Chương 23: Hôn em

Gần 8 giờ, tiết mực sắp mở màn.

Lạc Vân Thanh chạy ra sau sân khấu, lén lút tìm một vòng, không có xe lăn, tầng 1 tâng 2, tìm thấy Tống Tuyết Trần cũng không nhìn thấy người.

Có phải là trên đường xảy ra chuyện gì không?!

Cậu nhanh chóng gửi tin nhắn anh, đợi không được tin nhắn trả lời, lập tức gọi cho Trần Chiêu.

Trần Chiêu bên này lại gọi rất nhanh: “Lão gia tử lâm thời có sắp xếp, Đường lão, một vị lão trung y, bắt mạch cho ông chủ, bà chủ kiên nhẫn chờ đợi, đợi khám xong chúng tôi sẽ đến.”

Lạc Vân Thanh vội vàng hỏi: “Đại khái là cần bao lâu?”

“20 phút, không, 15 phút, 15 phút là có thể kết thúc rồi.”

“Đi tới đây cũng phải 2, 20 phút...” Lạc Vân Thanh không nói tiếp, trầm mặc một lúc: “Bỏ đi, sức khỏe của anh ấy quan trọng hơn, đừng đến đây nữa.”

“Bà chủ, ông chủ là tình huống đặc biệt."

“Tôi hiểu, tôi hiểu.” Lạc Vân Thanh thu lại thất vọng: “Không sao, còn có lần này, lần sau nữa, nhất định phải đến.”

“Bà chủ...”

“Học tỷ gọi tôi rồi, tôi cúp trước đây."

Cúp điện thoại, Lạc Vân Thanh đứng yên tại chỗ hồi lâu, thẳng đến khi dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay, hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

“Thế nào? Chú hai tôi không đến đúng không?”

Xoay người, Bùi Hành Chi ôm tay dựa vào bên cạnh sân khấu.

Lạc Vân Thanh cất điện thoại đi, bước nhanh về phía hắn.

“Xem ra chú hai tôi không có xem cậu...”

Cổ áo bỗng dưng bị kéo lấy, lại gần, liền mạch lưu loát, Lạc Vân Thanh sát lại gần cười nhẹ: “Chỉ biết dùng chút chiêu thức này hả?”

“Cậu có chứng cứ gì nói là tôi làm!”

Lạc Vân Thanh dùng sức đẩy người ra, bước đi hai bước, quay đầu lại liếc nhìn hắn: “Không đánh tự khai.”

Ném lại bốn chữ này, đầu cũng không quay lại mà đi về phòng chuẩn bị.

Bùi Hành Chi bị đẩy lảo đảo lùi về sau, khó khắn mà chống cột đứng vững, phía sau lưng lại khó hiểu mà chảy mồ hôi lạnh.

Ánh mắt đầy sát ý lại lạnh băng tuyệt tình kia, mới đúng là Lạc Vân Thanh?

...

Quay về phòng chuẩn bị, không đến 3 phút, trên sân khấu đã vang lên giọng nói đến tiết mục của câu lạc bộ kịch nói – "Hạ Triều".

Lạc Vân Thanh xuất hiện trước tiên trong bộ y phục diễn, mái tóc dài buông xõa một nửa xuống tận thắt lưng.

Vừa mới xuất hiện, lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Hạ Lâm còn lo lắng cậu sẽ luống cuống, một đường chạy chậm đến bên cạnh sân khấu, nắm chặt tay chính mình, may mà người không có bị khán giả bên dưới ảnh hưởng, thậm chí còn vượt xa lúc luyện tập, cảm xúc càng thêm đong đầy.

Để làm nổi bật cảm giác lạnh lùng, thoát tục của nhân vật, cô dứt khoát cắt một nửa lời thoại — quả thật là cắt rất đúng.

Cách này chủ yếu dùng các câu ngắn, kết hợp với diễn xuất, dù có chút thiếu sót thì sự chú ý của khán giả cũng sẽ không dừng lại quá lâu ở lời thoại.

Quả thật, hoàn mỹ!

Ngược lại là Bùi Hành Chi, biểu hiện còn không có tốt như lần luyện tập cuối cùng, có chuyện gì vậy? Đã lâu như vậy rồi, còn luống cuống?

Vốn dĩ là vai diễn thực lực ngang nhau phối hợp, dần dần trở thành sân nhà của Lạc Vân Thanh, đến cuối cùng, Bùi Hành Chi suýt chút nữa không tiếp được ánh mắt của Lạc Vân Thanh khi diễn.

Đặc biệt là lúc thất thủ đâm đối phương một dao cuối cùng, hai chân như đổ chì, chậm một bước không thể ôm lấy người đang chậm rãi ngã cuống.

“Hạc Nguyệt!”

Lạc Vân Thanh che lại vết thương không ngừng đổ máu, cười lạnh một tiếng đẩy người ra, dưới bối cảnh sấm sét ầm ầm, đưa lưng về phía biển rộng ngập tràn sóng nước, để lộ vết thương đầu máu, sau đó dứt khoát mà nhảy xuống.

Giống hệt như kiếp trước.

Đến đây, sân khấu kịch "Hạ Triều" hạ màn.

Sau một giây yên tĩnh qua đi, hội trường lớn lại một lần nữa vang lên tiếng vỗ tay, so với màn vỗ tay ban đầu càng nồng nhiệt, càng vang.

“Bảo bối à, cậu quả thật là làm người khác bất ngờ!” Hạ Lâm đã không có cách nào dùng từ ngữ hình dung tâm trạng lúc này của mình.

Không uổng, đời sinh viên của cô không còn tiếc nuối gì.

“Đi đi đi, đi tẩy trang, chúng ta phải đi chúc mừng chúc mừng.” Hạ Lâm hào phóng mà vỗ ngực: “Chị mời khách."

“Có miễn phí bữa khuya không?”

Vừa nghe thấy Hạ Lâm mời khách, những người khác cũng đi tới, vây quanh Lâm Hạ: “Chủ tịch câu lạc bộ hôm nay thật hào phóng.”

“Nói đùa, bản chủ tịch câu lạc bộ có khi nào keo kiệt.” Hạ Lâm đầu nóng lên, phất tay không thèm chút để ý: “Mọi người tùy tiện chọn món.”

“Vậy tôi muốn... xiên nướng.”

“Uống bia!”

“Hát karaoke!”

“Chúng ta đi Moonlight thế ào? Có thẻ sinh viên được giảm 15%!”

Nói đi là đi.

Thu dọn xong đạo cụ, một đám người lái xe thì lái xe, gọi xe thì gọi xe, nắm thẳng tới quán bar Moonlight, bao trọn một phòng riêng lớn.

Uống hết thùng bia này đến thùng bia khác, xiên nướng đồ ăn vặt hết mâm này tiếp mâm khác, đến ngũ âm không đầy đủ như Vưu Gia Nam, cũng ngậm mic mực chế tạo âm nhạc.

Cũng may rất nhanh đã bị người đuổi xuống.

“Tôi hát nghe rất hay mà.” Vưu Gia Nam uống hai ngụm đã xông lên đầu, choáng váng tìm không được nam bắc, tùy tiện tìm một góc ngồi xuống.

Đối diện là 1,2, 3, 4 chai bia rỗng, tốc độ thay bình như uống nước.

Đây là ai?

Hắn rung đùi đắc ý, thuận theo quần đen của người bên cạnh mà nhìn lên, rồi trừng mắt: “Vân Thanh!”

Rồi lại nhìn 5 chai bia rỗng trên bàn, lại nhìn người, Vưu Gia Nam chấn kinh mà dùng tay chỉ người: “Cậu, cậu...”

“Học đệ tửu lượng tốt!” Trình Húc thu ba ván bài, tìm Hạ Lâm đến thế chỗ, bổ sung một câu.

Lúc này chai bia thứ 6 đã nhìn thấy đáy.

Cậu thở ra một hơi, quay đầu: “Hai người... nói cái gì?”

“Lạc Vân Thanh.” Trình Húc nheo mắt đánh giá: “Cậu không phải là uống say rồi chứ?”

Lạc Vân Thanh đột nhiên cười ngọt ngào với hắn: “Tôi không có mà.”

Trình Húc: Rất tốt, quả thật là đã say rồi.

Lạc Vân Thanh lúc tỉnh táo mới không cười với hắn như vậy.

Nhìn thấy cậu còn muốn đi lấy bia, vội vàng duỗi tay ngăn lại: “Đừng uống nữa, hai người các cậu, lẽ nào muốn tôi một mình vách về à?”

Có một mình Vưu Gia Nam là đủ rồi.

“Anh đừng đυ.ng vào tôi.” Lạc Vân Thanh vỗ rớt tay hắn, lẩm bẩm nói: “Tôi là người có chồng, đừng đυ.ng vào tôi.”

“Được được được tôi không đυ.ng.” Trình Húc giơ hai tay lên, đùa đùa nói: “Gọi chồng cậu đến đón.”

“Ha!” Bùi Hành Chi xách chai bia đi tới, từ trên cao nhìn xuống cười nhạo: “Chú hai tôi mới không đến đón cậu.”

“Anh nói linh tinh! Anh ấy nhất định sẽ đến đón tôi.”

Lạc Vân Thanh hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, lấy điện thoại ra, tìm được số điện thoại, gọi đi đặt lên tai/

Chuông vang lên chưa được 5 giây, đã nghe thấy một giọng nói trong treo "alo" phá vỡ ồn ào nơi này.

“Tiểu Lạc.”

Bùi Yếm Ly gọi một tiếng, Lạc Vân Thanh mới lấy lại tình thần, vội vàng gật đầu, hoàn toàn quên mất đối phương căn bản không nhìn thấy.

“Anh đến đón em, được không?”

“Đang ở đâu.”

“Đang... đang ở quán bar, Moon... Moonlight!”

“Được, anh cho Trần Chiêu đến đón.”

“Không cần anh ta!” Lạc Vân Thanh cuồn tròn cả người trên sô pha: “Chỉ cần anh, anh đến đón em đi~.”

Trầm mặc một lúc, Bùi Yếm Ly mới nói: “15 phút nữa sẽ đến!”

“Vâng~.”

Lạc Vân Thanh lập tức cười cong mắt.

Lại là nụ cười giống hệt như tối hôm đó, đối phương thật sự là chú hai?

“Đợi đi.” Sau khi cúp điện thoại, Lạc Vân Thanh giương cằm với hắn, đắc ý nói: “Bùi Yếm Ly sẽ lập tức đến đón tôi.”

“Được, tôi chờ.”

15 phút trôi qua rất nhanh.

Lạc Vân Thanh ngồi xuống sô pha, thuận tiện chỉnh lại mái tóc bị rối, lại sửa sang lại quần áo, nếu như không nhìn gõ má đỏ bừng của cậu, mặc cho ai cũng không ngờ cậu đã vào nhà vệ sinh nôn một lần.

“Được rồi! Tôi thắng rồi!” Hạ Lâm chia bài lần nữa, lơ lãng nhìn sang, chỉ chỉ người ngồi nghiêm chỉnh như ngọc Phật: “Cậu ấy như vậy bao lâu rồi?”

“Không dài, cũng chỉ mới 15 phút.”

Trình Húc nhấp ngụm Whiskey rồi đặt lên bàn.

“Ngọc Phật” cuối cùng cũng nhúc nhích, xua xua tay với hắn: “Tôi không uống rượu, cảm ơn.”

Trình Húc: “...”

“Tôi uống tôi uống.” Vưu Gia Nam nấc một cái, ôm lấy ly: “Đúng lúc đang khát.”

Trình Húc: “...”

Hai con ma men.

Lúc này cách thời gian ước định đã qua 2,3 phút, Bùi Hành Chi liếc nhìn thời gian, không khỏi cười hỏi: “15 phút rồi, người đâu?”

Lời vừa dứt, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ cửa, sau đó bị đẩy ra.

Lạc Vân Thanh lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt mong đợi nhìn thấy chân người đứng trên mặt đất, có chút mất mát.

Trần Chiêu ho nhẹ một tiếng, hắng giọng: “Xin lỗi làm phiền nhã hứng của các vị.”

Trong phòng lập tức an tĩnh như gà.

Từng đôi mắt say lờ mờ mông lưng nhìn sang.

Nói rồi, Trần Chiêu nghiêng người tránh ra, để lộ xe lăn ở phía sau.

Thuận theo mà nhìn lên trên, người đến ánh mắt nặng nề, ung dung mà nhìn quanh bốn phía.

Ý cười trên mặt Bùi Hành Chi còn chưa tan hết, đã xám như tro tàn: “Chú hai.”

Bùi Yếm Ly gật đầu, lại nhìn sang bên cạnh hắn.

Một thân ảnh màu trắng lắc lư thẳng tắp mà nhào về phía anh: “Bùi Yếm Ly!”

Bùi Yếm Ly duỗi tay đón được người: “Chờ lâu rồi đúng không?”

“Không có, không có đợi lâu.” Lạc Vân Thanh ôm người lắc đầu.

Mọi người: “...”

“Sao lại uống nhiều như vậy, còn đi được không.”

“Đi được~.”

Dưới chân Lạc Vân Thanh lảo đảo, đi được hai bước, quay đầu nhìn người bên trong phòng phất phất tay: “Tôi về, về trước đây! Tạm biệt~.”

Thẳng đến khi cửa phòng riêng đóng lại, mọi người mới như tỉnh mộng.

“Đm! Đó là tiểu học đệ sao?”

“Đại mỹ nhân lạnh lùng sao lại đột nhiên biến dạng thế!”

“Không phải tôi nói, các anh em, tôi chưa từng nhìn thấy cậu ấy cười vui vẻ như vậy.”

...

Âm thanh ầm ĩ mỗi lúc một nhiều hơn, thậm chí có người còn nhớ tới câu nói "tạm biệt" vô cùng mềm mại kia của Lạc Vân Thanh.

Phí sức mới đưa người ngồi lên xe, Trần Chiêu chảy mồ hôi đầy người, đi tới ghế phó lái thận trọng hỏi một câu: “Ông chủ, lúc này còn về nhà cũ không?”

Lão gia tử nếu như biết được, nửa đêm sẽ chạy ra ngoài đi xem con dâu.

“Không về, đi Tứ Quý Vân Đỉnh.”

Maybach lập tức đổi hướng, lái về phía biệt thự đơn ở ngoại ô.

Lạc Vân Thanh sau khi lên xe đã an tĩnh dựa vào anh nhắm mắt lại, Trần Chiêu thỉnh thoảng quay đầu lại, thở dài: “Có lẽ là vì ông chủ ngài không có đến xem sân khấu của bà chủ, trong lòng thấy buồn.”

Cuộc điện thoại trước khi lên sân khấu, cậu ta cũng nghe ra được, Lạc Vân Thanh có bao nhiêu thất vọng.

Bùi Yếm Ly khẽ cúi người, cẩn thận nâng mặt người dựa vào lòng mình, về đến Tứ Quý Vân Đỉnh, nói với Trần Chiêu: “Đi điều tra một chút chuyện tối nay.”

“Ông chủ cho rằng là do người làm?”

Bùi Yếm Ly gật đầu, đắp chăn cho Lạc Vân Thanh: “Đi hỏi bác Trương.”

“Rõ.” Trần Chiêu đáp lại, chỉ chỉ người trên giường: “Vậy... bà chủ ngài tự chăm sóc.”

Ném lại câu này, rồi chạy mất.

Hoàn toàn không cho Bùi Yếm Ly cơ hội mở miệng.

Bùi Yếm Ly chỉ có thể tự di chuyển xe lăn đến phòng vệ sinh, lấy khăn nhúng nước rồi vắt khô, lại không ngờ, người đang còn an tĩnh năm trên giường đột nhiên ngồi dậy.

“Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái? Anh gọi bác sĩ...”

Xe lăn đi tới mép giường, Lạc Vân Thanh đột nhiên xốc chăn lên bổ nhào tới ôm anh: “Anh, anh sao bây giờ mới đến.”

Bùi Yếm Ly sửng sốt, rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.

“Xin lỗi.”

“Lâu như vậy cũng không xuất hiện trong giấc mơ của em, là không dễ đi vào sao?”

“Đi vào giấc mộng?” Bùi Yếm Ly gỡ cánh tay đang ôm cổ mình ra, kiên nhẫn mà lau cho cậu, thuận theo lời cậu nói: “Được, là lỗi của anh, lần sau nhất định sẽ sớm đi vào giấc mơ của em, trước tiên lau mặt và tay đã được không?”

“Lau rồi anh còn ở đây nữa không?”

“Còn, vẫn luôn ở đây.”

Lạc Vân Thanh ngoan ngoãn dán sát mặt đến trước khăn lông, lau bên này một chút, lau bên kia một chút.

Lau hai ba lần đã xong rồi.

“Anh sao lại một chút cũng không nhớ đến em? Là bên cạnh có người khác rồi sao?”

Bên cạnh? Người khác?

Đây là đang nói gì thế?

Bùi Yếm Ly bật cười lắc đầu, dỗ: “Không có người khác, chỉ có em.”

“Em không tin.”

Anh vẫn vô cùng kiên nhẫn hỏi cậu: “Vậy làm thế nào mới tin?”

“Hôn em.”

“Giống như bình thường anh hôn em vậy.”

“...Bỏ đi, vẫn là để em làm.”