấu giá, đưa đưa cho an hấy, nói xem người khác sẽ nghĩ thế nào? Yêu tinh...trèo lên giường ông chủ nhỏ?”
Đằng Tại Dã vội vàng phản bác: “Tiểu Ngọc Ngọc mới không phải là yêu tinh!”
“Anh nghĩ như vậy, người khác mới không nghĩ như vậy.”
“Vậy tôi lấy hợp đồng về?”
Vì ra có thể lấy về à?!
Sao không nói sớm!
Đằng Tại Dã lại nỏi: “Sau đó thì sao? Hiện giờ quan hệ của hai chúng tôi, dừng lại ở chỗ này rồi.”
“Sau đó.” Lạc Vân Thanh không nhanh không chậm: “Dẫn anh tôi đến tham gia hôn lễ của tôi.”
Đằng Tại Dã gật đầu lia lịa, rất nhanh đã phản ứng lại: “Cậu sao lại không tự mình nói.”
“Nói, tôi sẽ đi nói, nhưng vẫn phải là anh, thiếu đông gia nhà họ Đằng dẫn đi.”
“Tại sao?”
Còn có thể vì sao, thân là chủ mưu hố Bùi Hành Chi 8000 vạn, cậu nếu như đi cùng với anh Tiểu Ngọc, sớm muộn cũng bị vạch trần.
Cậu không nói, Đằng Tại Dã cũng không hỏi nữa: “Được rồi, vậy hôm đó tôi dẫn em ấy đi.”
“Cảm ơn.”
“Ấy! Đợi đã.”
Đang định cúp máy, Đằng Tại Dã lại vội vàng lên tiếng: “Cậu giúp tôi chuyện lớn như vậy, tôi cũng sẽ tặng cậu một phần quà.”
“Quà gì?”
“Quà chức mừng tân hôn...cậu xem thì sẽ biết là cái gì, không cần cảm ơn tôi~”
Rất nhanh đối pương đã ném link sang.
[Thu phế liệu, vỏ giấy thải, thiết bị điện cũ]: Mật khẩu 6888.
Lạc Vân Thanh nghi hoặc mà nhấn vào, đập vào mắt là 4 chữ ‘tư liệu học tập’, sau khi nhập mật khẩu, hình ảnh tự động chuyển cảnh.
Rực rỡ muôn màu, từng khối từng khối da thịt trắng nõn.
Ngón tay run rẩy nhấn vào một cái, lập tức truyền tới âm thanh ưm ưm a a, Lạc Vân Thanh nhanh chóng thoát ra ngoài.
[Thu phế liệu, vỏ giấy thải, thiết bị điện cũ]: Phu phu tân hôn, việc thường cần chuẩn bị, không cần cảm ơn anh đây, nên làm. (Ngậm hoa hồng đắc ý)
[Lạc Vân Thanh]: Cuối cùng cũng hiểu vì sao anh tôi tại sao lại không để ý đến anh rồi.
[Thu phế liệu, vỏ giấy thải, thiết bị điện cũ]: ???
Lạc Vân Thanh thoát khỏi khung chat đặt điện thoại xuống.
Một phút trôi qua lại cầm lên, run run mà nhất vào ‘tài liệu học tập’ 10 chữ G.
Cậu lại nhìn xem, lỡ như phía sau thật sự có tư liệu học tập thì sao.
...
Sau giờ ngọ mặt trời chiếu rọi qua khe cửa.
Trần Chiêu cầm danh sách khách mời, đi vào thư phòng, nghe thấy một tiếng ho trầm thấp: “Ông chủ vẫn còn ho?”
Hắn liếc mắt canh lê sơn tra hầm trên bàn: “Ngày mai không thì đến bệnh viện kiểm tra kiểm tra.”
“Được.”
“Chuyện công ty ngài cứ đặt sang một bên trước.” Trần Chiêu đi tới giá sách phía sau ông chủ, lấy rương thuốc xuống, lấy ra nhiệt kế đưa qua: “Hiện giờ quan trọng nhất là sức khỏe của ngài...còn phải kết hôn nữa.”
“Tôi biết.”
Bủi Yếm Ly nhận lấy, ngậm nhiệt kế.
Đợi một lúc, lấy ra xem, 36.8 độ.
Nhiệt độ bình thường, không có hiện tượng phát sốt.
Trần Chiêu thở phào, lại lấy danh sách đưa qua: “Người bà chủ báo đã đưa cho lão gia tử xem rồi, bản thân lão gia tử cũng thích náo nhiệt, không có dị nghị gì.”
Bùi Yếm Ly: “Vậy thì tốt.”
Đang nói chuyện, người nhà ấm trồng hoa đưa tới một ít hoa hải đường cùng hoa nở màu này, lại đổi đi hoa sen trong phòng.
“Đợi đã.” Tần Chiêu chỉ chỉ hoa cỏ lau nói: “Nhị gia gần đây bị ho khan, loại hoa này không cần cho vào.”
Cỏ lau bị đặt về chỗ cũ.
“Có lẽ là thời tiết chuyển lạnh, mở cửa sổ nên bị lạnh, nhị gia vẫn cứ hoa mãi.”
“Sau này những thứ này đừng có đưa đến viện nhị gia nữa.”
“Nhưng nhưng cỏ lau này, tôi nhìn thấy cũng rất đẹp.”
“Anh cứ làm như tôi nói là được, phổi nhị gia không tốt, lại đang ho, nếu như xảy ra vấn đề gì thì không hay, lần sau trước khi đưa tới, cũng nên hỏi trước xem.”
Người đưa hoa đến viện nhị gia, đang chuẩn bị ôm hoa đến những viện khác, vừa ra khỏi phòng hoa, mấy người bọn họ đυ.ng mặt với Bùi Hành Chi.
“Đại thiếu gia.”
“Tôi đến chọn vào bông nguyện quý cho mẹ tôi.”
...
Tối hôm đó.
Bùi Yếm Ly lại càng ho nặng thêm.
Trằn trọc, lại ngồi dậy ho khụ khụ, một cơn gió yên lặng thổi bay rèm cửa sổ.
Anh ho mạnh hai tiếng, vội vàng ấn phím bên cạnh giường.
Trần Chiêu rất nhanh đã đi tới.
“Cửa sổ sao lại mở ra?”
Cậu ta nhanh chóng đóng cửa sổ, tiếng ho kịch liệt phía sau đột nhiên dừng lại.
Vừa quay đầu, Bùi Yếm Ly cả người ghé ở mép giường, hô hấp dồn dập, đầu đầu mồ hôi.
“Ông chủ!!!”
Đêm tối an tĩnh đột nhiên không còn yên tĩnh.
Maybach một đường bay nhanh, vượt qua 6 cái đèn dỏ, lái thẳng tới bệnh viện.
Đường Nhã Quân cùng lão gia tử nhà mình, và cả nhóm chuyên gia hô hấp đều bị gọi tới cấp cứu.
Trần Chiêu suy sụp ngồi trên ghế ngoài phòng cấp cứu, tay che mắt còn phát run.
“Trần Chiêu.” Trương quản gia khoan thai tới chậm: “Nhị gia thế nào rồi?”
“Còn đang cấp cứu.” Trần Chiêu vuốt mặt, lại gãi gãi đầu: “Bác sĩ Đường vừ mới đi ra, nói tình huống không được tốt lắm.”
Sắc mặt Trương quản gia lập tức trắng bệch.
Trần Chiêu đặt tay lên trán, một đường đi cũng không nghĩ rõ được: “Trước khi rời khỏi phòng rõ ràng đã đóng chặt cửa, còn đã kiểm tra hai lần, sao lại có thể mở được? Sao có thể!!!”
“Được rồi được rồi.” Trương quản gia vỗ nhẹ cậu ta hai cái: “Hiện giờ không nói đến chuyện này, nhị gia chống đỡ được mới là quan trọng nhất.”
“Nếu như không phải vấn đề ở tôi...vậy thì là ai, sau đó lại mở nó ra!” Trần Chiêu đột nhiên đứng dậy.
Cửa phòng cấp cứu cạch một tiếng mở ra.
Trái tim cậu ta cũng theo đó mà nhảy lên hai cái, không dám quay đầu.
Ông chủ ngài ấy...
“Yên tâm đi.” Vẫn là Đường Nhã Quân đi ra: “Các chỉ tiêu hạng mục đều đã ổn định xuống rồi.”
Tâm nhấc lên cao lạ nặng nề rơi xuống, đi qua hỏi: “Phổi của nhị gia, trước đó kiểm tra không phải là đã ổn hơn rất nhiều rồi sao? Sao mở cửa thông gió lại thành ra như vậy?”
“Đơn giản mở cửa thông gió chắn chắn không có vấn đề, tình huống của nhị gia, rõ ràng là hít phải thứ gì đó.” Đường Nhã Quân nghĩ nghĩ: “Mùa xuân thu có nhiều hoa bay, có lẽ trên không trung có nhiều sợi lông bay...”
“Hoa cỏ lau!” Trần Chiêu đột nhiên nhớ tới chuyện ban ngày, lại cảm thấy không đúng: “Tôi nhìn thấy xong lập tức nói bọn họ cầm đi rồi.”
“Cậu đừng nô nóng, chuyện này, tôi về bẩm báo với lão gia tử điều tra rõ ràng.” Trương quản gia nheo mắt: “Cậu ở lại đây chăm sóc cho nhị gia.”
Giường bệnh được đẩy ra, người trên giường bệnh nhắm nghiền hai mắt, đeo mặt nạ dưỡng khí không hề có chút huyết sắc nào.
“Đã sắp kết hôn rồi còn xảy ra chuyện này, xem ra ở nhà họ Bùi có người có tâm tư không muốn nhị gia sống tốt.” Đường Nhã Quân lắc đầu thở dài: “Theo tôi thấy, dọn ra ngoài có thể sẽ tốt hơn.”
“Ông chủ sớm đã có kế hoạch này, tính toán sau khi kết hôn sẽ dọn đi.” Trần Chiêu lại hỏi: “Đại khái cần bao lâu mới tỉnh lại?”
“Sao nào cũng phải để cho nhị gia yên ổn ngủ một đêm chứ.”
“Vất vả rồi, cảm ơn.”
Đường Nhã Quân lắc lắc đầu: “Nên làm.”
Cô lại hỏi: “Chuyện này, có nên nói với bà chủ nhà các anh một tiếng không.”
Trần Chiêu nhìn thời gian: “Chuyện này để sáng sớm mai, rồi lại nói.”