Chương 20: Thím hai

“Người này thấp thì đã làm sao? Cũng có kịch bản thích hợp cho cậu ta, còn béo, quả thật không được thì đi giảm cân, mặt có mụn, bất quá chỉ là nội tiết tố mất cân đối.” Hạ Lâm bước tới trước bàn, lấy đi tờ giấy phỏng vấn liếc mắt nhìn hắn: “Cậu đây là chướng mắt người này chướng mắt người kia, có thể coi trọng ai?”

Suy cho cùng lớn hơn một khóa, Bùi Hành Chi không tiện bày sắc mặt với cô, chỉ là quay mặt đi, bày rõ tâm trạng không tốt.

Tiểu Tuyết oán giận hắn tiệc sinh nhật không đến, hại hắn bị cái tên Thanh gì đó bắt nạt, hôm nay dỗ cả một buổi sáng, mắt nhìn thấy sắp dỗ được rồi lại bị gọi về, với tính cách của Tiểu Tuyết, lại sẽ mấy ngày không để ý đến hắn.

Bùi Hành Chi sao có thể không tức giận.

“Bỏ đi.” Hạ Lâm hôm nay tâm trạng tốt, lười tính toán với hắn: “Đợi lát nữa có một học đệ tới đây, cậu thu liễm tính tình lại cho tôi.”

Bùi Hành Chi chồng cằm chuyển bít, không hề để tâm nói: “Biết rồi.”

Hiện giờ cách duy nhất để làm Tiểu Tuyết nguôi giận, chính là đi tìm cái tên Thanh gì kia, quản hắn có là đối tượng liên hôn với chú hai hay không, dám bắt nạt Tiểu Tuyết...

“Lạc Vân Thanh, vào di.”

Không trung hoàn toàn bị mây đen che phủ, đen nghì nghịt.

Một đôi chân dài bước vào, rầm một tiếng đạo tia chớp cắt ngang qua trời, cũng không biết cánh cửa sổ nào không đóng chắc, tiếng gió thổi rít gào tiến vào, thổi làm bay góc áo người đi vào.

Mi mắt khẽ nhấc lên, đôi mắt đen nhạt nhẽo, lạnh lùng nhìn chằm chằm không một lời, nhưng khóe môi lại cong lên thành một nụ cười nhẹ, như đang nói: "Bắt được ngươi rồi, đừng nghĩ trốn được".

Hạ Lâm lập tức có một linh cảm mới: Seraph sa ngã.

Vốn dĩ là con trai thiên sứ cao quý thánh khiết, lại mọc ra một đôi cánh đen, dụ hoặc vô số nhân loại rơi vào vực sâu.

Quả thật là tuyệt phối!

“Thế nào? Không tồi đúng không.” Hạ Lâm chống eo, giương cằm, vô cùng đắc ý.

Người này là cô phát hiện ra trước.

“Chủ tịch câu lạc bộ, chị tìm ở đâu ra thế?”

“Đẹp trai quá! Không, đã không thể dùng từ soái để hình dung nữa, quả thật là từ thế giới truyện tranh bước ra!”

“Học đệ có hứng thú tham gia xã đoàn cosplay không, tôi dám đảm bảo, tuyết đối nổi tiếng!”

...

Thành viên xã đoàn ồn ào vây quanh, thi thoảng còn có tiếng chụp hình vang lên, hết đợt này đến đợt khác.

“Học đệ, nào nào nào, nhìn bên này.”

“Được rồi.” Hạ Lâm nhanh chóng đi qua, kéo người ra phía sau bảo vệ: “Mọi người nhiều người như vậy vây quanh tiểu học đệ, là muốn ăn cậu ấy sao?”

“Cũng không phải là không được.”

Hạ Lâm: Lời lẽ hổ sói gì đây?

Cô hỏi Bùi Hành Chi: “Người này thế nào, có thể lọt vào mắt Bùi đại thiếu cậu chưa?”

Ánh mắt mọi người đều nhìn qua, Bùi Hành Chi khụ một tiếng thu hồi ánh mắt: “Miễn miễn cưỡng cưỡng thôi.”

Hạ Lâm: “...”

Những người khác: “...”

“Nhưng...” Vưu Gia Nam không thể không dột nước lạnh vào lúc này: “Tiểu học đệ, nói chuyện có hơi bị lắp.”

Bùi Hành Chi: “Vậy thì càng không thể dùng!”

“Sao lại không thể.” Lạc Vân Thanh còn chưa nói gì, Hạ Lâm đã nóng nảy trước rồi: “Không phải chỉ là nói chuyện có chút vấn đề thôi sao, có vấn đề gì lớn đâu, luyện thôi, luyện nhiều là tốt lên thôi.”

Nếu như chỉ vì một vấn đề nhỏ mà từ bỏ, cô sau này sẽ khóc chết mất.

“Nhưng mà chủ tịch câu lạc bộ chị đừng quên, nếu như đã là câu lạc bộ kịch nói, quan trọng nhất vẫn là diễn xuất.” Bùi Hành Chi xoay bút, chống cằm nhìn sang.

Lớn lên xinh đẹp thì thế nào? Không có kỹ thuật diễn xuất, trên sân khấu chỉ có thể trừng mắt nhìn, vẫn là vô dụng.

Mà người này...

Bùi Hành Chi có thể nào cũng nhìn thấy rất quen mắt, nhất thời không nhớ ra là gặp ở đâu.

“Anh Bùi nói có đạo lý.”

Không ít người cũng lo lắng theo: Nếu như chỉ là một cái gối thêu hoa thì xong rồi.

“Không bằng chúng ta để cậu ta diễn một đoạn.” Nam sinh đội mũ lưỡi trai, dựa vào cửa sổ không nói một lời, tiện tay cầm kịch bản trên bàn vứt qua: “Diễn trước một đoạn nhìn xem thực lực thế nào, những cái khác nói sau.”

Hạ Lâm mở kịch bản, là biên kịch xã đoàn mới viết xong, liên quan đến đại trạch môn thời kỳ Dân Quốc.

Đến khi gần hết kịch bản, người chết gần hết, chỉ còn lại tiểu thϊếp thứ 7 mà lão gia từ chuộc về từ thanh lâu, và nhị công tử đi du học về.

Tập mới nhất chính là màn đối diễn xuất sắc giữa hai người.

Nhớ rõ thời điểm lúc mới ra kịch bản, Hạ Lâm đọc đến mức cũng phải nhiệt huyết sôi trào.

Nhưng kịch bản đặc sắc như vậy, càng phải có kinh nghiệm diễn xuất.

Ban đầu còn định mang tiết mục này lên biểu diễn trong đêm chào tân sinh viên, nhưng sau khi thử vài người liền, tình hình đều không lý tưởng.

Hạ Lâm đã chuẩn bị từ bỏ rồi.

Cầm cái này đi khảo nghiệm tiểu học đệ gia nhập xã đoàn...

“Trình Húc, cậu có tâm tư riêng đi.”

Nam sinh tên là Trình Húc quay mặt đi, nói: “Tôi cũng chưa nói nhất định phải diễn tốt, nhìn xem thực lực có được hay không thôi mà.”

“Được, cậu được lắm.”

Hạ Lâm quả thật là bị bọn họ chọc giận.

Tìm được một hạt giống tốt không dễ dàng gì, cứ nhất định phải phá hoại.

“Chuyện này...”

“Để em thử xem.”

Ngón tay từ phía sau duỗi tới, Hạ Lâm trừng to mắt, chớp mắt hai cái: “Cậu nói cái gì? Thử xem?”

Lạc Vân Thanh nhận lấy kịch bản, gật đầu.

“Nhưng vở diễn này... được!” Nếu như Lạc Vân Thanh đã nhận rồi, Hạ Lam còn có gì mà phải do dự nữa: “Cậu diễn, cho dù diễn như thế nào, học tỷ đều sẽ nhận cậu.”

Câu cuối cùng là nói với Bùi Hành Chi và Trình Húc.

...

Rất nhanh sau đó, tin tức về một đàn em năm nhất vừa đẹp trai lại dáng chuẩn xuất hiện trong câu lạc bộ kịch nói đã lan truyền khắp trung tâm hoạt động văn hóa, giống như trận mưa như trút nước bên ngoài không biết đã rơi từ lúc nào, đồng thời, còn có lời đồn rằng màn thử vai của cậu đàn em này hoàn toàn khác biệt với những người khác.

Xã đoàn truyện tranh, xã đoàn âm nhạc cùng một tầng đều chạy tới vây xem.

“Diễn cái gì vậy?”

“Woa woa, trang phục diễn cũng mặc lên rồi!”

“Diễn viên lạnh lùng thanh cao, yêu rồi yêu rồi.”

Vì để càng dễ làm cho Lạc Vân Thanh nhập diễn, Hạ Lâm không tiếc để cậu mặc bộ mũ phượng hồng nhạt mà cô đã bỏ số tiền lớn mời người chế tạo.

Còn thật đừng nói, mặc lên còn thật sự rất đẹp.

Hạ Lâm giúp cậu đội lê, nheo mắt đánh giá xung quanh: “Nhị công tử ai đến diễn? Trình Húc?”

Trình Húc nghĩ cũng không thèm nghĩ nói: “Tôi nào có giống công tử ca đi du học về, đại vương trên núi thì đúng hơn.”

Hạ Lâm: “Vậy ai đến?”

“Không bằng, để Bùi học trưởng đến diễn?” Lạc Vân Thanh duỗi ngón tay, chỉ về phía người đang mắt lạnh xem náo nhiệt.

“Bùi Hành Chi?” Hạ Lâm sửng sốt, sau đó lắc đầu: “Vẫn là chọn người khác đi...”

“Được, để tôi thì để tôi.”

Bùi Hành Chi thả hai tay xuống đi tới, ngồi xuống trên ghế tựa.

Hạ Lâm nhìn thấy vậy cũng không nói gì nữa, chỉ nói người dựa theo tình tiết trong kịch bản mà làm, trói chặt hai tay Bùi Hành Chi ra sau ghế.

Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa.

Hạ Lâm lùi lại đến gần cửa, giơ tay hô lớn: “Chuẩn bị... bắt đầu.”

Phanh!

Lời nói vừa dứt, một chân đã giẫm lên ghế, chấn động đến mức Bùi Hành Chi cảm thấy tê dại.

Sau đó, đao ngọn dán sát vào mặt.

Trùng hợp chính là lúc này, bên ngoài có một đạo tia chớp xoẹt qua, chiếu rọi đôi mắt bình tĩnh không hề có chút gợn song nào, đồng tử đen láy như chấm mực, không buồn không vui.

Dưới khoảng cách gần như vậy, Bùi Hành Chi thậm chí còn nhìn thấy rõ lông mi của cậu, dày rậm dài thẳng, giống như hai cái quạt lông.

“Nhị công tử, tỉnh rồi à?” Giọng điệu lạnh lùng đến cực điểm, âm cuối hơi nhấc lên, một cách khó hiểu lại mang theo chút trêu chọc mơ hồ không rõ ràng.

Bùi Hành Chi nhất thời thất thần, nghiêng đầu sang một bên, nhìn thấy quần chúng vây xem lúc này mới nhớ ra, đây là đang diễn kịch.

Hắn rất nhanh đã điều chỉnh lại trạng thái, đọc ra lời thoại: “Là ngươi, gϊếŧ cha và quản gia bọn họ.”

“Chuyện đã đến nước này, không phải là rất, rõ ràng sao?” Dao dán trên mặt lại rơi xuống cần cổ, Lạc Vân Thanh duỗi tay vén rèm châu che khuất tầm nhìn của mũ phượng lên, cúi người lại gần: “Tiếp theo, chính là ngài rồi, nhị công tử.”

“Tại sao? Tại sao lại phải gϊếŧ bọn họ?”

“Lời này, anh nên hỏi bọn họ.” Cùng với tiếng sấm rèn vang, giọng nói Lạc Vân Thanh như đang rĩ máu: “Tại sao, lại gϊếŧ, anh, anh, tôi!”

Đồng thời, dao dưới cổ lại đè sâu xuống hai phần.

Sát y tận trời vờn quanh, Bùi Hành Chi không khỏi giãy giụa cánh tay bị trói phía sau ghế, cũng không biết là ai, trói hắn chặt như vậy.

Mà kịch bản diễn hai câu là được rồi, Hạ Lâm lại chậm chạp không hô dừng.

Bùi Hành Chi không còn cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục diễn phần tiếp theo, lộ ra nghi hoặc: “Anh trai?”

“So với tôi, lớn hơn 10 tuổi, anh trai...” Câu ngắt quãng rất rõ ràng, ngay cả người ngoài cũng nhận ra có vấn đề, nhưng không thể chống lại vẻ mặt buồn bã sau khi nghe tiếng "anh" được hạ thấp đột ngột.

"Thần thái nắm chắc dùng rất đúng chỗ" hai mắt Hạ Lâm phát sáng, nắm lấy cánh tay người bên cạnh lắc lắc: “Muốn chính là hiệu quả này, nhìn thấy không, có nhìn thấy không!”

Người bị hại – Vưu Gia Nam: “... Nhìn thấy rồi, cho nên có thể thả tay tôi ra trước không, sắp bị bóp chết rồi.”

“Tiếp theo mới là cao triều, nói xong thân thế, người tiếp theo bị chế tài chính là nhị công tử, lúc này cảm xúc lên đến đỉnh điểm, diễn xuất của nhị công tử cũng rất quan trọng, hắn khϊếp sợ và không thể tin được người ái mộ lại gϊếŧ hắn đều phải đồng thời thể hiện ra...”

“Chủ tịch câu lạc bộ!”

Lúc lưỡi đao rơi xuống trước mắt đối phương, đã bị Vưu Gia Nam kêu to một tiếng đánh gãy.

Lạc Vân Thanh chậm rì rì thu hồi lưỡi dao.

Mọi người lúc này như mới bừng tỉnh khỏi giấc mộng, rồi sau đó không hẹn mà cùng vỗ tay.

Diễn xuất quá tuyệt vời.

Chỉ hai chữ, tuyệt vời.

Lại không có người biết rằng, khoảng khắc vừa nãy, Bùi Hành Chi một thân mồ hôi lạnh, đột nhiên sinh ra cảm giác sẽ bị đâm trúng.

“Học đệ thật sự là rất lợi hại!” Hạ Lâm cuối cùng cũng buông cánh tay bị cô véo đỏ, bước nhanh tới: “Vai diễn này nhất định là cậu không thể là người khác, nhất định phải để cậu đến diễn, đúng không, phó chủ tịch câu lạc bộ.”

Bùi Hành Chi sau khi được cởi trói xoa xoa cổ tay, cũng không còn tự tin phản bác như vừa nãy: “Diễn xuất quả thật còn được.”

“Hừ!” Hạ Lâm trợn trắng mắt, nhìn về phía mọi người: “Nào, để chúng ta cùng hoan nghênh tiểu học đệ gia nhập câu lạc bộ kịch nói.”

Bên trong bên ngoài phòng học, tiếng hoan vô vang lên không ngừng.

Lạc Vân Thanh cẩn thận tháo mũ phượng xuống trả lại cho cô, xoay người đi tới trước mặt Bùi Hành Chi: “Học trưởng, vừa nãy thật, thật sự rất xin lỗi.”

“Không có gì.” Bùi Hành Chi cũng không đến mức vì chút chuyện nhỏ này mà ghi hận: “Hoan nghênh học đệ gia nhập.”

Một cánh tay duỗi tới.

Lạc Vân Thanh nheo mắt nhìn, vén những lọn tóc ra phía sau tai, một bước lại gần cúi người, khóe miệng cong lên: “Có lẽ, học trưởng nên gọi tôi một tiếng, thím hai.”