Chương 21: Cháu trai lớn

“Xã trường trước đó cứ khăng khắng muốn làm cái mũ phượng này, tôi còn cảm thấy là làm chuyện thừa thãi, hôm nay tiểu học đệ vừa đội lên! Hắc! Đừng nói, số tiền này còn thật không uổng phí.”

“Diễn xuất rất tốt, nhất là ánh mắt nhìn kẻ thù kia, kết hợp với sấm chớp bên ngoài, tôi sắp bị dọa cho tiểu ra quần rồi.”

“Ha ha ha, cậu cũng khoa trương quá rồi, ừm... tôi cũng có chút buồn tè muốn đi WC, cậu thu dọn trước nhé...”

“Cậu nói cái gì!!!”

Mọi người vẫn còn đang thảo luận màn diễn xuất xem chưa đã thèm kia, đột nhiên một đạo âm thanh cao vυ"t vang lên.

Nghe âm thanh mà quay đầu lại, chỉ nhìn thấy Bùi Hành Chi trừng mắt nhìn tiểu học đệ vừa mới gia nhập.

“Sao vậy?” Hạ Lâm đi tới.

Lạc Vân Thanh buông tay đặt trên tai xuống, mím môi: “Em bất quá chỉ là nói, sẽ, chuyển, chuyển vào ký túc xá của học trưởng, kết quả học trường...”

“Học đệ muốn chuyển vào ký túc xã của bọn tôi?” Vưu Gia Nam xoa xoa cánh tay, cười hỏi: “Vậy thì quá tốt rồi.”

“Nhưng học trưởng...”

Lạc Vân Thanh muốn nói lại thôi, liếc mắt nhìn người sắc mặt khó coi kia.

Hạ Lâm còn cái gì mà không hiểu nữa.

Tiểu học đệ lớn lên xinh đẹp, diễn xuất lại tốt, so với xã phó trưởng xuất thân hào môn như Bùi Hành Chi còn được hoan nghênh hơn, trong lòng đương nhiên không bình ổn được.

“Không có gì học đệ.” Hạ Lâm vỗ nhẹ vai trấn an: “Nếu như người ta đã không vui vẻ, chúng ta đổi ký túc xã khác, nhiều người muốn ở với tiểu học đệ lắm.”

“Ai nói tôi không vui.” Bùi Hành Chi khụ một tiếng, lời nói ra miệng đã lập tức hối hận: “Tôi...”

“Đây chính là lời cậu nói.” Hạ Lâm vội vàng sắp lại gần, hai tay ôm mặt nói: “Tôi nói cậu, tốt xấu gì cũng là học trưởng, đường có keo kiệt như vậy.”

Bùi Hành Chi: “Ai keo kiệt, chị không biết cậu ta...!”

“Cậu ấy làm sao? Cần dáng mạo có dáng mạo, cần diễn xuất có diễn xuất, phát triển phát triển, sau này nói không chừng còn trở thành trụ cột của xã đoàn chúng ta, mặc dù nói lúc nói chuyện có tật cà lắm, cũng không phải là rất nghiêm trọng, luyện tập là tốt rồi.”

Hạ Lâm năm sau liền tốt nghiệp rồi.

Câu lạc bộ kịch nói sau này tất nhiên sẽ giao vào tay phó xã đoàn là Bùi Hành Chi, Lạc Vân Thanh lại là hạt giống mà cô coi trọng, từ góc nhìn riêng mà nói, vẫn là hy vọng hai người có thể ở chung hòa bình.

“Mở rộng tầm mắt một chút, đừng cứ mãi càu nhàu về một chuyện thế này.” Hạ Lâm vừa cười vừa vỗ vào người hắn hai lần, lực vỗ mạnh đến nỗi suýt chút nữa làm hắn mất thăng bằng, “Ngoài trời hình như mưa đã tạnh, học trường sao còn không mau mau dẫn tiểu học đệ của chúng ta đến ký túc xá?”

Vưu Gia Nam lập tức tỏ vẻ: “Đúng lúc tôi cũng về đó một chuyến.”

“Cậu đi làm cái gì.” Hạ Lâm một tay kéo cổ áo hắn, từng chút từng chút kéo về: “Chiêu tân sinh viên còn chưa kết thúc, chỉ chiêu được một người làm sao đủ? Cậu ở lại, còn có cậu, Trình Húc.”

Hạ Lâm mỗi tay một người, còn không quên quay mặt làm mặt quỷ với Bùi Hành Chi.

Lạc Vân Thanh vào lúc này cũng bước tới hai bước: “Học trưởng, làm phiền rồi.”

...

Tòa ký túc xá cách tòa hoạt động văn hóa không xa, đi qua hai chỗ rẽ là đến.

Bùi Hành Chi ở bên ngoài đã mua một căn hộ khác, rất ít khi về đây, phòng ngủ 4 người, bình thường cũng chỉ có Vưu Gia Nam và Trình Húc hai người.

“Bình thường có tân sinh viên vào ở, đều sẽ thông báo trước cho chúng tôi.” Bùi Hành Chi nghĩ cả đường đi, hắn không biết thì cũng thôi đi, tại sao Vưu Gia Nam và Trình Húc, thoạt nhìn cũng giống như không biết chuyện này.

“Cái này mà...” Lạc Vân Thanh chậm rì rì tuần tra một vòng, cuối cùng dừng ánh mắt lên người hắn, khóe miệng cong lên: “Tôi đang tính toán, làm đơn xin đổi.”

“Cậu!”

“Thế nào, cháu trai lớn, không chào đón?”

Bùi Hành Chi thay đổi sắc mặt mấy lần: “Cậu chính là con trai ruột được chú Tống bọn họ nhận về?”

Lạc Vân Thanh đi thẳng đến bàn không có sách, quẹt hai ngón tay lên bàn, quẹt ra một tầng bụi, giả vờ kinh ngạc quay đầu: “Anh không biết?”

Chuyện liên quan đến Tống Tuyết Trần, hắn sao có thể không biết.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, tin thức cũng không chú ý tới, tiệc sinh nhật Tiểu Tuyết, lại bị ba hắn đánh cho nằm ở nhà không đi nổi, chỉ có duy nhất bức ảnh bị đám paparazzi chụp được, lại chỉ nhìn thấy bóng lưng.

Tính ra thì, đây còn là lần đầu tiên hai người họ gặp mặt.

Hiện giờ không nói đến cái này: “Chính là cậu bắt nạt Tiểu Tuyết, trộm vòng cổ còn trả đũa lại, còn vu hại Tiểu Tuyết đẩu cậu xuống nước!”

Bên ngoài cửa sổ cơn mưa qua đi trời lại sáng, ve sầu rúc trên câu lại kêu inh ỏi.

Lạc Vân Thanh nhìn chằm chằm hắn, một hồi sau, hừ một tiêng cười cực nhẹ: “Thì ra, cậu ta là nói, nói như vậy với anh.”

Bùi Hành Chi: “Cậu không thừa nhận!”

“Không làm, tôi tại sao phải thừa nhận?” Lạc Vân Thanh xoa xoa ngón tay dính bụi, cúi đầu thổi thổi: “Lúc đó còn có rất nhiều người, có rất nhiều người chứng kiến chuyện này, anh không tinh, có thể đi, đi hỏi bọn họ.”

“Thế nào?” Nhìn thấy hắn không nói gì, Lạc Vân Thanh xoay người ép tới từng bước: “Không dám đi hỏi à? Hay là nói, anh đã có đáp án rồi.”

Tống Tuyết Trần là có tính cách gì?

Nếu thật sự bị oan uổng, có thể nhẫn nhịn đến ngày hôm nay?

Sớm đã tìm nhà họ Tống chống lưng, náo đến long trời lở đất rồi.

“Ài! Tôi biết mà, không có ai muốn nhìn thấy tôi quay về nhà họ Tống.” Đôi lông mi dày rậm chậm rãi rũ xuống, môi mỏng khẽ cắn cắn, giọng nói run run: “Cho nên, cho dù là tôi nói cái gì làm cái gì, cũng đều là sai, nhưng tôi, thật sự đã làm, làm chuyện động trời gì sao? Học trưởng.”

Bùi Hành Chi không tự chủ được mà lùi lại một bước, Lạc Vân Thanh cũng theo sát mà bước tới một bước.

Hắn lại lùi thêm một bước.

Bước chân có chút hoảng loạn, nghiêng đầu nói: “Không phải cậu làm là tốt nhất, nếu như bị tôi biết...”

Lời còn chưa nói xong, chỗ cầu thang đã truyền đến tiếng bước chân.

“Tóm lại, an phận một chút cho tôi.”

Bùi Hành Chi ném lại một câu không có uy hϊếp gì, đầu cũng không quay lại mà rời đi, đương nhiên cũng không thấy được lúc hắn xoay người, Lạc Vân Thanh đã cười ý vị sâu xa.

An phận một chút?

Chuyện này không phải do Bùi Hành Chi nói là được.

...

Không đến nửa ngày, một màn trong phòng câu lạc bộ kịch nói, đã trở thành chủ đề nóng trên diễn đoàn của Đại học Kinh Đô, xông lên phía trước các toptip mấu chốt như "năm nhất", "tân sinh viên".

Bài đăng cũng được chia sẻ cả ngàn lượt.

...

[828L: Mọi người là không biết, tiểu học đệ đó diễn xuất có bao nhiêu lợi hại! Người ở hiện trường, thắng đời 1- 0.]

[1013L: (Ảnh) (Ảnh) (Ảnh)]

[1013L: Ảnh ở hiện trường, lấy đi không cần cảm ơn.]

[1095L: Có được rồi chị em ới! Là chuyên ngành trí tuệ nhân tạo, Lạc Vân Thanh, ấy từ từ, đây không phải là top3 thi đại học năm nay của Kinh Yến sao? Tôi đã từng nhìn thấy cậu ấy trên tin tức.]

[1157L: Hu hu hu, lớn lên đẹp trai thì cũng thôi đi, thành tích cũng tốt, thượng đế rốt cuộc là đóng cánh cửa sổ nào của cậu ấy?]

[1206L: Tôi là xã đoàn âm nhạc cùng tầng, nghe người đoàn xã kịch nói, hình như là bị nói lắp.]

[1207L: Nói lắp tính là cái gì, đến câm tôi cũng nguyện ý!]

[1209L: Tôi cũng nguyện ý! Lặng lẽ không nói lời nào, chỉ biết cắm đầu làm việc gì đó, quả thật là quá tuyệt vời.]

Bình luận bên dưới càng ngày càng lệch lạc.

Thẳng đến khi...

[1278L: Đã có đối tượng rồi, cảm ơn.]

Toàn bộ diễn đàn hoàn toàn nổ tung.

Rất nhanh có nhiều người phát hiện ra, đây chính là tiểu học đệ.

Tin nhắn riêng bắt đầu ting ting ting, vang lên không ngừng.

Tin nhắn xã đoàn càng là một mảng: [A?]

[Học đệ có đối tượng rồi?!]

[Nam hay nữ vậy?]

[Học đệ có nguyện ý thêm một người không, chính là kẹp giữa hai người đó~.]

[Đây là ai, là 1209L trên diễn đàn chỉ cậu bé bọt biển kia đúng không, quản lý đâu, mau đá ra ngoài cho trẫm!]

...

Lạc Vân Thanh lau sạch bàn ghế ngồi xuống, nghênh đó gió nóng từ ban công thổi từng cơn từng cơn vào phòng.

Dường như bên cạnh cậu rất lâu rồi không có náo nhiệt như vậy.

Kiếp trước mặc dù cũng học Đại học Kinh Đô, mỗi ngày chỉ là đi từ phòng học đến bệnh viện, rồi lại đi khắp nơi làm việc, ba điểm một đường, một xã đoàn cũng không tham gia.

Một học kỳ trôi qua, đừng nói người khác, bạn học trong lớp cũng không nhận mặt được hết, sau đó bời vì bà bà tự sát mà thôi học.

Nghĩ cái gì vậy?

Lạc Vân Thanh lắc lắc đầu thu hồi suy nghĩ, sai đó tìm mấy bức ảnh cậu đội mũ phượng trên diễn đàn lưu về điện thoại, rồi gửi cho "Chồng".

AAA Lạc Lạc: [(Ảnh).]

AAA Lạc Lạc: [Gia nhập một câu lạc bộ, đạo cụ câu lạc bộ kịch nói, rất đẹp đúng không (Nhe răng).]

Gửi đi thành công đợi rồi đợi.

5 phút sau, đối phương cũng không có động tĩnh, đến "đang soạn tin nhắn..." cũng không có.

Lạc Vân Thanh: “Không nhìn thấy?”

...

Nhà cũ nhà họ Bùi.

Trước khi trời đổ mưa, Bùi Yếm Ly đã về đến nhà, ăn xong bữa trưa rồi vào thư phòng phê duyệt hai bản kế hoạch khác,

Trần Chiêu đã đem một bản khác về công ty, dầm mưa ướt dượt, đi về phòng thay quần áo, lau lau tóc đi vào thư phòng, không nhịn được mà than phiền: “Mưa này nói đến là đến, ông chủ có nghe thấy không, sấm chớp vang như vậy, ầm vang một tiếng, thiếu chút nữa linh hồn bé nhỏ của tôi đều...ông chủ?”

Người ngồi sau bàn đến đầu cũng không ngẩng lên.

Nhìn cái gì vậy? Chuyên chú đến mức này?

Trần Chiêu rón rén đi tới trước bàn, duỗi cổ nhìn qua, thì ra là ảnh chụp.

Không đúng.

Là cảnh chụp của bà chủ!

Nam sinh trong ảnh đầu đội mũ phượng, xốc rèm châu che nửa gương mặt lên, hơi ngước mắt nhìn về phía ống kính.

Đừng nói ông chủ, đến nhịp tim Trần Chiêu cũng đập mãnh liệt, hô hấp ngưng lại thiếu chút nữa tự nghẹn chính mình: “Bà chủ còn thật là... phong tử yểu điệu.”

Bùi Yếm Ly lập tức hoàn hồn, nâng tay che điện thoại.

Trần Chiêu: “...”

Cứ như sợ người khác cướp mất không bằng.

Cậu ta cũng không nhìn thêm, lau tóc ngồi xuống sô pha: “Bà chủ đây là tham gia câu lạc bộ gì đó đúng không?”

“Ừm, câu lạc bộ kịch nói.”

Bùi Yếm Ly nhấn lưu ảnh về.

Gần 20 phút sau, Lạc Vân Thanh mới nhận được tin nhắn trả lời.

Chồng: [Rất xinh đẹp.]

AAA Lạc Lạc: [Vậy là em xinh đẹp, hay là mũ phương đẹp (Chống cắm cười).]

Chồng: [Đều đẹp.]

Chồng: [Em đẹp hơn.]

Lúc này, bên ngoài mơ hồ truyền tới giọng nói oán giận.

“Chỉ một kỳ nghỉ hè, tôi thấy võ lực của học tỷ lại gia tăng không ít, cậu xem, cánh tay đã đỏ hết lên rồi.”

“Nghe nói học tủ chuyên môn đi học Thái quyền.”

“Khó trách, đợi đã, học tỷ không phải là có đai đen Taekwondo sao?”

Vưu Gia Nam vừa nói vừa bước chân vào ký tức xá, đi vào đã nhìn thấy Lạc Vân Thanh hai tay che mặt ngồi trên ghế: “Học đệ sao vậy! Sao lại khóc...”

Vội vàng đi qua, nhưng người buông những ngón tay đang che mặt ra, đôi má đỏ ửng, ý cười trong mắt như sắp tràn ra ngoài.

Lời Vưu Gia Năm nói đến bên miệng lại đổi thành: “Cậu đây là làm sao vậy?”

“Không, không có gì.” Lạc Vân Thanh cười lắc đầu: “Nói chuyện với vị hôn phu của tôi.”

Vưu Gia Nam trừng to mắt: “Cậu còn thật sự là có đối tượng rồi.”

“Tôi đoán...” Trình Húc dựa vào cửa, ngước mặt lên, nói: “Vị hôn phu của cậu là họ Bùi đúng không.”

Vưu Gia Nam: “Bùi? Không phải là cùng họ với anh Bùi sao!”

“Đúng vậy.” Lạc Vân Thanh không hề do dự mà gật đầu.

Chuyện này vốn dĩ không có gì phải giấu giếm, tin rằng năng lực bái quái của sinh viên rất nhanh sẽ có thể phát hiện ra, còn không bằng cậu dứt khoát thẳng thắn: “Vị hôn phu của tôi chính, chính là chú hai của Bùi học trưởng.”

“Tôi nói mà sao lại cảm thấy đã từng gặp cậu ở nơi nào đó rồi.” Vưu Gia Nam đột nhiên gào lên, cuối cùng cũng nhớ ra: “Cậu chính là đứa con bị ôm sai nhà họ Tống!”

Lạc Vân Thanh lại một lần nữa gật đầu.

“Khó trách.”

Anh Bùi vừa nhìn thấy Lạc Vân Thanh đã không có sắc mặt tốt, trúc mã lớn lên từ nhở với anh Bùi....

Vưu Gia Nam nhìn trái nhìn phải thấp giọng nói: “Vậy cậu còn dám dọn vào ký túc xá của chúng tôi.”

“Tôi tại sao lại không dám?” Lạc Vân Thanh lấy gương mặt đơn thuần vô tội nói: “Tôi cũng không làm sai chuyện gì.”

Lời thì nói như vậy...

Vưu Gia Nam hít một ngụm khí, lại vỗ vỗ ngực: “Cũng may, anh Bùi cơ bản đều không về đây ở, nếu không, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng nhìn thấy, sẽ rất hổ.”

Lạc Vân Thanh cười nhẹ không nói gì, tiếp tục gửi tin nhắn cho Bùi Yếm Ly.

AAA Lạc Lạc: [Vừa nãy sấm chớp đánh to lắm, dọa chết em rồi~ (làm nũng) (sợ hãi).]

...

Tin tức truyền bá của sinh viên cực nhanh, còn vượt xa tưởng tượng của Lạc Vân Thanh, cũng chỉ vài tiếng, đã bóc được thân phận cậu không còn một mảnh.

Cho dù Bùi Hành Chi đã lập tức liên hệ cho người xóa bài viết, cũng không chống lại được khát vọng muốn tìm tòi của những người khác, đến cả vị bên Học viện Hí kịch Yến Kinh cũng bị thảo luận.

Vài trường đại học có mối liên hệ chặt chẽ, nên Tống Tuyết Thần đừng mong yên ổn mà trải qua bốn năm này.

Sau đó, Lạc Vân Thanh dựa theo từng bước đi mà tham gia quân huấn, mang theo gương mặc có độ nhận diện siêu cao này, ra vào trung tâm hoạt động văn hóa.

Vì buổi tiệc tối chào đón tân sinh viên sắp tới, thường xuyên luyện tập đến khuya.

“...Đừng có nhìn học tỷ nhỏ nhắn, khỏe, khỏe lắm.” Trên đường về ký túc xá, Lạc Vân Thanh sẽ gọi điện thoại cho Bùi Yếm Ly: “Hôm nay chị ấy một hơi bê, bê 3 cái rương to, em sau đó cũng lén bưng một cái, nhưng rất nặng... anh nói xem, em có nên mời người dạy võ thuật cho các em trai em gái không? Có phải là em cũng nên làm, làm như vậy không?”

Đợi cậu chậm rì rì nói xong, Bùi Yếm Ly với nói: “Suy nghĩ này rất hay, có điều cũng không cần phải để cho các em ấy học, có lẽ có những em không thích cái này, đến lúc đó để cho các em ấy tự chọn.”

“Cũng, cũng được.”

“Hôm nay lại muộn đến 10 giờ rồi.”

“Là, là em làm phiền đến anh sao, vậy em lần sau...”

“Anh là nói em.” Bùi Yếm Ly thở dài một hơi: “Ban ngày không phải còn phải tham gia quân huấn sao, ngày nào cũng như vậy, cơ thể có chịu nổi không?”

“Em... vẫn ổn mà.” Đi vào tòa ký túc xã, Lạc Vân Thanh vừa leo cầu thang, khẽ thở dốc: “Như vậy mới không nghĩ đông nghĩ tây.”

Sau khi leo lên đến tầng 5, đứng ở cửa hứng gió đêm một hồi.

Bên tai mới vang lên giọng nói: “Nghĩ cái gì?”

Lạc Vân Thanh cầm điện thoại, cười cong mắt: “Nhớ anh đó~.”

Qua một lúc bên kia mới vang lên tiếng cực nhỏ: “Anh cũng...” truyền tới, lại rất nhanh bị tiếng ho khụ khụ đánh gãy.

Bùi Yếm Ly nói: “Thời gian không còn sớm nữa, đi ngủ sớm đi, ngủ ngon.”

Trước đây đều là chờ Lạc Vân Thanh cúp điện thoại trước, hôm nay lại cúp trước.

Làm cậu không kịp hỏi, tiệc tối chào đón tân sinh viên anh có đến không, đến xem sân khấu đều tiên của cậu.

“...Bỏ đi, ngài mai rồi, rồi hỏi.”

Cậu nhấn tắt màn hình, dần dần thu liếʍ ý cười, mắt nhìn ra cầu thang phía sau: “Nghe lén đủ chưa...cháu trai lớn.”