Không dễ gì người trước mắt mới đi vào giấc mơ của cậu, sao có thể để cho anh chạy mất.
Lạc Vân Thanh ôm lấy gương mặt không ngừng lắc lư trước mắt mình, ngắm nghía nửa ngày, ngón trỏ đè lên đôi môi không có huyết sắc gì.
Thì ra là ở chỗ này.
“Tiểu Lạc.” Bùi Yếm Ly chỉ xem cậu là uống say quá mức: “Nằm xuống trước, lau tay...”
Khăn lông thẳng tắp rơi xuống bên cạnh xe lăn.
Tay vốn dĩ còn muốn đẩy người ra bỗng chốc cứng đờ giữa không trung.
Gương mặt trong bức ảnh trong điện thoại được phóng to bằng ngón tay, trong khoảnh khắc như xuyên qua màn hình hiện ra trước mắt — gần đến mức có thể thấy rõ cả những sợi lông tơ nhỏ trên khuôn mặt, gương mặt ngọc ngà ửng hồng, hàng mi ướt đẫm, đôi mắt vốn trong veo sáng rõ cũng vì men say mà trở nên hơi mất tiêu cự.
Bùi Yếm Ly chậm rãi nuốt nước bọt.
Trên môi rất nhanh đã bị một cổ hơi thở ấm áp bao phủ, một lần lại một lần... cắn gặm mạnh cũng không đủ, còn thuận theo khe hở từng chút cạy ra, nhân lúc người không chú ý mà chuẩn đi chui vào.
Tay cứng đờ ở không trung lập tức nắm chặt.
Bùi Yếm Ly dường như cũng có chút say, buông lỏng bàn tay rơi xuống, ôm lấy cái đầu mái tóc đen trước mặt.
“Kỹ thuật hôn... vẫn là kém như vậy... Bùi tiên sinh.”
Lạc Vân Thanh đã thở hổn hển lùi ra, rồi lại khẽ hôn lên khóe môi, đôi mắt cong như trăng non, giống hệt con mèo vừa trộm được cá: “Xem ra đúng là không tìm người khác... vậy thì em yên tâm rồi, yên tâm rồi...”
Hai Bùi Yếm Ly biến thành bốn, đầu óc càng ngày càng nặng, Lạc Vân Thanh cố gắng chống dỡ, cuối cùng vẫn là không chống đỡ nổi.
Đầu nghiêng sang một bên, nhào vào lòng người.
Bên trong phòng cũng vì thế mà rơi vào tĩnh mịch vô biên.
Không biết trôi qua bao lâu, mới truyền đến tiếng hít thở đè nén.
Bùi Yếm Ly cúi đầu nhìn người đang ngủ yên bình trong lòng mình, mím môi, đẩy người lên giường đắp chăn xong, nhặt khăn lông dưới đất lên, đổi một cái khác, thấm ướt, sau đó tiếp tục lau mặt cho cậu...
Lạc Vân Thanh ngủ thật sự không an ổn, trong lúc mơ mơ màng màng bị người gọi tỉnh, uống mấy ngụm nước ấm chua chua ngọt ngọt.
Bùi Yếm Ly không đi vào giấc mơ của cậu nữa rồi.
Thẳng một giấc đến khi trời sáng.
Cái đầu lông xù thò ra khỏi chăn, mở mắt, đập vào mắt là bức màn màu xám tro đen.
Không có khe hở, không có một tia ánh sáng lọt vào... không giống như cái 29.9 tệ mà cậu mua trên mạng.
Tầm mắt tuần tra từ trái sáng phải, nhìn thấy điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường, trên đó còn đặt một ly nước đã thấy đáy.
Lạc Vân Thanh cầm lên ngửi ngửi, chua chua ngọt ngọt, lại nếm thử, là táo và... chanh!
Hai thứ này nấu với nhau, hình như có thể giải rượu.
Tối qua thật sự là uống nhiều rồi, sau đó Bùi Yếm Ly... Lạc Vân Thanh lập tức đặt ly xuống xốc chăn lên, chạy quá nhanh, đến dép cũng không đi, lại chạy quay lại, đi dép xong, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, tiếp theo mới đi mở cửa.
Từ hành lang tầng 2 nhìn xuống, bên cạnh sô pha hình chữ U thật lớn dưới tầng, có một người đang ngồi xe lăn đưa lưng về phía này.
Bùi Yếm Ly!
Tối qua anh đến đón cậu!
Lạc Vân Thanh dọc theo cầu thang chạy nhanh xuống, đi tới phía sau người thì kịp thời phanh xe lại, chắp tay sau lưng nhón chân, rón rén đi lại gần.
Tính toán dọa anh một phen.
Nhìn thấy trước tiên, là điện thoại đang phát video thu hút người nhìn.
Trong video chính là cậu, đầu đội mũ phượng mái tóc dài, biển diễn chuyển quạt! Rầm! Một tiếng khép lại, đôi mắt dài nheo lại nhìn về phía ống kính.
Cậu nhớ ra rồi, thông tấn xã phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình tiệc chào đón tân sinh viên, chỉ cần nhấn vào trang web của trường là có thể xem được.
Rũ mắt mím môi, Lạc Vân Thanh rất nhanh đã giấu đi mất mát trong mắt: “Bùi...”
Lúc này tiết mục đã gần kết thúc, kế tiếp là tiết mục âm nhạc tập thể của xã đoàn âm nhạc, lại một lần nữa kéo về mở đầu.
Đây là cố ý cắt lấy đoạn kịch đó?
Lạc Vân Thanh ngồi xổm xuống nắm lấy tay vịn xe lăn, nghiêng đầu nhìn người, khó trách cậu đi tới trước mặt còn không có phản ứng gì, thì ra là ngủ mất rồi.
Xem cậu biểu diễn còn có thể ngủ được?
Lạc Vân Thanh ngo ngoe rục rịch, duỗi một ngón tay ra, nhẹ nhàng khẩy khẩy hàng lông mi, nhìn từ xa thì không thấy, nhưng dưới mắt, gần sống mũi, có hai nốt ruồi nhạt màu, ngả nâu.
Lại đi xuống chút nữa...
Khóe miệng như thế nào lại bị rách!!!
Tầm mắt quá mức tập trung nồng nhiệt.
Bùi Yếm Ly cau mày từ từ mở mắt, chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen tràn ngập nghi hoặc.
“Tỉnh rồi?” Anh duỗi tay ấn ấn thái dương: “Đầu còn đau không?”
Lạc Vân Thanh lắc đầu, tầm mắt rơi trên khóe miệng anh, chỉ chỉ: “Miệng anh làm sao vậy? Sao lại bị rách! Bị nóng trong người?”
Bùi Yếm Ly sửng sốt: “Em... không nhớ?”
“Nhớ cái gì?”
Bùi Yếm Ly thu hồi tay xoa thái dương, lời đến bên miệng lại nuốt trở về: “Không có gì... đúng, bị nóng trong người.”
“Bị nóng trong người, phải ăn thanh đạm một chút, uống nhiều nước ép trái cây, còn có...” Lạc Vân Thanh lấy tay sờ khóe miệng của anh ra: “Không được sờ, cũng không được cắn, anh như thế này vừa nhìn là biết, biết tự mình cắn rách.”
Bùi Yếm Ly yên lặng dời mắt đi, "ừm" một tiếng.
Lạc Vân Thanh sau đó chỉ điện thoại còn chưa tắt video: “Anh cut, cut video này à?”
Xem rồi ngủ quên mất chưa tắt!
Đáy mắt Bùi Yếm Ly có chút hoảng loạn, trên mặt lại vô cùng trấn định: “Tối qua, anh lâm thời có việc không thể đi được, xin lỗi.”
“Không sao, không có gì.” Lạc Vân Thanh lắc đầu cười cười: “Anh hiện tại cũng đang xem rồi, giống nhau.”
Sao có thể giống nhau được?
Cậu rõ ràng, mong chờ như vậy...
Bùi Yến Ly thầm thở dài một tiếng, chuyển chủ đề: “Đã sắp 9 giờ rồi, đói rồi đúng không, ăn sáng đi.”
Trên bàn bày đầy một bàn, từ sủi cảo tôm, tiểu long bao các loại điểm tâm đến tart trứng, bánh mì nướng phô mai, cháo cũng có đồ ngọt có đồ mặn, đến sữa bò cũng có mấy chai.
Bùi Yếm Ly: “Không biết em thích ăn cái gì? Cho nên đều chuẩn bị hết.”
Cũng không cần bày đào đóng hộp và mơ ngâm đường, cũng bày lên bàn chứ?!
Lạc Vân Thanh ngồi xuống, nhìn quanh một vòng, chứng lựa sợ hãi phải chọn lựa tái phát, gắp một miếng sủi cảo tôm lên, nói với anh: “Em cũng không có đặc biệt ghét cái gì, nhưng nhiều như vậy em, em một mình ăn cũng không hết, anh ăn chưa? Cùng ăn một chút?”
“Được.”
Bùi Yếm Ly điều khiển xe lăn đi qua, thấy cậu nhìn bàn đầy thức ăn phát sầu, chỉ chỉ xe lăng: “Ăn không hết, đợi lát nữa ăn cho người mang đi, sẽ không lãng phí.”
“Vậy thì tốt.”
Lạc Vân Thanh thở phào nhẹ nhõm.
Ăn xong 4 cái sủi cảo tôm lại bắt đầu lựa món khác, chọn nhiều nhất chính là điểm tâm nhỏ có thể một miếng hai miếng là ăn xong, bánh bao các loại đồ ăn dạng to đều không đυ.ng, so với cháo ngọt thì càng thích cháo thịt hơn, nhưng khi ăn bánh mì nướng lại quét một lớp tương hoa hồng thật dày, trong lúc đó còn liếc anh một cái, sao đó lại đào thêm một muỗng to.
Thích ăn ngọt.
Bùi Yếm Ly giả vờ không nhìn thấy, nhưng lại ghi nhớ trong lòng.
Lúc ăn không sai biệt lắm, Trần Chiêu tính toán đúng thời gian tới: “Bà chủ chào buổi sáng.”
Lạc Vân Thanh nhai nhai miếng cuối cùng trong miệng gật đầu, nuốt xuống rồi nói: “Chào buổi sáng.”
Trần Chiêu cười nheo mắt, quay đầu nhìn ông chủ nhà mình.
Bùi Yếm Ly: “Có kết quả rồi?”
Đây là muốn nói cho bà chủ nghe?
Trần Chiêu hiểu rõ trong lòng, nói rõ ràng: “Vừa hỏi bác Trương là biết ngay, là đại thiếu gia, đột nhiên gọi điện thoại tới nói ngài đau ngực, còn nói ngài mấy ngày nay không đi tái khám, lão gia tử lúc này mới nôn nóng gọi ngày về.”
Cậu ta nghiêng người giải thích với Lạc Vân Thanh: “Bà chủ, chuyện tối qua ngài đừng trách, ông chủ là thật sự có nguyên nhân.”
“Tôi biết ngay là anh ta làm!” Lạc Vân Thanh tức giận nói với Bùi Yếm Ly: “Anh ta hôm qua vô cùng đáng ghét.”
Bùi Yếm Ly: “Nó làm cái gì rồi?”
“Trước khi em lên sân khấu còn dẫn theo Tống Tuyết Trần tới...” Lạc Vân Thanh vừa nói, từ đối diện ngồi xuống bên cạnh anh, bắt đầu cáo trạng: “Nói là tặng hoa chúc mừng em, nhưng em lúc đó không thể, thể đưa tay ra nhận, bọn họ lại ở trước mặt người khác, nói em kiêu ngạo, xem thường bọn họ, còn nói em diễn xuất kém cỏi, tùy, tùy tiện tìm một người cũng diễn tốt hơn em.”
Nói xong hít hít mũi, cúi thấp đầu.
Trần Chiêu thật sự là bị chọc giận đến bật cười: “Đại thiếu gia đây là đầu óc bị động kinh rồi?”
“Không chỉ như vậy.” Lạc Vân Thanh nhìn Trần Chiêu, rồi lại nhìn người bên cạnh: “Lúc trước khi lên sân khấu lúc luyện tập, luyện tập đã như vậy, nói em diễn xuất không tốt, cố ý NG cả buổi chiều, còn nói muốn mài luyện ngạo khí của em, những người khác trong câu lạc bộ cũng chỉ dám, dám giận mà không dám nói.”
“Ha! Ngạo khí?” Bùi Yếm Ly hiếm khi mà sắc mặt trầm xuống: “Anh ngược lại muốn nhìn xem, nó có bao nhiêu ngạo khí?”
...
“Quý ba sắp kết thúc rồi, vậy mà bộ phận kinh doanh chỉ đưa cho tôi kết quả thế này sao? Tôi nuôi họ để làm gì? Ăn không ngồi rồi à!” Bùi Văn Hiển nổi giận lôi đình trong văn phòng.
Bên này còn chưa kết thúc, điện thoại của phu nhân Vương Man Thư lại gọi hết cuộc này đến cuộc khác.
“...Tóm lại, tiến độ quý 4 mà còn như vậy, gọi giám đốc bộ phận tiêu thụ nhân lúc còn sớm cút đi cho tôi!”
Ông ta phất phất tay, đợi người đều rời đi hết mới nghe điện thoại: “Có chuyện gì mà gấp như vậy? Không biết là tôi đang họp sao?!”
“Là Tiểu Hành! Tiểu Hành sắp bị chú hai nó đánh chết rồi.”
...
Từ đường nhà cũ nhà họ Bùi.
Roi mây từng nhát từng nhát quật lên lưng người, rất nhanh đã thấm đỏ, Vương Man Thư sớm đã khóc đỏ mắt, vội vàng đi cầu lão gia tử.
“Ba, ngàn sai vạn sai đều là do con sai, Tiểu Hành nó còn nhỏ!”
“Nhỏ?” Lão gia tử đặt mạnh tách trà xuống, đem nắp ly ném lên bàn, hừ lạnh: “Đã 21 rồi còn nhỏ? Mạn Thư, nuông chiều con chẳng khác gì gϊếŧ con, lần này nó dám bịa ra lời nói dối để dùng chú hai lừa ba, vậy còn lần sau thì sao? Lần sau, nó lại dám đi lừa ai đây?!”
Bùi Hành Chi: “Con không có lừa dối.”
“Cháu còn dám cãi!” Lão gia tử tức giận không thể át, vung tay đập bàn.