Bùi Văn Hiển lúc này vội vàng về tới nhà, mắt nhìn thấy người bên cạnh ung dung uống trà, lại thu hồi tầm mắt, cúi đầu đi tới bên cạnh lão gia tử: “Ba.”
“Con trai tốt con nuôi dưỡng!” Lão gia tử tức giận thở hồng hộc, quay đầu nói: “Quản gia ông tới nói.”
Quản gia bác Trương đáp một tiếng từ phía sau đi tới hai bước: “Chuyện là thế này, tầm 7 rưỡi tối qua, đại thiếu gia đột nhiên gọi điện thoại cho tôi, nói nhị gia đau ngực, còn nói mấy ngày nay không có đi tái khám.”
Trần Chiêu cũng theo đó tiếp lời: “Gần đây buổi sáng nhiệt độ thấp, ông chủ quả thật có ho vài tiếng, nhưng vẫn còn chưa đến mức bị đau ngực, hơn nữa, tái khám chúng tôi đều là làm theo lời dặn dò của bác sĩ, hai ngày nhiều lắm là 3 ngày sẽ đi tái khám một lần, những chuyện này ở bệnh viện đều có ghi chép.”
Trước khi đến đây, cậu ta còn cố ý chạy tới bệnh viện một chuyến, lấy danh mục kiểm tra, còn có ngày tháng, hạng mục kiểm tra còn có những ai, vừa nhìn là hiểu ngay.
“Sao đến chỗ đại thiếu gia lại thay đổi lời nói? Hại tôi còn bị giáo huấn một trận.” Trần Chiêu đưa những ghi chép đó đến cho lão gia tử, nhíu mày thở dài: “Đại thiếu gia mở miệng nói gì cũng được, đừng có hắt nước bẩn cho tôi.”
Lão gia tư không đọc những ghi chép đó, cũng không cần xem, quay đầu nhìn con trai cả: “Vợ chồng lão đại, đây chính là đứa con trai tốt mà hai đứa dạy dỗ ra?”
Sau lưng bỏng rát như thiêu đốt, Bùi Hành Chi trừng mắt nhìn người ung dung uống trà như chuyện không liên quan đến mình, đầu tức đến sung huyết, mặc kệ tất cả: “Chú không phải chỉ vì không đến được Đại học Kinh Đô, xem diễn xuất của Lạc Vân Thanh, mới...”
Bốp!
Một cái bạt tai rơi trên mặt hắn, đến tóc cũng rối tung.
Bùi Hành Chi ôm mặt, tầm mắt trốn tránh: “Ba...”
“Đừng gọi ba là ba!” Bùi Văn Hiển quát lên: “Con ăn gan hùm mật gấu hay sao, dám lừa gạt chú hai con! Ba sao lại sinh ra đứa con trai như con! Còn không mau, xin lỗi chú hai con!”
Đã ăn mười phát roi rồi, còn muốn hắn xin lỗi?
Bùi Hành Chi cắn chặt răng, ánh mắt liếc về phía Vương Mạn Thư.
Vương Mạn Thư lắc lắc đầu với hắn, chuyện này hiện giờ có nói thế nào cũng là hắn sai trước, tuyệt đối không thể ngoan cố vào lúc này.
Cho nên lại phải nhẫn nhịn?
Lần nào cũng nói hắn nhẫn nhịn, hắn phải nhẫn nhịn đến lúc nào!
Nhìn thấy hắn chậm chạp không có động tác, Bùi Văn Hiển nhéo mắt: “Lời ba nói, con xem như điếc không nghe thấy sao?!”
Bùi Hành Chi nhanh chóng buông tay ôm mặt xuống, không tình nguyện nói: “Xin lỗi, chú, hai!”
Nắp trà lại được quay về chén trà.
Bùi Yếm Ly đặt chén trà xuống, xoay xoay chiếc nhẫn vàng trơn trên ngón áp út hôm qua còn chưa có: “Cháu nói đúng, tôi quả thật là vì chuyện tư mà trút giận, nhưng nếu như cháu không làm, có phải là cũng không cần chịu đựng những chuyện này không?!”
Cẳng chân không phòng ngừa bị đạp một cú, Bùi Hành Chi nắm chặt bàn tay, lại một lần nữa cúi đầu: “Chú hai... giáo huấn phải.”
Bùi Văn Hiển cũng nói theo: “Nhị đệ, chuyện này thật sự là rất xin lỗi.”
“Sau này nhớ kỹ là được rồi.” Lão gia tử nói, nhìn chằm chằm lão đại: “Lần sau còn tái phạm, thì sẽ không đơn giản như vậy đâu, chỉ nói một câu xin lỗi là có thể xong chuyện.”
Bùi Văn Hiển cũng kính nói: “Con biết rồi, cha.”
Nói cho cùng, cũng không có gây ra họa lớn gì, lão gia tử phất phất tay, để vợ chồng bọn họ dẫn theo con trai của mình đi về nhà mình tự kiểm điểm.
Đợi một nhà ba người rời đi, mới khẽ than thở: “Tiểu Hành hiện tại như vậy, lão đại cũng là bụng làm dạ chịu.”
Bùi Yếm Ly không nói gì, tiếp tục uống trà.
Lúc nâng tay, nhìn thấy nhẫn ở ngón áp út chợt lóe.
Lúc về, lão gia tử đã muốn hỏi, lúc này cuối cùng cũng tìm được cơ hội lên tiếng: “Hôn còn chưa kết, sao lại đeo lên trước rồi? Kiểu dáng này... cũng không phải là cái đã đặt trước đó.”
Bùi Yếm Ly cúi đầu xoay xoay chiếc nhẫn, khóe miệng cong lên: “Mua cái khác, luyện tập luyện tập trước.”
Cái gì? Đeo nhẫn còn phải mua trước để luyện tập?
Lão gia tử không tin lời nói của Bùi Yếm Lý: “Trần Chiêu cậu nói.”
“Hả? Cháu nói?” Trần Chiêu chỉ tay vào mình: “Cháu nói không thích hợp, đi chọn nhẫn cũng không phải là cháu.”
Lão gia tử lại hỏi: “Vậy thì là ai?”
“Con.” Bùi Yếm Ly nói, lộ ra chữ khắc trong chiếc nhẫn: “Là con và Tiểu Lạc.”
“Tiểu Lạc?” Lão gia tử nghĩ nghĩ, đột nhiên "a" một tiếng: “Đó không phải là con dâu của ba sao, cảm tình của hai đứa cũng tốt thật.”
“Còn không phải là tối qua không đi xem em ấy biểu diễn, cũng muốn nhận lỗi một chút.”
Lão gia tử: “Biểu diễn cái gì? Cho ba nhìn xem.”
...
Buổi chiều có kín lịch học.
Lạc Vân Thanh ăn xong cơm tối, rồi mới đến phòng hoạt động.
Vừa mới vài cửa, đã nghênh diện hai vị học trưởng, nhìn thấy cậu, đặt đạo cụ trong tay xuống, nhấc tay tạo thành động tác chỉ lan hoa, hắng giọng nói: “Tạm biệt~.”
Lạc Vân Thanh: "???"
Tác dụng của rượu tối qua chậm như vậy à? Một ngày rồi còn chưa tỉnh rượu.
Phía sau cậu, có một đồng học năm nhất cùng vào xã đoàn, cũng nhìn thấy cậu, cũng làm ra động tác như vậy: “Tôi, tôi về trước đây! Tạm biệt~.”
Lạc Vân Thanh: “...”
Một người hai người, đây là uống nhầm thuốc gì à?
Cũng may không bao lâu sau, Hạ Lâm tới, nhìn thấy cậu đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại làm ra động tác đó.
“Dừng, học tỷ, đừng làm động tác đó nữa.”
Hết lần này đến lần khác, có thể đừng đến thêm lần nữa không.
Ngón tay duỗi ra, Hạ Lâm lập tức chuyển dời sự chú ý, kinh ngạc há to miệng: “Ồ mô mô, đến nhẫn cũng đeo lên tay rồi!”
Lời nói xong, ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía tay cậu.
Hạ Lâm sáp lại trêu chọc: “Chồng cậu mua cho cậu?”
“Ừm!” Lạc Vân Thanh khẽ giương cằm, đuôi lông mày nhiễm đầy đắc ý: “Cố ý dẫn em đi mua.”
“Màu sắc này... là vàng kim đúng không?”
Hạ Lâm suy đoán xong, liền có người cười nói: “Nhị gia sao lại quê mùa như vậy.”
Cười không đến hai tiếng, ánh mắt Lạc Vân Thanh đã bắn qua: “Là em thích màu vàng kim! Còn nữa, vàng kim quê, quê mùa chỗ nào?”
“Không quê, một chút cũng không quê mùa.” Hạ Lâm vội vàng kéo cậu sang một bên, quay đầu nạt người vừa mới cười: “Vàng kim là siêu đảm đảm giá trị có được không? Không biết nhìn hàng.”
Cô lại hỏi Lạc Vân Thanh: “Tối qua tình huống thế nào? Cơ thể... có chỗ nào không thoải mái?”
Đánh giá trên dưới, cổ, cánh tay, cuối cùng là ý vị thâm trường liếc nhìn phía sau cậu: “Nếu như cơ thể có chỗ nào không thoải mái, thì cứ từ từ, dù sao tiệc chào đón tân sinh viên vừa mới kết thúc.”
“Tôi rất tốt.”
Lạc Vân Thanh cảm thấy vô cùng khó hiểu, sao hôm nay tới đây, tất cả mọi người đều như biến thành người khác thế.
Cậu cẩn thận hỏi: “Tôi tối hôm qua có làm chuyện gì, gì không hay không?”
Hạ Lâm thu hồi ánh mắt, lắc lắc đầu: “Không có.”
“Vậy thì tốt.”
“Chỉ có điều cậu uống say.”
“Ồ.”
“Ồn ào náo loạn muốn chồng.”
“Hả?”
“Hơn nữa ai khuyên cũng không nghe, may mắn cuối cùng cũng bị chồng đưa về nhà.” Hạ Lâm khụ một tiếng, lời nói thấm thía: “Tửu lượng không tốt, lần sau đừng có uống nữa, uống nước trái cây cũng giống nhau, chúc mừng thế nào mà không phải là chúc mừng.”
Lạc Vân Thanh quét mắt nhìn ánh mắt bát quái của những người chung quanh: “Trừ những chuyện này ra, tôi thật sự không làm chuyện gì khác nữa?”
“Hết rồi.”
Trong trí nhớ Hạ Lâm dù sao cũng không có, sau đó cậu rời đi, Bùi Hành Chi cũng không biết xảy ra chuyện gì, đập vỡ một chai bia.
Nói ra thì: “Cậu ta đâu rồi?”
Lạc Vân Thanh lắc lắc đầu, đi xa một chút rồi nhấn mở video Bùi Yếm Ly gửi cho cậu, trong video, Bùi Hành Chi quỳ trên hương bồ, một người đàn ông trung niên lạ mặt đứng phía sau, tay cầm roi mây quất đánh lên người Bùi Hành Chi, trong video còn mơ hồ nghe thấy giọng nói tức giận, hỏi Bùi Hành Chi biết sai chưa, cảnh tượng cuối cùng là sườn mặt của Bùi Yếm Ly.
Chồng: [Trút giận cho em.]
AAA Lạc Lạc: [Hả giận rồi~ (Vui vẻ).]
Bùi Yếm Ly lại gửi tới vài tấm ảnh.
Chồng: [Thợ may vừa mới hoàn thành mấy bộ quần áo, xem thử có bộ nào đặc biệt thích thì giữ lại làm lễ phục cưới.]
Lạc Vân Thanh nghiêm túc lựa chọn, kiểu vest đều gần như nhau, chú yếu là màu sắc, những màu sắc này nếu như mặc trên người Bùi Yếm Ly...
AAA Lạc Lạc: [Bộ máu xám kia.]
Chồng: [Được.]
Lạc Vân Thanh tiện tay gửi sticker đang đứng đầu danh sách vì dùng quá thường xuyên. Mèo con hôn gió.
Gửi xong tính toán cất điện thoại vào túi, đột nhiên lại rung lên.
Chồng: [(Hôn hôn).]
Lạc Vân Thanh nhìn chằm chằm rồi lại nhìn chằm chằm, vui vẻ mà cười lộ răng nanh.
Biên kịch Dương Oanh đeo mắt kính đi vào, vừa đeo vào đã nhìn thấy cậu cười cực kỳ vui vẻ, bước mấy bước đi tới, ngồi xổm xuống bắt đầu quan sát.
Thiết lập của bộ kịch sau có rồi, trạch nam tối tăm? No, là đại cẩu vui vẻ lạc quan!
Lạc Vân Thanh ôm điện thoại cười vui vẻ, Dương Oánh mang theo nootbook viết viết thiết lập, đang rơi vào cao triều cảnh đẹp, bên tai đột nhiên truyền tới tiếp kêu kỳ quái của Hạ Lâm.
“Cậu nói cái gì!”