Cuối tháng 8 bước vào tháng 9, các trường đại học ở Yến Kinh bắt đầu khai giảng.
Ngày đón chào sinh viên, hai bên tuyết đường chính của Đại học Kinh Đô đã dựng lên từng lều che nắng với màu sắc khác nhau, in tên các khoa.
Sau 9 giờ sáng, dòng người đông như trẩy hội, mật độ có thể so sánh với sảnh đợi xe của ga tàu hỏa ngày gần tết.
Thân là đại vương bài của học viện Đại học Kinh Đô, lều của khoa máy tính chật kín hết chỗ, vội vàng phải tăng chi viện thêm một nhóm người đến giúp đỡ, cũng không đủ dùng.
“Anh Bùi người đâu rồi? Đã nói là đến giúp đỡ đâu?”
“Ai nha, chỗ này căn bản không thể lo liệu hết, anh Húc? Đừng nhắc đến nữa, đã sớm đến chỗ đón tiếp tân sinh viên rồi, anh đang ở đâu?”
“Cái gì! Học viện Hí kịch Yến Kinh? Anh chạy đến đó làm... alo? Alo! Anh Bùi!” Điện thoại cứ như vậy mà bị cúp.
Vưu Gia Nam lao lực rút một cánh tay ra khỏi bộ đồ con rối, thiếu chút nữa ngã ngửa ra sau.
“Có chuyện gì vậy? Bùi Hành Chi không đến à?”
Nhìn hắn nóng đến mức không chịu nổi, Hạ Lâm cùng một chuyên ngành, nhưng lớn hơn bọn họ một khóa, vội vàng chạy đi lấy hai chai nước, thuận tiện quay đầu quạt về phía bọn họ.
Vưu Gia Nam nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Mở xong bình nước, đổ lên đầu bốc khói hơn phân nửa, uống hết nửa chai còn lại, lau lau mặt oán giận nói: “Anh ta nói hôm nay Tiểu Tuyết đi khai giảng.”
Lâm Hạ: “Tiểu Tuyết?”
“Tống Tuyết Trần, bạn chơi từ nhỏ đến lớn của anh Bùi.” Vưu Gia Nam lại mở chai nước, đang định uống, lại như nhớ ra gì đó: “Tôi nhớ ra rồi! Cậu ta thi đỗ học viện hí kịch Yến Kinh, khó trách anh Bùi lại đến Học viện Hí kịch Yến Kinh, chắc chắn là đưa cậu ta đi.”
“Này này này, Học viện Hí kịch Yến Kinh cách chúng ta gần 30 km.” Lâm Hạ cầm quạt nhỏ trên tay, giọng nói run lên: “Anh ta có phải đã quên, buổi chiều còn có xã đoàn chiêu mộ tân sinh viên?”
Động tác uống nước khựng lại.
Vưu Gia Nam quay mặt đi, cười khan hai tiếng: “Hẳn là sẽ không quên.”
“Hẳn là?” Lâm Hạ híp mắt lại: “Người khác không đến cũng không sao, nhưng cậu ta là phó chủ tịch câu lạc bộ của đoàn kịch nói chúng ta, cậu thay tôi chuyển lời với cậu ta, nếu như không đến, tôi cũng sẽ suy nghĩ lại lần nữa, có nên nhường vị trí chủ tịch câu lạc bộ cho cậu ta nữa không?”
“Học tỷ~.”
“Đừng có làm nũng với tôi, đây là vấn đề thái độ.” Lâm Hạ chà đạp má của hắn: “Nói nghỉ hè một cái là không thấy người, cậu hình như lại gầy đi rồi?”
Gầy còn không tốt sao.
Vưu Gia Nam nhanh chóng chỉ bên ngoài: “Học tỷ đừng nhéo nữa, có người đến.”
Một bóng dáng dừng ở trước lều che nắng.
Giọng nói mát lạnh như cam lộ, cực kỳ có lễ phép: “Chào học tỷ, xin hỏi chỗ này, là nơi báo cáo chuyên ngành trí tuệ nhân tạo sao?”
“Đúng vậy.” Lâm Hạ quay đầu, giây sau lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hắng hắng giọng, chỉ đơn báo cáo trên bàn: “Tiểu học đệ, nào, tiền thông tin vào chỗ này!”
Khụ!
Vưu Gia Nam đột nhiên bị sặc nước.
Thật không hổ là chủ tịch câu lạc bộ đoàn kịch nói, tốc độ biến đổi sắc mặt không có ai bì kịp.
Hắn lau vệt nước trên mặt đi qua nhìn xem, thuận theo tay cầm bút nhìn lên, người đến chỉ mặc áo sơ mi đơn giản, cổ tay áo tùy ý xoắn lên, lộ ra cổ tay trắng nõn tinh tế.
Không thể nghi ngờ đây chính là cổ tay mà hâm mộ.
Lại nhìn lên trên, thiếu niên đang cúi người điền tin tức trên tờ giấy, chợt có một cơn gió thổi qua, thổi tung mái tóc, một gương mặt phù dung ngọc diện như tinh linh cứ như vậy mà lộ ra, lông mi dài, mũi cao, gò má trắng nõn không có bất cứ tì vết nào.
Tướng mạo dễ nhìn, giọng nói cũng dễ nghe.
Khó trách Lâm Hạ lại đột nhiên thay đổi thái độ.
Cách mấy bàn cũng không ngăn chặn được ánh mắt nhìn sang bên này, không hề keo kiệt mà khen ngợi: “Tiểu học đệ thật đẹp trai.”
“Cảm ơn.” Thiếu niên đặt bút xuống, hào phóng tự nhiên, lại hỏi Lâm Hạ: “Xin hỏi học trưởng, tòa hướng đông đi hướng nào?"
“Bên này bên này!”
“Đi qua hồ nhân tạo bên kia, thư viện ở phía bên phải, chính là cái có hình dạng trứng chim.”
Vẫn là rất dễ nhận ra.
Lạc Vân Thanh phân biệt rõ phương hướng, cảm ơn những người chỉ đường hai bàn bên, xoay người rời đi.
Người đã đi rồi, Hạ Lâm vẫn còn chưa lấy lại tinh thần, thẳng đến khi Vưu Gia Nam đi tới, duỗi tay quơ quơ trước mặt cô vài cái.
“Nam Nam!”
Hạ Lâm kích động mà ôm lấy tay hắn, nhìn kỹ, khóe mắt cô còn ánh lên giọt lệ.
Vưu Gia Nam: “Không phải chứ, tiểu học đệ đẹp trai, đến mức làm chị khóc luôn rồi?”
“Ừm!” Hạ Lâm vội vàng gật đầu, chỉ về phía người đã rời đi: “Cậu không cảm thấy, cậu ấy có tướng mạo rất giống, rất giống một xã viện mới của chúng ta sao?”
Vưu Gia Nam: “...”
Lần đầu nghe thấy cách nói này, thật mới mẻ.
“Khí chất ôn nhuận như ngọc đó, tướng mạo thanh thoát như gió mát, a! Thánh khiết như con trai của thiên sứ...” Hạ Lâm đã hoàn tàn chìm đắm vào thế giới của mình, không có cách nào kiềm chế.
Cũng may Vưu Gia Nam quen rồi, người chung quanh, ừm... chậm rãi quen là được.
Có điều không thể không thừa nhận, tướng mạo của tiểu học đệ này rất xuất chúng, khí chất lỗi lạc, cho dù là đi vào đám đông, cũng có thể vừa nhìn đã nhận ra.
“Lớn lên thật xinh đẹp.”
“Tên là gì, để tôi nhìn xem.”
Người lều bên cạnh cũng sáp lại nhìn.
Chỉ nhìn thấy trên đơn điền thông tin của tân sinh viên, 3 chữ có nét bút cứng cáp: Lạc Vân Thanh.
Hình như cái tên này đã nghe thấy ở đâu rồi, Vưu Gia Nam duỗi dài cổ nhìn về phía xa xa, không bao lâu, dã nhìn thấy người đàn ông khoác áo vest đi tới gần, nói chuyện với thiếu niên.
“Hôm nay ở đây rất nóng.” Trần Chiêu kéo kéo cà vạt, tay phẩy phẩy, vẻ mặt 囧: “Bà chủ, ngài không thể ỷ vào mình chân dài mà đi nhanh như vậy được.”
Lạc Vân Thanh: “...”
Lạc Vân Thanh nhìn Trần Chiêu từ chân lên đến đầu, chiều cao 190, nói cậu chân dài: “Anh thật là hài hước.”
“Phải không, tôi cũng cảm thấy như vậy.” Trần Chiêu dường như không nghe ra được sự trào phúng của cậu, gãi gãi má: “Đúng rồi, ngài đã báo danh chưa?”
“Báo rồi.”
“Có... gặp phải ai không?”
Lạc Vân Thanh giả vờ không hiểu: “Tôi có thể gặp phải ai?”
“Đại thiếu gia đại phòng nhà họ Bùi – Bùi Hành Chi.” Trần Chiêu dứt khoát nói: “Cậu ta cũng học ở trường này, còn cùng chuyên ngành với cậu, hiện giờ đang năm 3, cậu ta à...”
Nhìn trái nhìn phải, sáp lại gần: “Không giấu gì ngài, cậu ta và Tống Tuyết Trần, có quan hệ cực tốt.”
Chuyện này, Lạc Vân Thanh hiểu rõ hơn Trần Chiêu nhiều, đã thân thiết đến mức gắn bó khăng khít, hòa làm một thể rồi.
“Xét thấy ngài và Tống Tuyết Trần là kiểu tình hình như vậy, khó đảm bảo Bùi thiếu gia sẽ không làm gì với ngài.” Trần Chiêu trầm giọng thở dài: “Ông chủ rất lo lắng, hai ngày nay ăn uống không ngon miệng, ông chủ cũng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ngài, sợ ngài bị bắt nạt cũng không nói với ông chủ.”
Cuối cùng, Trần Chiêu chớp chớp mắt: “Ông chủ nhà chúng tôi là rất quan tâm đến ngài đó.”
“Ăn uống không ngon miệng, ăn, ăn không được thứ gì!”
Trần Chiêu: “Trọng điểm không phải là cái này... chuyện này quả thật cũng rất cần lo lắng.”
“Trước kia ở viện phúc lợi, mùa hạ nóng nực ăn không ngon, bà bà sẽ nấu, nấu nước sơn tra cho tôi uống.” Lạc Vân Thanh vừa đi vừa nói: “Sơn tra khô, cúc trắng Hàng Châu, chanh leo tươi, cùng với đá và đường phèn.”
“Đợi đã.” Trần Chiêu lấy ra một cuốn sổ to bằng lòng bàn tay ra.
Lạc Vân Thanh dừng lại đợi Trần Chiêu ghi chép xong.
Rồi lại quay về vấn đề chính: “Ở trường học này, Bùi thiếu gia sẽ không bắt, bắt nạt tôi.”
“Ài!” Trần Chiêu cất cuốn sổ, thở dài: “Bà chủ, ngài vẫn là quá ngây thơ, có những chuyện bắt nạt, không nhất định phải bày ra trước mặt.”
“Vậy thì tôi sẽ mách lẻo!” Lạc Vân Thanh nghiêng đầu, cẩn thận nói: “Tôi mách lẻo với ông chủ nhà anh, anh ấy sẽ giúp, giúp tôi.”
“Đương nhiên sẽ giúp, ngài là bà chủ mà.”
...
Trần Chiêu một đường đưa cậu đến phòng học chào đón tân sinh viên.
Rồi mới vòng về bãi đỗ xe,
Vừa mở cửa, đã tu hết một chai nước, còn nói về thời tiết hôm nay: “Thời tiết oi bức oi bức, nói không chừng, đến chiều còn sẽ mưa to.”
Bùi Yếm Ly đang lật xem kế hoạch, nghe vậy ngẩng đầu lên: “Sao rồi?”
“Đại thiếu gia không đến.” Trần Chiêu lời ít ý nhiều nòi: “Sau đó tôi lại đến chỗ chào đón tân sinh viên dạo một vòng, không có, tôi đoán có lẽ là đến Học viện Hí kịch Yến Kinh rồi, nghe nói vị thiếu gia nhà họ Tống kia hôm nay cũng đến trường báo danh.”
Có điều nên nói cũng phải nói: “Ông chủ ngài thật sự là nghĩ nhiều rồi, bà chủ cũng không làm chuyện gì, đại thiếu gia có gì mà phải báo thù bà chủ.”
“...”
Bùi Yếm Ly nhếch môi, cúi đầu tiếp tục đọc bản kế hoạch.
...
Vừa mới qua buổi trưa, ngày nắng đẹp rạng rỡ bị những tầng mây dày che khuất.
Hạ Lâm mắt thèm cả buổi sáng, chào đón sinh viên vừa kết thúc, đã cầm poster truyền đơn đi thẳng tới lớp sinh viên năm nhất để bắt người.
“Học đệ, có hứng thú tham gia câu lạc bộ kịch nói của chúng tôi không?”
“Có rất nhiều hoạt động, giống như là tiệc tối chào đón tân sinh viên, tiệc đón năm mới... chúng tôi còn thường xuyên luyện tập cùng với trường học khác, có thể quen biết rất nhiều người.”
“Càng hơn nữa là các bị lão sư thường xuyên đến đoàn kịch nói Yến Kinh chúng tôi để đưa ra hướng dẫn chuyên nghiệp, nếu như may mắn được vị đại sư nào đó coi trọng, thu làm đệ tử cũng không phải là không có, thế nào, có muốn tham gia không?”
Hạ Lâm bùm bùm nói một tràng.
Nắm chặt lấy tay đối phương, dường như sợ người ta chạy mất.
Lúc đó cô ngồi ở trên ghế không cảm thấy gì, Lạc Vân Thanh lúc này khom lưng cúi đầu, nghe bị học tỷ không cao đến vai mình nói chuyện.
Đừng có nhìn người nhỏ nhắn, sức lực lại không yếu.
Cánh tay Lạc Vân Thanh có ảo giác bị cô véo sưng lên rồi, cũng mau không phải là cánh tay bị thương, cậu đợi người nói xong, trở tay chỉ vào chính mình: “Nhưng, nhưng mà em, em nói chuyện không được lưu loát, cũng được sao?”
Lực đạo trên cánh tay chợt buông lỏng.
Thực ra, lúc báo danh quả thật cũng nghe thấy cậu nói ngắt ngừng, chỉ trách lúc đó Hạ Lâm trầm mê sắc đẹp, hoàn toàn bỏ qua vấn đề này.
Đây phải làm sao?
Câu lạc bộ kịch nói, cũng không thể không để cậu mở miệng nói chuyện được.
Thất sách rồi thất sách rồi.
Hạ Lâm chần chừ, lùi bước, lại rất không nỡ bỏ lỡ một gương mặt hoàn toàn phù hợp với diện mạo của con trai thiên sứ trong lòng mình.
Nhưng thiên sứ này nói chuyện...
“Học tỷ! Anh Bùi... anh Bùi về rồi.” Lúc Hạ Lâm do dự không quyết, Vưu Gia Nham thở hổn hển chạy tới, thở một hơi: “Cuối cùng cũng đuổi kịp, chiêu tân sinh viên buổi chiều không thành vấn đề, vị học đệ này...”
Hạ Lâm vẻ mặt đáng tiếc, nghiêng đầu sang một bên: “Là nhóc nói lắp.”
Vưu Gia Nam: “A?”
Nói lắp?
Nói lắp thì diễn kịch nói thế nào?
Lạc Vân Thanh nhìn chằm chằm hai người này.
Không nghe nhầm, cậu vừa nghe thấy tiếng gọi "anh Bùi", cũng tức là nói, là bạn của Bùi Hành Chi.
“Học tỷ.” Đôi mắt đen khẽ nheo lại, cúi đầu nói với Hạ Lâm: “Kịch nói, em rất có hứng thứ, nhưng em như vậy... không thể tham gia, đúng không?”
Mí mắt hơi mỏng rũ xuống, lời nói chưa hết, nhìn thấy mà thương.
Hạ Lâm vốn không muốn thả cái mầm tốt này đi, lập tức sắc lệnh trí hôn, vỗ đùi một cái: “Ai nói! Đi! Thử xem.”
....
Trung tâm hoạt động văn hóa ở tầng 3, câu lạc bộ kịch nói.
Bùi Hành Chi bị hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác thúc giục, sắc mặt cực kỳ khó coi, không ngừng chuyển bút trong tay.
“Không được, người này thấp quá.”
“Người này cũng không được, quá mập.”
“Cậu nhìn mụn trên mặt người này đi, đến lúc diễn xuất, để khán giả nhìn mụn trên mặt người này à?”
“Không được không được, đều không được.”
...
Hạ Lâm trước khi đi vào, những tân sinh viên xã đoàn khổ cực kéo vào phỏng vấn, 10 người đều bị cưỡng chế mất 8 người rời đi, còn lại hai người cũng sắp bị gạch mất.