Chương 22: Gọi điện thoại

Bóng người khựng lại một chút, chậm rãi từ chỗ rẽ tầng 4 đi lên, Bùi Hành Chi chột dạ mà quay mặt đi: “Ai nghe lén?”

“Tôi và anh, người đi trước người đi sau.” Lạc Vân Thanh cực kỳ chắc chắn.

Lúc đi vào tòa ký túc xá, đã phát hiện phía sau có người đi theo, trong lúc đó cậu cố ý thả chậm bước chân, lại từ đầu đến cuối không thấy đối phương vượt lên trước.

Không phải là nghe lén, thì là cái gì.

“Tôi chỉ là... không muốn nhìn thấy cậu.” Bùi Hành Chi sầm mặt, bước nhanh đi mở cửa phòng ký túc xá.

Vưu Gia Nam vừa vặn từ phòng vệ sinh bước ra, bị dọa giật mình, theo bản năng ôm ngực, hậu tri hậu giác nhớ ra mình đã mặc quần áo rồi, mới buông tay lau tóc, tùy ý hỏi: “Sao muộn như vậy rồi, anh Bùi sao lại về đây?”

Bùi Hành Chi: “Thế nào, tôi có về hay không cậu cũng muốn quản?”

Sao lại giống như ăn phải thuốc súng vậy.

Vưu Gia Nam vội vàng xua tay, xoay người nhìn thấy Lạc Vân Thanh từ bên ngoài đi vào, nhanh chóng bước tới: “Tiểu Lạc, gửi tin nhắn cho cậu có nhìn thấy không?”

“Xin lỗi, vừa nãy đang, đang gọi điện thoại.” Lạc Vân Thanh vừa cởi giàu vừa hỏi: “Làm sao vậy?”

“Cũng không phải là chuyện gì lớn.” Vưu Gia Nam cười cười: “Chỉ là sữa tắm tôi dùng hết rồi, quên mua cái mới, muốn mượn dùng của cậu.”

“Không thành vấn đề.”

“Dùng xong rồi hắc hắc.” Vưu Gia Nam nâng cánh tay lên ngửi ngửi: “Đừng nói, mùi hương chanh này còn rất dễ ngửi, mua ở đâu vậy? Sáng mai tôi cũng đi mua...”

Rầm!

Lời còn chưa nói xong, bên tai đã truyền tới tiếng sách vỡ ném mạnh lên bàn.

Trong phòng lập tức an tĩnh lại.

Lạc Vân Thanh nhìn người đưa lưng về phía bọn họ, nghiềm ngẫm cười cười, cầm quần áo, đi vào phòng tắm đáng vỡ sự tĩnh lẵng không kéo dài được bao lâu này: “Sẽ gửi link cho anh sau.”

Vưu Gia Nam cười nheo mắt, gật đầu.

Tắt đèn bò lên giường, nghĩ nghĩ rồi lại gửi tin nhắn cho Trình Húc đeo tai nghe chơi game: [Anh Bùi đây là làm sao vậy?]

[Chớ có hỏi.]

[Ồ.]

...

2 giờ sáng, Vưu Gia Nam sớm đã đi tìm Chu Công, Bùi Hành chi lại không hề thấy buồn ngủ, nhắm mắt lại, đều là cảnh tượng nhìn thấy ở cầu thang.

Ánh trăng rơi trên gò má, đôi lông mày nhiễm ý cười, giọng nói nhu hòa... gần như là đang làm nũng! Hoàn toàn bất đồng với Tiểu Tuyết làm nũng với hắn, càng nhiều ơn một phần ngây ngô.

“Nhớ anh đó~.”

Bùi Hành Chi đột nhiên mở mắt, nghiêng đầu nhìn về phía giường che rèm đối diện.

Cậu ta làm nũng với chú hai?

Ha.

Thật sự là vứt mị nhãn cho người mù xem.

Chú hai hắn chính là tên quái thai, trong lòng trước giờ chỉ có công việc, lần tai nạn này, đối với bên ngoài nói là gãy chân, kỳ thật toàn thân đều bị thương nặng, đừng nói là làm nũng với chú hai, cho dù cởi sạch đứng trước mặt chú hai, chú hai có lẽ cũng không cứng lên nổi.

Còn nữa, cậu ta và chú hai mới quen biết bao lâu... Bùi Hành Chi đột nhiên nhớ tới, cậu ta biết hắn vẫn luôn đi theo phía sau.

Nói không chừng là làm cho hắn nhìn!

Đúng, không sao, chính là như vậy.

“Nhớ anh đó~.”

Nhắm mắt không bao lâu, Bùi Hành Chi lại mở mắt, thẳng đến khi trời sáng.

“Anh Bùi, ngủ không ngon à?”

Sáng sớm thức dậy, Vưu Gia Nam đã nhìn thấy quầng thăm mắt vô cùng chói mắt trên mặt hắn.

Bùi Hành Chi không hề khách khí: “Còn không phải vì cậu ngáy to à?”

“Tôi?”

Vưu Gia Nam còn chưa kịp phản ứng, người đã mở cửa rời đi.

Vưu Gia Nam trở tay chỉ ngược vào mình, gọi Lạc Vân Thanh đi ngang qua bên cạnh: “Tiểu Lạc à, tôi ngáy to lắm à?”

Lạc Vân Thanh nhìn ra ngoài cửa, lắc đầu: “Tôi ngủ, rất ngon mà.”

“Vẫn thì vẫn ổn mà? Vậy tại sao anh Bùi...”

“Mập mạp, đừng nghĩ nhiều.”

Trình Húc đi xong giày, câu lấy cổ Vưu Gia Nam kéo đo.

Đi ra rồi, còn có thể nghe thấy tiếng Vưu Gia Nam ấm ức hỏi: “Anh Bùi gần đâu làm sao vậy? Luôn cảm thấy đang nhằm vào tôi.”

...

Cách tiệc tối chào đón tân sinh viên chỉ còn lại 3 ngày.

Những người khác đã tập luyện không sai biệt lắm rồi, chỉ còn thiếu vai diễn nhị công tử của Bùi Hành Chi, và cảnh đối diễn với Lạc Vân Thanh.

“Dừng dừng dừng, Bùi Hành Chi cậu diễn cái gì vậy?” Hạ Lâm cuộn kịch bản lại, chỉ người dùng sức gõ gõ: “Chỗ này là cậu đang chất vấn, ánh mắt phải là không dám tin, tại sao lại chột dạ tránh đi? Làm lại lần nữa.”

“Không được, làm lại.”

“Không được!”

...

Sau khi NG mười mấy lần, có kiên nhẫn thế nào cũng tiêu tan hết, huống hồ còn là Hạ Lâm.

Cô trực tiếp nổi giận: “Bùi Hành Chi cậu rốt cuộc có diễn được hay không? Không diễn được thì đi xuống! Cứ kéo dài mãi như vậy, hiện giờ chỉ còn lại cảnh diễn của cậu là chưa diễn tập xong.”

Tất cả mọi người của xã đoàn đều cùng hắn lãng phí một buổi chiều.

Sau đó còn toàn thể lại diễn một lượt, hai ngày sau, mọi người đều có tiết học, ai mà dám làm chậm trễ thời gian?

“Lần cuối cùng, lần cuối cùng chắc chắn có thể được.” Bùi Hành Chi nghẹn một bụng tức giận, cố gắng xóa đi cảnh tượng nhìn thấy tối qua.

Cảm xúc ngược lại lại tìm được về.

Hạ Lâm vẫn là không hai lòng, lại NG hai lần, mới miễn cưỡng qua được cảnh này.

“Bùi đại thiếu, phó chủ tịch câu lạc bộ, làm phiền cậu có chút để tâm đến xã đoàn được không.” Lúc nghỉ ngơi, Hạ Lâm đưa cho bọn họ hai chai nước nhuận họng, quay đầu giọng nói lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Vân Thanh, đây là lần đều tiên cậu lên sân khấu, có căng thẳng không?”

Lạc Vân Thanh nói cảm ơn rồi nhận lấy chai nước, ngửa đầu uống một ngụm rồi lau lau miệng: “Lần đầu lên sân khấu, ít nhiều, cũng cũng có một chút, có điều học tỷ yên tâm, em sẽ cố gắng khắc phục.”

“Học tỷ muốn nói không phải là cái này.” Hạ Lâm chớp chớp mắt, chuyển chủ đề: “Vị kia nhà em, đến lúc đó có đến ủng hộ em không?”

“Đừng đùa.”

Không đợi Lạc Vân Thanh trả lời, Bùi Hành Chi đã cười trước: “Chú hai của tôi mới không có nhàn rỗi như vậy, chủ yếu cũng không đến được, đừng uổng công, huống hồ đây chỉ là kịch nói kiểu trẻ con thế nào.”

Hạ Lâm nghĩ cũng không thèm nghĩ mà khịa lại: “Kiểu trẻ con, mà vừa nãy không biết đã NG bao nhiêu lần.”

Bùi Hành Chi: “...”

Hạ Lâm thực lực bất thường, gặp mạnh sẽ mạnh theo: “Tôi hiện tại đang hỏi thím hai của cậu, không hỏi cậu, cháu trai lớn.”

Sắc mặt Bùi Hành Chi hoàn toàn đen sì, không thấy thú vì liền tránh đi.

Hắn không vui, Lạc Vân Thanh liền vui vẻ, lập tức lấy điện thoại ra: “Em hỏi anh ấy.”

AAA Lạc Lạc: [3 ngày sau có tiệc chào đón tân sinh viên, Bùi tiên sinh có đến không? (Chống cằm) (Mong chờ).]

“Bùi tiên sinh.” Hạ Lâm ở ngay bên cạnh, không muốn nhìn thấy cũng khó, không nhịn được mà trêu chọc: “Không phải ghi chú là "chồng" à, sao còn gọi là Bùi tiên sinh.”

“Chủ tịch câu lạc bộ, chuyện này chị không hiểu.” Biên kịch Dương Oánh không biết từ xó xỉnh nào nhảy ra, đẩy đẩy mắt kính đen: “Cái này, gọi là tình thú.”

“Em thì hiểu?” Hạ Lâm đốp lại: “Kịch bản bộ tiếp theo đã viết xong chưa? Thiết lập nhân vật đã có chưa?”

“Còn không phải là đang tham khảo sao?” Dương Oánh chống cằm quan sát người bên cạnh.

Hạ Lâm nghiêng người chắn lại: “Tham khảo xong chưa?”

Dương Oánh: “Em...”

Hạ Lâm: “Tham khảo xong rồi thì đi viết cho chị.”

Dương Oánh giật giật khóe miệng.

Lạc Vân Thanh nghiêng đầu nhìn hai người náo loạn, điện thoại lại rung lên hai lần.

Chồng: [Hôm đó có cuộc họp, họp xong sẽ đi.]

AAA Lạc Lạc: [Được! Em đợi anh~.]

AAA Lạc Lạc: [(Hôn hôn).]

Sau khi gửi xong tin nhắn, thiếu chút nữa đã đυ.ng phải hai người đồng thời nhìn qua đây.

Hạ Lâm không hề hạ giọng: “Cảm tình không tồi nhỉ, còn hôn luôn rồi!”

“Bùi học trưởng!” Dứt lời, từ phía xa xa truyền đến tiếng kêu rên: “Anh phun nước lên mặt tôi rồi.”

Lạc Vân Thanh quét mắt nhìn một cái, rồi thu hồi ánh mắt: “Tình cảm của bọn em vẫn luôn rất tốt.”

“Ai nha nha.” Hạ Lâm ôm lấy mặt, nụ cười dần dần bắt đầu biếи ŧɦái, dọa cho Vưu Gia Nam vừa mới đi vào lập tức rùng mình, cánh tay lại ẩn ẩn thấy đau.

Có điều rất nhanh, nụ cười đó đã tiêu tán.

Vưu Gia Nam hung hăng thở phào một hơi, đứng cách xa năm sáu bước: “Học tỷ, trang phục đã đến rồi.”

Mẹ Vưu Gia Nam là nhà thiếu kế trang phục có danh tiếng nhỏ trong nước, nghe nói xã đoàn con trai muốn mua trang phục phục sức, không nói hai lời liền nhận đơn hàng này.

“Tốt.” Hạ Lâm lập tức thu liễm bản chất, xoay người vỗ vỗ tay, “Nhân lúc còn chút thời gian, mọi người đi thay trang phục, thử diễn cảnh tập thể một lần.”

...

Thời gian ba ngày trôi qua rất nhanh.

Sau khi ăn cơm tối, huấn luyện quân sự tân sinh viên vừa mới kết thúc, đã kết bạn đi tới hội trường lớn, ngồi đầy tầng 1 và tầng 2.

10 phút trước khi mở màn, vẫn còn có người ra vào, có cả không ít sinh viên năm 2 năm 3, còn có cả những người ngoài trường học, ví dụ... như câu lạc bộ kịch nói của học viện hí kịch Yến Kinh.

Lạc Vân Thanh đang cùng thành viên xã đoàn chuẩn bị hoàn tất trang điểm, xã đoàn học viện hí kịch đã tới xem trước, còn dẫn theo không ít quà cùng hoa.

Lướt qua đám người, Lạc Vân Thanh liếc mắt tầm mắt rơi xuống nam sinh đội mũ lưỡi trai, tuy rằng cúi đầu, nhưng đi cách đi đường, dáng người đều có thể nhìn ra là ai, càng đứng nói đến Bùi Hành Chi đứng bên cạnh.

Cậu còn đang cảm thấy kỳ lạ, Bùi Hành Chi đi đâu rồi, thì ra là đi đón Tống Tuyết Trần.

Cũng không biết Bùi Hành Chi nói gì với hắn, hoàn toàn giống như là quên mất chuyện trước dó, ôm bó hoa đi lại gần: “Tiểu Thanh, đây là lần đầu tiên cậu lên sân khấu, chúc mừng cậu.”

Lạc Vân Thanh rũ mắt nhìn, không nhận.

“Tiểu Tuyết cố ý đến đây thăm cậu.” Tống Tuyết Trần còn chưa nói gì, Bùi Hành Chi đã nổi giận trước: “Lạc Vân Thanh, cậu đây là có thái độ gì?”

Hạ Lâm đang nói chuyện với bạn cũ, nụ cười đột nhiên cứng đờ trên mặt, nhéo mắt lại nhìn về phía Bùi Hành Chi.

Mọi người xung quanh cũng im lặng, chỉ có duy nhất nữ sinh trang điểm cho Lạc Vân Thanh hé miệng: “Cái đó, kỳ thật cậu ấy...”

Không đợi cô giải thích, Bùi Hành Chi lại hừ lạnh một tiếng: “Câu lạc bộ phủng cậu thì cậu đã không biết trời cao đất dày, diễn xuất đó của cậu so với Tiểu Tuyết có tính là gì?”

“Không được nói Tiểu Thanh như vậy, Tiểu Thanh... lớn lên xinh đẹp, diễn xuất chắc chắn cũng không kém.” Tống Tuyết Trần cố gắng nở nụ cười: “Cậu không cần hoa của tôi cũng không sao, lần sau tôi không tặng nữa là được.”

So diễn xuất với cậu à, chỉ như vậy?

Lạc Vân Thanh một lời không nói, chỉ từ từ duỗi tay ra khỏi trang phục diễn để lộ bàn tay đã được hóa trang.

Người trang điểm lúc này mới yếu ớt lên tiếng: “Tôi để cậu ấy giúp tôi thử màu sắc, không tiện nhận đồ.”

Tống Tuyết Trần: “...”

Bùi Hành Chi: “...”

Đem kẹo trong miệng kéo sang một bên má, Lạc Vân Thanh không nhịn được, cười cười: “Học tỷ nói tôi ngậm kẹo nhuận họng, thanh giọng, sao đến chỗ hai người, lại thành có ý tứ khác vậy?”

“Tôi, chúng tôi cũng chỉ là nhất thời nóng nảy.” Bùi Hành Chi tránh mắt đi, quay đầu ôm lấy hoa trong tay Tống Tuyết Trần: “Được rồi Tiểu Tuyết, tiệc tối sắp bắt đầu rồi, em và bạn học đi lên tầng 2 tìm vị trí ngồi đi.”

Náo một hồi chỉ là chuyện mất mặt, mặt Tống Tuyết Trần sớm đã trắng bệch, nhưng vẫn là không cam tâm, không màng Bùi Hành Chi ngăn cản, lớn tiếng hỏi: “Tiểu Thanh không phải là nói lắp sao, thật sự lên sân khấu được sao?”

“Chuyện này thì không cần cậu phải nhọc lòng rồi.” Hạ Lâm đi tới, trực tiếp che chắn trước mặt Lạc Vân Thanh, đánh giá hắn vài cái: “Nếu như chúng tôi để Vân Thanh lên sân khấu, chắc chắn đã sớm suy xét đến vấn đề này.”

“Phải, phải không?” Tống Tuyết Trần cười cười: “Vậy thì tốt.”

Một khúc nhạc đệm nho nhỏ này rất nhanh đã qua đi.

Mọi người tiếp tục hóa trang, trong đó còn thỉnh thoảng lẫn vài câu thảo luận âm dương quái khí:

“Đó chính là người ôm nhầm với Vân Thanh đúng không?”

“Nhìn dáng vẻ trà xanh vừa nãy của cậu ta, còn diễn xuất, tôi cũng không nhìn ra được.”

“Suy cho cùng cũng mới nhập học, còn phải luyện thêm.”

...

Tiếng nghị luận cho dù có nhỏ đến đâu, Bùi Hành Chi từ trong ánh mắt, cũng có thể nhìn ra được.

Nhanh chóng gửi vài tin nhắn cho Tống Tuyết Trần, dừng một chút nhìn người đang đội tóc giả, hỏi: “Có nhìn thấy chú hai anh không?”

Tiệc tối đã bắt đầu rồi.

Các loại ca khúc biểu diễn đã lên sân khấu.

Bùi Hành Chi hóa trang xong ngồi đợi, không cần nhấn mở cũng nhìn thấy hai chữ "không có" Tống Tuyết Trần gửi tới.

Còn chưa tới, vậy thì tốt.

Bùi Hành Chi đứng lên rời khỏi phòng đợi, gọi một cuộc điện thoại.

“Trương quản gia, là tôi, Tiểu Hành, ông nội có đó không.”

“Cũng không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới lúc trưa, chú hai nói cảm thấy ngực đau còn có tim cũng đau.”

“Đúng vậy, lại còn đến công ty đi họp, kiểm tra hình như còn mấy ngày nay không làm, tôi cũng gấp thay chú ấy.”

...

Gần đến 7 rưỡi, hội nghị kết thúc.

Bùi Yếm Ly mệt mỏi nhéo nhéo tâm mi, duỗi tay nhìn đồng hồ, hiện tại đến Đại học Kinh Đô vẫn kịp.

“Trần Chiêu, gọi tài xế chuẩn bị xe.”

Thao tác xe lăn đi từ phòng làm việc ra, đã nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, một ông lão tóc hoa râm đẩy cửa đi vào, miệng còn thở dốc.

Bùi Yếm Ly nghi hoặc: “Bác Trương? Bác sao lại đến đây?”

“Nhị gia, không phải nói bình thường ngài chú ý nghỉ ngơi một chút sao.” Quản gia bước ra phía sau Bùi Yếm Ly, đẩy xe lăn: “Nhận được điện thoại, lão gia tử sắp bị dọa sợ chết rồi, đúng lúc Đường lão gia tử đến chơi cờ với lão gia tử, thuận tiện bắt mạch cho ngài.”

“Đợi đã, điện thoại gì? Ai gọi điện thoại?” Bùi Yếm Ly vội vàng ngăn lại: “Bác Trương, cháu hiện tại còn có chuyện quan trọng hơn...”

“Có quan trọng thế nào cũng không bằng sức khỏe của ngài.”

Không để cho Bùi Yếm Ly nói nhiều, quản gia trực tiếp đẩy xe lăn đến chỗ thang máu, vừa vặn đυ.ng phải Trần Chiêu đi đưa xong văn kiện quay lại.

“Bác Trương, ngài đây là muốn đưa ông chủ đi đâu vậy?”

“Cậu còn nói! Bình thưởng nói cậu chăm sóc cho sức khỏe của nhị gia, cậu chăm sóc như vậy à?!”

Trần Chiêu: "???"

...