Thỏ con?
Thỏ cái gì?
Ồ... Lạc Vân Thanh hậu tri hậu giác, đấu giá Queen lần trước, tốn 300 tệ mua mặt nạ thỏ của tên tóc hồng... à không Đằng Tại Dã.
Lúc đó vội vội vàng vàng, chỉ nhìn sơ qua, sau mới phát hiện ra hai cái răng thỏ còn được đính mấy viên kim cương lấp lánh, xấu muốn xỉu.
Sau khi về nhà, cậu đã nhét xuống đáy tủ quần áo.
Ha ha ha, anh ấy không phải là đang nói đến con thỏ đó chứ... Lạc Vân Thanh lập tức chớp mắt ngừng thở, đồng tử co rụt, không dám nhúc nhích.
Anh ấy, anh ấy, anh ấy đây là nhận ra cậu rồi!
Không đúng, không thể nào.
Đeo mặt nạ rồi làm thế nào mà nhận ra được?
Nói thật thì, anh đã nhận ra rồi, biết mình từng đến nhà đấu giá, nếu cố ý tra cứu thêm chút nữa, chẳng phải sẽ phát hiện người đã cạnh tranh giá với Bùi Hành Chi hôm đó, cuối cùng còn giở trò khiến Bùi Hành Chi tốn mất 8000 vạn, chính là mình sao?
Vậy thì cái màn diễn khổ tâm ở tiệc sinh nhật kia - kiểu nhân vật đóa hoa trắng bé nhỏ đáng thương, cha không thương mẹ không yêu - chẳng phải cũng sẽ sụp đổ theo sao?
Xong đời.
Hoàn toàn xong đời rồi.
Lạc Vân Thanh càng nghĩ, mồ hôi trên thái dương chảy xuống càng nhiều.
“Em, em kỳ thật...”
Đang cố gắng bịa ra một lý do thoạt nhìn hợp lý, Bùi Yếm Ly đột nhiên nhắm mắt lại.
Buông tay che mặt cậu xuống, lại mở mắt, nhớ lại nói: “Còn nhớ lần đầu tiên gặp em, là ở bệnh viện, lúc đó em và em trai em... là đứa trẻ ở viện phúc lợi đúng không?”
Lạc Vân Thanh đã đánh mất khả năng tự hỏi, ngơ ngác mà thuận theo lời nói của anh gật đầu.
“Nhìn còn rất nhỏ, tầm 5,6 tuổi nhỉ, bị bệnh gì?”
“Thận, thận suy kiệt.”
“Khó trách bình thường thường xuyên nhìn thấy cậu bé ở bệnh viện, anh còn đang nghĩ, sao bị bệnh lâu như vậy cũng không thấy khỏi.” Bùi Yếm Ly tiếp tục đề nghị: “Đợi lát nữa đi thăm cậu bé được không?”
“... Được.”
“Cậu bé thích gì? Anh để Trần Chiêu đi mua.”
“Đều, đều được, nhóc đó không kén chọn.”
Một tiếng "thỏ con" kia, phảng phất như là ảo giác của cậu.
Hay là nói, anh căn bản không để tâm chuyện ở hội đấu giá.
Lạc Vân Thanh cẩn thận nói thêm một câu: “Nếu, nếu như có thể, có thể mua cho nhóc vài cuốn tập vẽ, Tiểu Vũ thích vẽ.”
“Thì ra cậu bé tên Tiểu Vũ.”
“Ngày, ngày viện trưởng nhặt được nhóc đó, là ngày, ngày mưa... tên đầy đủ nghe rất hay, tên là Khúc, Khúc Thanh Vũ."
“Thanh trong Lạc Vân Thanh.”
“Ừm.”
Đầu óc tạm dựng hoạt động dần dần khôi phục lại bình thường.
Lạc Vân Thanh lặng lẽ buông lỏng tay, thở phào.
Một chút cũng không nhắc tới hội đấu giá, xem ra là cậu nghĩ nhiều.
...
Thuận lợi đến được bệnh viện.
Vừa vặn đến giờ khám bệnh.
Đường Nhã Quân đang đỡ một cụ già chống quải trưởng đi ra khỏi phòng khám, lập tức dừng mắt trên áo cổ V sâu của Bùi Yếm Ly.
Nhị gia hôm nay ăn mặc... thật tùy ý.
Bình thường áo sơ mi đều là cài đến nút trên cùng.
“Bác sĩ Đường.” Không đợi cô thu hồi tầm mắt, Lạc Vân Thanh đã xách túi đi tới, cười xán lạn nói: “Lần trước cảm, cảm ơn chị.”
Là người này?
Đường Nhã Quân như có suy tư gì đó, vén mái tóc ra sau tai, lịch sự mà đẩy túi giấy về: “Chữa bệnh cứu người, nên làm, quà này tôi không thể nhận.”
“Không nhận cái này, vậy... cái này thì sao?”
Lạc Vân Thanh chậm rì rì lấy tay giấu sau lưng ra, cờ thưởng bên trên mạn vàng xuất hiện, trên đó viết: “Y giả nhân đức, diệu thủ hồi xuân.”
Không có bác sĩ nào, có thể cự tuyệt dụ hoặc của cờ thường, nếu có, tặng thêm một tấm là được.
Lạc Vân Thanh chớp chớp mắt, đơn thuận vô hại nói: “Bác sĩ Đường, vẫn là nhận lấy đi.”
“Cái này thì ngại lắm.” Đường Nhã Quân sửa lại thái độ cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, dư quang nhìn thoáng qua người đi tới đi lui trên hành lang, rụt rè mà hắng giọng hỏi: “Vừa nãy cậu nói, cái này là cho ai?”
Lạc Vân Thanh: “...”
Bùi Yếm Ly: “...”
Trần Chiêu: “... Ha.”
Lạc Vân Thanh hít một hơi thật sâu, vô cùng nể mặt, lấy âm lượng vượt mức bình thường, nói rõ từng câu từng chữ: “Cảm ơn, bác, bác sĩ Đường Nhã Quân!”
Tất cả ánh mắt ở hành lang, lập tức tập trung về phía này.
Vạn chúng chú mục, bất quá cũng chỉ như vậy.
Đường Nhã Quân cong cong khóe miệng.
Nhận lấy cờ thưởng, mấy người bọn họ đi vào phòng khám, sau khi đóng cửa, thả lỏng xuống nói: “Xem ra tình cảm của hai người rất tốt, nhanh như vậy đã thành đôi rồi.”
Bùi Yếm Ly: “Bác sĩ Đường hâm mộ rồi?”
“Không.” Đường Nhã Quân lắc đầu cực nhanh: “Tôi một chút cũng không hâm mộ.”
Quan hệ lưỡng tính đối với cô mà nói, còn xa mới có dụ hoặc như cờ thưởng.
Ngồi xuống bàn làm việc, thuần thục nhập tên của Bùi Yếm Ly vào hệ thống, xoay ghế lại bắt mạch: “Hiện giờ, mọi người đều đang nghị luận sau lưng, nói nhị gia ngài là cây vạn tuế vạn năm một sớm nở hoa... gần đâu có cảm thấy tức ngực không?”
“Tối qua lúc đi ngủ có một chút.”
“Ừm, phổi đã tốt hơn trước khá nhiều rồi.” Đường Nhã Quân lập tức đổi thân phận, cẩn thận dặn dò: “Lập tức sắp bước vào tháng 9 rồi, thời tiết chuyển lạnh, nhất định phải chú ý giữ ấm, trách xa bụi.”
Nói rồi, đeo bao tay y tế lên, chuẩn bị kiểm tra tình huống chân của Bùi Yếm Ly.
Trần Chiêu giúp kéo chăn nhỏ đang đắp trên chân lên, đang định cuốn ống quần lên, Bùi Yếm Ly lại chặn tay cậu ta lại, nhìn về phía sau: “Em đi tìm Tiểu Vũ trước đi.”
“Đã, đã nói rồi, đợi lát nữa cùng đi.” Lạc Vân Thanh bước tới một bước, ngồi xổm xuống bên cạnh xe lăn.
Cậu muốn ở lại đây.
Bùi Yếm Ly: “Nhưng...”
“Được rồi, đừng lề mề nữa.” Đường Nhã Quân nhìn hai người, thúc giục nói: “Nhanh chóng khám xong, tôi còn bệnh nhân khác nữa.”
Sao đó xoắn ống quần lên... chân trái dày đặc vết thương, từ mắt cá chân nghiêng kéo dài đến tận đầu gối, chỉ khâu đến tận bây giờ còn chưa tháo hết.
Chỉ liếc mắt một cái, đã có một bàn tay ngăn trở.
Bên tai truyền đến tiếng than nhẹ: “Đừng nhìn nữa.”
Sau đó, Lạc Vân Thanh chỉ nghe được Đường Nhã Quân hỏi han từng chút một.
“Hiện tại có cảm thấy đau không?”
“Hiện tại thử động đậy một chút.”
“Còn có vẫn phải đợi sau khi tháo chỉ rồi mới xem tình hình thế nào, còn thuốc thì tôi sẽ giảm liều xuống một phần năm trước đã...”
Kiểm tra không cần quá lâu.
Tay che mắt hạ xuống, tấm chắn đã đáp lên đùi anh.
Đường Nhã Quân tháo bao tay xuống.
Đang nhập thuốc vào hệ thống, đôi mắt đen chuyên chú nhìn thẳng qua chỗ cô hỏi: “Tại sao lại giảm liều thuốc.”
Giảm rồi có thể tốt hơn được không.
Đường Nhã Quân liếc mắt nhìn Bùi Yếm Ly trước, nhìn thấy anh không có ý muốn giấu giếm, mới nói: “Anh ta đang dùng thuốc giảm đau loại an thần, việc giảm liều chứng tỏ vết thương của anh ta đang hồi phục... yên tâm đi, khả năng sau này đứng dậy được vẫn rất cao.”
Lạc Vân Thanh: “Thật sao!”
Đường Nhã Quân gật đầu.
Trên mặt thiếu niên lập tức lộ ra nụ cười thật lòng.
“Ồ đúng rồi.” Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, Đường Nhã Quân vẻ mặt chế nhạo: “Có lòng tốt nhắc nhở hai người, trước khi các chỉ tiêu hạng mục cơ thể còn chưa ổn định lại, thì đừng làm ra những chuyện gì quá mức.”
Lạc Vân Thanh: “Ví dụ?”
Đường Nhã Quân khụ một tiếng, mặt không đổi sắc: “Chuyện hạn chế độ đuổi.”
Lạc Vân Thanh: “Ồ.”
Sao nhìn lại giống như không vui vẻ gì thế?
Đường Nhã Quân lập tức bổ sung: “Cũng không phải là hoàn toàn không thể tiếp xúc, giống như nắm tay, ôm, hôn,...”
Bên ngoài cửa phòng khám bệnh, có rất nhiều bệnh nhân tới khám.
Đường Nhã Quân còn chưa nói xong, lời tiếp theo đã bị bệnh nhân tiếp theo mở cửa đi vào đánh gãy.
...
Sau khi đi ra, Trần Chiêu rất có mắt nhìn mà đi lấy thuốc.
Người vừa rời di, bả vai bị chọc nhẹ hai cái, Lạc Vân Thanh duỗi ngón tay ra thăm dò chọc chọc: “Bác sĩ Đường nói, có, có thể nắm tay.”
Bùi Yếm Ly do dự.
Không đợi Lạc Vân Thanh chọc chọc lần nữa, bàn tay từng xoa đầu cậu chủ động vươn ra: “Muốn nắm tay không?”
“Muốn!”
Lạc Vân Thanh vội vàng lau lau bàn tay ướt mồ hôi, thành kính mà nắm lấy.
Bàn tay khô ráo có vết chai mỏng, nóng nóng.
Thật tốt!
Trên tay không có máu, thật sạch sẽ.
Lạc Vân Thanh cười cong mắt.
Bùi Yếm Ly: “Vui như vậy à?”
“Ừm!” Lạc Vân Thanh dán lòng bàn tay lên lòng bàn tay anh mà so sánh: “Tay của anh, to hơn của em, to, to...”
Còn chưa đợi cậu khoa chân múa tay xong, bàn tay to hơn tay cậu rất nhiều cong ngón tay lại, ngón tay thon dài dễ dàng xuyên qua khẽ hở năm ngón tay của cậu, nắm chặt.
Lạc Vân Thanh nghĩ cũng không cần nghĩ, nắm lại.
Nhất thời, hành lang chỉ nghe thấy tiếng báo tên của màn hình điện tử.
“Muốn nắm bao lâu?”
“Nắm, lâu một chút.”
“Được.”
...
Cả buổi chiều đều tiêu tốn thời gian ở bệnh viện.
Kiểm tra xong, chuyển hướng đi thăm Tiểu Vũ, đến lúc gần chạng vạng mới đưa Lạc Vân Thanh về nhà họ Tống, sau khi tiễn người về, Trần Chiêu ngồi xuống ghế sau, một đường đi nhìn thấy ông chủ nhìn chằm chằm tay phải của mình.
Trên tay có vẽ tranh à?
Nhắc đến tranh, Trần Chiêu từ trong túi áo lấy ra một bức sáp họa cho bạn nhỏ Tiểu Vũ tặng, không khỏi cảm thán thế giới này thật nhỏ.
“Thật không ngờ, cậu ta lại là anh trai của đứa bé đó.”
Trong tranh, chính là cảnh tượng lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, hai cái xe lăn, ở giữa là một nam sinh đang ngồi xổm, cúi đầu, duỗi tay nắm lấy xe đồ chơi.
Bức vẽ cực kỳ trừu tượng, lại có thể làm cho đương sự nhìn một cái đã hiểu rõ mọi chuyện.
Lúc đó nam sinh đeo khẩu trang, Trần Chiêu không chú ý tới, sau đó lúc ở nhà họ Tống nghe thấy cậu nói lắp mới cảm thấy giọng nói rất quen, căn bản không nghĩ tới đã từng gặp.
Thật không ngờ, bọn họ thì ra sớm đã gặp nhau.
“Ông chủ và bà chủ, duyên phận cũng thật sâu đậm.”
“Không chỉ như vậy.”
Bùi Yếm Ly cuối cùng cũng nỡ dời tầm mắt khỏi bàn tay, gọi một cuộc điện thoại, cho Đằng Tại Dã.
Đối phương vô lực nói: “Alo?”
“Còn nhớ lần trước ở Queen, người đã cướp mặt nạ của cậu không?”
Trí nhớ của hắn không tốt bằng Bùi Yếm Ly, Đằng Tại Dã phản ứng lại một lúc lâu mới nhớ tới chuyện này: “Ồ, đó không phải...”
Đợi đã.
Bùi Yếm Ly đột nhiên hỏi tới chuyện này làm gì.
Chẳng nhẽ đã biết người đó là Lạc Vân Thanh rồi?
Mắt Đằng Tại Dã đảo quanh một vòng, trước tiên là thuận theo Bùi Yếm Ly: “Nhớ, sao vậy?”
“Tìm được người đó là ai chưa?”
Trong điện thoại yên lặng mất mấy giây.
Đằng Tại Dã há miệng, lắc đầu nói: “Còn chưa.”
Lại hỏi: “Cậu tìm được rồi?”
Không biết có phải là ảo giác của hắn không, nghe thấy đầu dây bên kia tiếng cười gần như không nghe thấy, Bùi Yếm Ly sau đó lại nói: “Tôi cũng không có.”
Nếu như không có, còn gọi tới hỏi làm gì?
Sau khi cúp điện thoại, Đằng Tại Dã nhanh chóng gọi vào số của Lạc Vân Thanh, hơn nữa không chờ điện thoại vang lên hai tiếng, đối phương đã cúp máy rồi.
Hắn nhanh chóng gửi tin nhắn qua, ghi chú: "Tôi là Đằng Tại Dã".
Rất nhanh, đối phương đã gọi lại.
Đi thẳng vào vấn đề: “Anh từ đâu, mà có được số điện thoại của tôi?”
“Đương nhiên là tiểu gia đây thần thông quảng đại, không gì không thể.”
“Ha hả, cúp đây.”
“Ấy! Đừng mà, tìm cậu có chuyện.” Đằng Tại Dã nhanh chóng nói chuyện vừa nãy cho cậu nghe: “Lão Bùi bắt đầu nghi ngờ cậu rồi, tiểu trà xanh.”
Lạc Vân Thanh nắm chặt điện thoại: “Anh, nói như thế nào?”
“Đương nhiên là... đương nhiên là một hỏi ba không biết.” Đằng Tại Dã nâng cằm, tranh công: “Thế nào, người anh em như tôi đủ trượng nghĩa chứ.”
Lạc Vân Thanh không tin hắn có lòng tốt như vậy: “Nói, muốn cái gì?”
“Tôi còn muốn cái gì, còn không phải là Tiểu Ngọc Ngọc...” Nhắc đến Khương Tử Ngọc, giọng nói Đằng Tại Dã liền hạ xuống, hít hít mũi một cái, cầm điện thoại gào lên: “Anh cậu gần đây luôn tức giận với tôi! Thanh Thanh, em trai Thanh Thanh đáng yêu của tôi à~.”
“Muốn dỗ, muốn dỗ anh tôi vui lên?”
“Ừm ừm ừm!”
“Đơn giản, thanh thanh toán tiền lương cho anh ấy.”
“Chỉ như vậy?”
“Chỉ như vậy!” Nhớ lại hành vi ban ngày của Bùi Yếm Ly, Lạc Vân Thanh vô cùng bất an: “Anh xác định anh ấy chỉ là nghi ngờ?"
“Đương nhiên, nếu như đã xác định, cậu ta sẽ không gọi điện hỏi tôi.”
Chiếc xe Maybach đi dưới bầu trời sao về đến nhà họ Bùi, xuống xe, đã nghe thấy tiếng ồn áo náo động.
“Hôn sự của chú hai không phải đã định xuống rồi sao!”
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, con cũng không biết người hô giá với con là ai, nếu như biết, con sớm đã tìm hắn tính sổ rồi.”
...
Bùi Hành Chi ăn một trận đòn của ba, ở nhà nằm mấy ngày liền, đến sinh nhật của Tống Tuyết Trần cũng bỏ lỡ, hai ngày nay mới có chút chuyển biến tốt hơn.
Bùi Yếm Ly bất động thanh sắc nhéo nhép khớp xương ngón áp út, trầm mặc không nói.
Trong nhà rất nhanh lại truyền đến giọng nói của Bùi Hành Chi: “Những chuyện này đều đã nói rồi, điện thoại có thể trả lại cho con không, hai ngày nữa là phải đi học rồi.”
“Trần Chiêu.” Bùi Yếm Ly đột nhiên hỏi: “Tôi nhớ nó đi học Đại học Kinh Đô có phải không?”
“Phải, Đại học Kinh Đô, khoa máy tính năm 3.” Nói đến đây, Trần Chiêu đột nhiên sửng sốt: “Bà chủ hình như cũng báo danh khoa máy tính.”