Bùi Yếm Ly cầm lên, vẫn có thể nhìn thấy một hàng chữ màu xám nhỏ "AAA Lạc Lạc" đang thu hồi tin nhắn.
“Ông chủ.” Trần Chiêu gõ nhẹ hai tiếng đẩy cửa đi vào, chắp tay sau lưng khẽ nghiêng đầu: “Ngài đang nhìn cái gì vậy? Ồ... sẽ không phải là nhìn ảnh chụp của người ta đi?”
Bùi Yếm Ly đặt điện thoại xuống, ngước mắt lên nói: “Đồ đã đưa qua chưa?”
“Đương nhiên, tôi là chính mắt nhìn thấy bọn họ bốc hàng, có điều...” Trần Chiêu lập tức thu lại ý cười, từ phía sau lấy ra điện thoại mở ra: “Nguyên cả một xe hàng đầy ô mai dâu và đào đóng hộp! Ngài định đi giao hàng cho nhà họ Tống à?"
Bùi Yếm Ly: “Rất nhiều?”
“Đây cmn...” Trần Chiêu kịp thời nuốt lại lời chửi bậy vào bung, hít một hơi bình phục tâm trạng: “Kho hàng trong siêu thị, còn không nhiều bằng đồ ngài đưa qua.”
Cậu ta không gặp được Lạc Vân Thanh.
Nếu không, thật sự muốn nhìn thấy cậu nhìn thấy một xe hàng này sẽ có vẻ mặt gì.
Chắc chắn là rất đặc sắc.
Trần Chiêu thật lòng khuyên nhủ: “Ông chủ, dùng sức quá mức rồi.”
Giống như trạng thái "đang nhập tin nhắn" lặp đi lặp lại trên khung chat, Bùi Yếm Ly hết há miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng khẽ gật đầu, nhàn nhạt nói: “Biết rồi.”
Sau đó lại hỏi: “Quan hệ công chúng đã chuẩn bị xong cả chưa?”
Nhắc đến chuyện này, lần đầu tiên Trần Chiêu mới thật sự hiểu được thế nào là "lo xa khi trời chưa mưa", thông báo đính hôn còn chưa chính thức phát ra, mà kế hoạch quan hệ công chúng đã nghĩ xong hết rồi.
Phương hướng quan hệ công chúng còn là...
Cậu ta thở dài, nói thẳng: “Lão gia tử bên kia không quá hài lòng với cách làm của ngài, nói liên hôn thì liên hôn, sao lại dùng danh nghĩa "cầu hôn".”
Trần Chiêu cũng không hiểu: “Tôi biết ngài là thương tiếc cho hoàn cảnh của vị thiếu gia thật ở nhà họ Tống, nhưng hà tất phải cho thể diện lớn như vậy, không có trở ngại là được rồi.”
“Nghiêm túc và qua loa, người sáng suốt nhìn là hiểu ngay.” Bùi Yếm Ly lần lượt đánh dấu hoàn thành từng việc trong danh sách cần làm, nói thêm: “Chỉ có tôi nghiêm túc với cuộc hôn nhân này, người khác mới sẽ không đi bắt nạt em ấy.”
Trần Chiêu liếc nhìn danh sách việc cần làm tiếp theo của anh, sau khi tái khám ở bệnh viện, thậm chí còn có cả việc đặt nhẫn đính hôn và lễ phục cưới.
Cậu ta đột nhiên hỏi: “Ngài thích cậu ta?”
Đầu ngón tay Yếm Ly khựng lại, trầm mặc vài giây, gật đầu: “Ừm.”
Hai mắt Trần Chiêu lập tức sáng lên: “Hai người tổng cộng cũng chỉ gặp được một lần, nhất kiến chung tình à?!”
Bùi Yếm Ly lại gật đầu lần nữa.
“Tôi nói mà, nào có chuyện tốt vô duyên vô cớ như vậy, hoa ra là ông chủ động lòng xuân rồi.” Trần Chiêu thầm nghĩ, xem ra phải đánh giá lại phân lượng của Lạc Vân Thanh rồi.
Đối tượng liên hôn đơn thuần, và bà chủ, không phải là cùng một khái niệm.
Bùi Yếm Ly nghĩ nghĩ, nhắc nhở nói: “Biết vậy là được rồi, đừng nói cho em ấy biết.”
“Tại sao?”
Sau khi tắt màn hình, Bùi Yếm Ly trầm mặc vài giây, vân đạm phong kinh nói: “Nếu như ngày nào đó tôi không còn nữa, em ấy còn có thể gả cho người khác.”
...
Liên hôn thương nghiệp đối với hào môn mà nói, là hết sức bình thường.
Sớm đã nghe nói hai nhà Bùi, Tống có ý liên hôn, vì Bùi Yếm Ly gặp tai nạn gãy chân, các nhà đều tồn tại tâm tư xem náo nhiệt, còn có không ít nhà đối thủ cạnh tranh của hai nhà, trong sáng ngoài tối bắt đầu bôi đen.
Nhưng đợi hai nhà chính thức thông báo tin tức này, tất cả đều há hốc mồn.
Nhất là thông báo của tập đoàn Bùi thị công bố, biết rõ là "cầu thú"! (*)
(*)Từ “求娶” ở đây mang sắc thái truyền thống và trang trọng, dùng trong ngữ cảnh bên nam chủ động xin cưới bên nữ.
Vì "cầu thú" vị thiếu gia thật mới được tìm về không lâu của nhà họ Tống, Bùi Yếm Ly thậm chí còn thông qua thủ đoạn hợp pháp, chuyển 3% cổ phần trong tay cho cậu!
Tin tức này lập tức xông thẳng lên hotsearch.
Khương Tử Ngọc không muốn nhìn thấy cũng khó, càng thêm khó tin: “Tiểu Lạc muốn kết hôn với anh ta? Không đúng, Tiểu Lạc... thích anh ta!!!”
Trố mắt nhìn hai phút, nhanh chóng gửi tin nhắn cho Lạc Vân Thanh.
Giàu nhanh +10086: [(Ảnh).]
Giàu nhanh +10086: [Đừng nói với anh là, người em thích là anh ta.]
AAA Lạc Lạc: [Hì hì, đúng vậy! Chính là anh ấy (Mắt sáng lấp lánh).]
Khương Tử Ngọc ho mạnh một tiếng, thiếu chút nữa là ho văng cả phổi ra ngoài.
Giàu nhanh +10086: [Em có biết người này hơn một tháng trước gặp tai nạn (Phẫn nộ).]
Giàu nhanh +10086: [Cho rằng chỉ là gãy chân thôi sao?]
Giàu nhanh +10086: [Toàn thân anh ta đều bị thương nặng, gãy chân chỉ là vết thương bên ngoài.]
Giàu nhanh +10086: [Nếu không nhà họ Bùi sao lại chỉ vì anh ta bị gãy chân mà tìm người xung hỉ? Em có phải bị ngốc không!]
...
Giàu nhanh +10086: [12 tin nhắn chưa đọc.]
Ngay khi nhìn thấy tin nhắn đầu tiên, Lạc Vân Thanh đã đặt điện thoại xuống, đợi đến khi cuối cùng điện thoại không rung lên nữa, lưới xuống tin nhắn cuối cùng.
Giàu nhanh +10086: [Với anh ta, không có kết quả.]
Nửa phút sau.
AAA Lạc Lạc: [Thiêu thân lao vào lửa, em cũng muốn thử xem.]
Kiếp trước, khi bị Tống Tuyết Thần hạ thuốc tổn thương tinh thần 2 năm liền, Bùi Yếm Ly vẫn còn sống được 5 năm, nếu như không bị đẩy từ trên tầng cao xuống, nói không chừng còn sống được lâu một chút.
Kiếp này, cũng sẽ không kém hơn kiếp trước.
Khương Tử Ngọc sau đó lại gửi đến vài tin nhắn, Lạc Vân Thanh cũng không đọc, sửa soạn sửa soạn rồi ra khỏi nhà.
Bùi Yếm Ly hôm nay vẫn theo lệ thường đến bệnh viện kiểm tra.
Cậu mượn cớ đi cảm tạ Đường Nhã Quân đã xem bệnh cho cậu lần trước, cùng đi theo.
Vẫn là chiếc xe Maybach 7 chỗ thương vụ không gian đủ lớn kia, Trần Chiêu tự mình đi xuống, mở cửa xe cho cậu.
Hôm nay không có bảo tiêu đi cùng, phía sau chỉ có một mình Bùi Yếm Ly ngồi, chỉ mặc mỗi chiếc áo len cổ chữ V màu xám, còn chân thì vẫn được quấn chặt trong chăn.
Lạc Vân Thanh nhất thời có chút luống cuống, lúc lên xe cũng không chú ý, vấp vào khung cửa ngã xuống, lập tức làm một cú cúi lạy người trong xe.
“Ai nha bà chủ, đây cũng không phải là lễ hay đón năm mới, không được đâu.” Trần Chiêu nhanh tay lẹ mắt đỡ cậu dậy.
Thao tác này làm cho mặt Lạc Vân Thanh đỏ bừng.
Thật vất vả mới đứng dậy được, theo bản năng ngẩng đầu, phang! Một tiếng, lại vững vàng đυ.ng vào nóc xe.
Lần này Trần Chiêu không dám cười, nhanh chóng đóng cửa rồi chạy về ghế phụ, thuận tiện kéo vách ngăn cách âm lên.
“Qua đây cho anh nhìn xem, đυ.ng thành cái gì rồi?”
Bùi Yếm Ly duỗi tay ra.
Lạc Vân Thanh ôm đầu nước mắt lưng tròng ngước lên, chầm rì rì dịch đến bên cạnh anh.
Một bàn tay rơi nhẹ xuống đầu cậu, vừa xoa vừa hỏi: “Tốt hơn chưa? Có chỗ nào rất đau không? Đợi lát nữa đến bệnh viện khám xem.”
Lạc Vân Thanh khẽ cắn môi, ngoan ngoãn lắc đầu: “Đã tốt hơn rồi.”
Bùi Yếm Ly lại xoa cho cậu vài cái, xác định cậu không đau nữa mới buông tay, vì không thể cho bầu không khí lạnh xuống, lại hỏi: “Đã ăn mận và đào chưa?”
“Ăn rồi!” Lạc Vân Thanh nhếch miệng, khoe khoang với anh: “Sáng nay em còn ăn mấy hộp.”
Mấy hộp!!!
Bùi Yếm Ly vô cùng chấn kinh.
Cậu sẽ không phải, tính toán đem những đồ hộp đó ăn sạch đó chứ?
Giống như biết anh đang nghĩ gì, Lạc Vân Thanh lại nói: “Ở nhà kho còn, còn mấy thùng to, em quả thật ăn không hết, ừm... có thể quyên, quyên cho viện phúc lợi.”
Cậu mở to đôi mắt sạch sẽ trong trẻo, không rành thế sự mà chớp hai cái: “Em trước đâu rất ít khi có thể ăn những thứ này, em muốn, muốn cho các em ấy cũng được nếm thử!”
“Được.”
Bùi Yếm Ly không nói hai lời đã đồng ý, còn nói: “Nếu như là anh tặng cho em, em muốn xử lý thế nào cũng được, từng đó có đủ không? Không đủ, anh lại cho người đưa đến 1 xe.”
“Đủ! Quá đủ rồi! Không, không cần thêm đâu ạ!” Lạc Vân Thanh vội vàng xua tay ngăn lại.
Một xe là khái niệm gì?
Siêu thị người ta, cho dù nhập hàng cũng không dám nhập một xe đồ hộp như vậy, anh thế mà đến chớp mắt một cái cũng không có.
Kiếp trước sao lại không phát hiện ra, anh có thể làm ra chuyện như vậy nhỉ?
Lạc Vân Thanh câu nệ mà khép đầu gối lại, tay an phận đặt lên đùi, cẩn thận nhớ lại những chuyện quá đáng mà Bùi Yếm Ly đã làm ở đời trước, cũng chỉ là việc anh mua một cái đế chổi cọ toilet trên mạng, rồi dùng nó làm cốc nước to.
Cũng may, cái đế đó là đồ mới.
Lạc Vân Thanh nhớ lại cảnh tượng đó, cậu lúc đó giật giật khóe miệng, còn cảm thấy rất buồn cười.
Anh sao lại cảm thấy, cái chổi dài cọc bồn cầu là chổi cọ cốc được nhỉ?
2 rưỡi chiều, mặt trời nóng nực.
Cửa sổ xe mở một nửa, bóng cây loang lổ thỉnh thoảng dừng trên gương mặt cười rạng rỡ, đầy sức sống.
Đôi mắt cong cong, lông mi dài phô bày toàn bộ trước mắt, lúc cong khóe miệng, còn nhìn thấy răng nanh lúc ẩn lúc hiện.
Rất nhanh đã đến bệnh viện, Bùi Yếm Ly nhìn ra ngoài cửa sổ, lại quay lại nhìn mặt người nọ, dường như nghĩ đến cái gì đó, duỗi tay che nửa gương mặt dưới của cậu.
Lạc Vân Thanh không hiểu nguyên do, chớp chớp mắt: “Làm, làm sao vậy?”
“Tính cả lần này, đây hẳn là, lần thứ 4 chúng ta gặp nhau rồi nhỉ.”
“Thỏ con.”