Bùi Yếm Ly khăng khăng từ hôn, đơn giản là cảm thấy, cậu còn có con đường tốt hơn để chọn, vẫn tốt hơn là gả cho anh.
Lạc vân Thanh liền phá hỏng con đường khác.
Để cho anh biết, cha mẹ cậu có bao nhiêu thiên vị, cậu là thiếu gia thật lại như đi trên miếng băng mỏng ở nhà họ Tống, bị hãm hại, thậm chí còn không thể vì chính mình mà cãi lại một câu...
Vậy sau đó, anh nhất định sẽ thay đổi ý định ban đầu.
5 năm ở chung kiếp trước, Lạc Vân Thanh vô cùng hiểu anh.
Bùi Yếm Ly xưa nay luôn mềm lòng.
Chỉ cần anh giống như kiếp trước, đủ mềm lòng, kế hoạch tối nay tất sẽ thành công.
Quả nhiên, cậu cược thắng rồi.
Kết hôn... kết hôn!!!
Cho dù đã dự liệu được, nhưng trong lòng vẫn không ngăn được chấn động, thần kinh căng chặt vào lúc này cũng nhảy đến cực hạn.
Sau đó, trời đất quay cuồng.
Lạc Vân Thanh lắc lắc đầu, dùng lực nắm chặt lòng bàn tay: “Em... em...”
Sao cố tình lúc này lại nói lắp?
Không được, phải nói với anh ấy: Cậu đồng ý!
“Em...”
“Em làm sao vậy? Phát sốt rồi!”
Chỉ có một lúc như vậy, mặt Lạc Vân Thanh đã đã nổi lên đỏ bừng bất thường, hô hấp dồn dập, đầu óc như nặng ngàn cân, càng ngày càng nặng.
Cậu nhanh chóng chống đầu gối.
Không đến 3 giây, đông! Ngã vào lòng anh.
“Lạc Vân Thanh!”
“Nóng bừng như vậy?”
Một bàn tay to đặt lên trán.
Trước khi hoàn toàn ngất xỉu, tựa như cách trăm mét biển sâu, Lạc Vân Thanh nghe thấy có người nôn nóng mà gọi bác sĩ.
...
Sảnh tiệc có sẵn truyền nhân thế gia trung y.
Đường Nhã Quân được mời tới.
Sau khi kiểm tra miệng vết thương cùng bắt mạch, mạch tượng Lạc Vân Thanh vô cùng hỗn loạn, ưu tư quá năng, cỗ buồn bực tích tụ trong tim phổi không tiêu tan.
“... Rơi xuống nước dẫn tới miệng vết thương bị nhiễm trùng, cộng thêm, bản thân cậu ấy dinh dưỡng không đủ, sức chống cự kém.”
“Bây giờ hạ nhiệt độ xuống trước, nấu chút canh thuốc giải nhiệt.”
Đường Nhã Quên có chứng chỉ hành nghề y, lập tức viết đơn thuốc đưa cho Tống phu nhân, quay đầu muốn nói lại thôi, vẫn là không nhịn được: “Nhị gia, có thể buông tay rồi.”
Từ lúc cô đến xem bệnh, Bùi Yếm Ly vẫn luôn ngồi bên giường, nắm chặt tay Lạc Vân Thanh, đến giờ cũng không buông ra...
Đây thật sự là...
“Cũng không phải là ông chủ nhà tôi không chịu buông ra!” Trần Chiêu thấy vậy vội vàng làm sáng tỏ một chút, lật ngửa cổ tay của Lạc Vân Thanh đang đặt ngoài chăn — ngón cái và ngón trỏ đang siết chặt tay áo của Bùi Yểm Ly, kéo thế nào cũng không ra.
Không phải là không buông, mà thật sự là đối phương, nắm quá chặt.
“Có chuyện gì vậy?” Đường Nhã Quân kéo tay cậu ta sang một bên, ngó một cái, nhỏ giọng hỏi: “Cậu ta và ông chủ nhà anh...”
“Đường tiểu thư hai ngày nữa sẽ biết thôi.” Trần Chiêu thần thần bí bí nói, kéo tay áo lại, sửa sang, một bộ dáng đứng đắn.
Đường Nhã Quân giật giật khóe miệng: “Còn vòng vo với tôi? Thế nào, phí chưa trị lần sau, giảm 10%.”
Xì~10% đã muốn cậu ta bán tin tức, xem cậu ta là người nào thế.
“Giảm 12%.”
“Chuyện này phải nói từ 1 tuần trước...” Trần Chiêu chủ động đẩy bả vai người đi ra ngoài.
Đảo mắt trong phòng ngủ chỉ còn lại hai người Bùi Yếm Ly và Lạc Vân Thanh.
Không rút tay ra, đi không được, dứt khoát ở chỗ này chờ một lát, thỉnh thoảng còn kiểm tra trán và mặt Lạc Vân Thanh, dán miếng hạ nhiệt vẫn còn nóng, khóe mắt vẫn còn đỏ, cho dù không còn phát sốt, ngày hôm sau tỉnh lại, mắt chắc chắc sẽ thấy đau.
Khó có thể tưởng tượng, nếu như hôm nay anh không đến, chuyện này sẽ kết thúc thế nào? Em ấy sẽ vì chuyện này mà chịu bao nhiêu ấm ức?
“Là anh nghĩ sai rồi.” Anh than nhẹ một tiếng, ôm lấy gương mặt nóng rực của cậu vô thức vuốt ve hai cái.
Có lẽ do bàn tay có vết chai, Lạc Vân Thanh không thoải mái mà nhăn mày.
Giây sau, không đợi anh thu hồi tay, cái đầu mái tóc đen đã nghiêng qua, không hề đề phòng mà cọ cọ vào lòng bàn tay anh, hai mắt nhắm chặt lắp bắp nói: “Bùi, Bùi...”
Là đang gọi anh sao?
Bùi Yếm Ly cúi người tiến sát lại.
Chỉ thấy miệng Lạc Vân Thanh đóng mở, âm lượng lại cực nhỏ.
Vì để nghe rõ, anh sáp lại gần hơn, gần như là dán bên miệng, nghiêng tai: “Em nói cái gì? Là muốn uống nước sao?”
“Kết, kết hôn!”
Hai chữ ngắn ngủi, lại dường như đào hết sức lực.
Lại không ngờ, Bùi Yếm Ly hiểu lầm rồi: “Không muốn kết hôn với anh? Không sao cả...”
“Không, không phải!” Lạc Vân Thanh lập tức bị dọa mở bừng mắt, đầu óc vẫn còn choáng váng, lắc lư mà ngồi dậy, chui vào lòng anh: “Kết, kết hôn, tốt.”
Cậu vừa nói vừa cọ cọ: “Tốt, tốt.”
“Anh biết rồi.” Bùi Yếm Ly vội vàng ấn cậu nằm xuống giường, dùng chăn bọc kín lấy cậu: “Em nghỉ ngơi thật tốt rước, đợi hạ sốt rồi nói xong.
“Kết, kết hôn.”
“Được, kết hôn.”
Cố gắng nghe rõ lời anh nói, Lạc Vân Thanh tiêu hao hết chút sức lực cuối cùng, yên tâm mà hôn mê.
Một giấc ngủ này, bình yên đến lúc hừng đông.
Lúc tỉnh lại, trong phòng đến một người cũng không có.
Lạc Vân Thanh ngòi dậy, tháo miếng hạ nhiệt độ dưới trán xuống, đang muốn đặt trên tủ đầu giường, lại nhìn thấy một hộp quà bằng nhung chưa được mở ra, bên dưới hộp quà còn có tờ giấy.
Cậu vừa nhìn đã nhận ra, là chữ viết của Bùi Yếm Ly.
“Nghỉ ngơi thật tốt, tỉnh lại thì nhớ dùng khăn nóng đắp lên mắt.”
“Đợi em khỏe lại, chúng ta lại bàn chuyện hôn sự, phía dưới là số điện thoại của anh, 152XXXX8766.”
“Ngoài ra, chúc mừng sinh nhật, quà đặt ở trên bàn, hy vọng em sẽ thích.”
Lạc Vân Thanh nghiêm túc đọc từng chữ một, cầm lấy hộp quà nhung kia, khóa nam châm hút chặt, cần phải dùng sức mới mở ra được.
Cạch!
Một tiếng thanh thúy vang lên, một chiếc trâm cài áo hình nhụy hoa đính kim cương đập vào mắt, chính giữa nhụy là viên đá sapphire vàng gần như ánh kim. tia sáng ban mai xuyên qua khe rèm, khúc xạ thành những dải cầu vồng bảy sắc.
Khối đá quý này, hình như là vật phẩm đấu giá lần trước ở đấu giá Queen, tên là "ngôi sao sa mạc".
Thì ra lần đó Bùi Yếm Ly tới đó, là vì cái này.
Lạc Vân Thanh cầm lấy ghim cài áo, đưa lên ánh sáng nhìn đi nhìn lại.
Thật là xinh đẹp.
Là màu sắc mà cậu thích.
...
Gần tới buổi trưa, điện thoại Bùi Yếm Ly nhận được một thông báo kết bạn, hình đại diện mà tranh sơn dầu hình con bướm.
Sau khi thông qua, AAA Lạc Lạc đã gửi một tấm ảnh hộp quà tới: [Quà em rất thích~ ghim cài áo rất đẹp~.]
Là Bùi không phải Bồi: [Thích là tốt rồi (vui vẻ).]
Là Bùi không phải Bồi: [Đã đỡ hơn chưa?]
AAA Lạc Lạc: [Tốt hơn nhiều rồi!]
Đối phương đang nhập tin nhắn...
AAA Lạc Lạc: [Chúng ta khi nào thì kết hôn?!]
Bùi Yếm Ly sửng sốt một chút.
Đang định nhắn trả lời lại "không vội", Trần Chiêu lại gõ cửa hai tiếng đi vài, nói: “Nhà chính bên kia truyền lời tới, lão gia tử mời ngài qua cùng ăn cơm một bữa.”
Ăn cơm là thật, thương lượng định ngày kết hôn cũng là thật.
Từ tối qua nhận được tin tức anh không từ hôn mà chỉ đổi người kết hôn, lão gia tử vui đến mức gần như một đêm không ngủ, vội vàng phái người đến chùa Nam Kinh tìm đại sư đoán mệnh, quyên một rương tiền đèn dầu, tính toán nửa năm sau ngày nào thích hợp cưới gả.
“Sớm một chút giải quyết xong chuyện này, sau đó đợi đến lúc tới bên kia, gặp lại mẹ con, ba cũng có cái để nói.”
“Con xem ngày 29 tháng 9, ngày này thế nào?”
“Thời gian không đến một tháng, có chút cấp bách một chút, vấn đề không lớn, cố gắng một chút, không chừng năm sau có thể ôm cháu trai béo mập.”
Bùi Yếm Ly: Ai? Ai mang thai?
“Nói ra thì, ba còn chưa nhìn thấy con dâu đó của ba có bộ dáng như thế nào?" Lão gia tử liền nhìn Trần Chiêu.
Trần Chiêu ăn ngay nói thật: “Xin đẹp, vô cùng xinh đẹp! Lớn lên như thiên tiên, so với thiếu gia giả nhà họ Tống còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”
Cậu ta lấy điện thoại ra mở tin tức, tìm tới tìm lui, đột nhiên chỉ vào Bùi Yếm Ly: “Cháu nhớ ông chủ còn lưu ảnh về điện thoại.”
Bùi Yếm Ly: “...”
“Ông chủ anh nhanh lên một chút, lão gia tử đang đợi xem ảnh con dâu kìa.”
Quả thật là loạn hết cả rồi.
Bùi Yếm Ly âm thầm liếc nhìn Trần Chiêu một cái, mở album cài mật mã, lật tìm mấy tấm ảnh lưu về từ trên tin hức mấy hôm trước.
Lão gia tử đeo kính lão, nheo mắt nhìn sang: “A! Đứa trẻ này, lớn lên quả thật không tòi, có phong thái năm đó của mẹ con, sau này sinh con nhất định sẽ rất xinh đẹp!”
“Ba!” Bùi Yếm Ly lúc này thật sự không thể nhịn được nữa: “Em ấy cũng là đàn ông.”
Đàn ông với đàn ông, làm thế nào sinh ra con cái được?
Biến dị à?
“Ha ha ha...đùa chút thôi, sao lại còn xem là thật? Coi ba con thật sự già hồ đồ à, trai gái cũng không biệt ra được?” Lão gia tử cười hai tiếng, tháo kính xuống quay về chuyện chính: “Nếu như người đã định, ngày kết hôn cũng định sớm đi, ngày 29 tháng 9, ngày hôm đó là cát lợi nhất.”
...
Còn có hơi sốt nhẹ.
Uống xong thuốc, đợi không được tin nhắn trả lời, Lạc Vân Thanh rất nhanh đã ngủ mất.
Thẳng đến 2 giờ chiều mới tỉnh lại, mở mắt, tầm mắt còn chưa có tiêu cự, phát hiện trước giường có một bóng đen.
Bùi Yếm Ly?
Đang muốn nhìn rõ, một chiếc điện thoại ném thẳng vào đầu.
Bên trên đang phát một đoạn thông tin không phải là rất rõ ràng, nhưng cũng đủ nhìn thấy toàn bộ hình ảnh ngày hôm qua – là hình ảnh cậu và Tống Tuyết Trần ở bên cạnh hồ bơi tối qua.
“... Tiểu Thanh, sợi dây chuyền này đối với tôi rất quan trọng, cậu nếu muốn, sau này sẽ cho cậu mượn đeo, hôm nay có thể trả lại cho tôi trước không?”
Tiếng khóc mềm mại nức nở truyền tới.
Tống Tuyết Trần nói xong, mấy công tử ca bên cạnh cũng phụ họa theo.
“Quả nhiên là lớn lên trong viện phúc lợi, tay chân chính là không sạch sẽ.”
“Cũng phải, cậu ta nào có từng nhìn thấy đồ tốt như vậy.”
“Vậy cũng không thể cướp tránh trợn như vậy.”
“Cảnh cáo cậu, thức thời thì ngoan ngoãn đem đồ giao ra đây, đừng ép chúng tôi động thủ, đến lúc đó thì rất khó coi.”
...
Cầu xin, cảnh cáo, uy hϊếp, thay phiên ra trận.
Lạc Vân Thanh trước sau không nói một lời.
Thời gian từng phút từng phút trôi qua, khi góc trái màn hình nhảy đến 19 giờ 52 phút 38 giây, cậu trong video rõ ràng bị vây trong đám người liếc nhìn về phía bên phải.
Sau đó, lùi lại một bước.
Rầm!
Rơi vào bể bơi, bọt nước bắn lên.
Không bao lâu sau, đoàn người Bùi Yếm Ly đuổi tới, Trần Chiêu cởϊ áσ khoác ngoài nhảy xuống hồ bơi...
Video đến đây là kết thúc.
“Thật là biết diễn, tất cả mọi người đều bị cậu lừa.” Tống Mặc Diễn từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nheo mắt: “Không ngờ đúng không, bên cạnh hồ bơi lại có camera giám sát, đã quay được rõ ràng tất cả mọi người!”
Tay đè trên chăn rụt về một chút.
Tống Mặc Diễn một phen bóp lấy cổ cậu, ép cậu ngẩng đầu lên: “Tiểu Tuyết và bạn của em ấy, từ đầu đến cuối không hề đυ.ng đến cậu, cậu là tự mình nhảy xuống!”
“Ha ha...” Bệnh còn chưa khỏi hoàn toàn, Lạc Vân Thanh đến cười cũng không có sức, lười biếng liếc mắt nhìn cánh tay đang bóp cổ mình, ngước mắt nhìn hắn: “Anh cả vì cậu ta, cũng thật là đủ liều nhỉ.”
“Đó là vì tôi tin tưởng Tiểu Tuyết!”
“Tin tưởng? Tin tưởng cái gì? Tin tưởng không phải là cậu ta, hãm hại tôi ăn trộm chiếc vòng cổ?" Lạc Vân Thanh nghiêng đầu qua, lại hỏi: “Anh cả nếu như đã tìm được, tìm được đoạn camera giám sát, vậy chắc là, cũng nhìn thấy nửa đoạn trước nhỉ?”
Tống Tuyết Trần tự mình tháo dây chuyền xuống, mượn cơ hội nói chuyện với cậu, nhét vào trong túi quần cậu.
Nếu như cậu vẫn còn mặc cái quần không vừa người đó, có lẽ kế hoạch đã thành công rồi, cố tình cái quần đó là Lâm Văn Đình vừa mới chuẩn bị cho cậu, số đo vừa vặn, không rộng thùng thình như cái quần Tống Tuyết Thần mặc hôm qua.
Đột nhiên bị nhét vào thứ gì đó vào, cậu sao có thể không biết?
“Bất quá chỉ là, gậy ông đập lưng ông.” Cậu vô tội mà chớp mắt, cười: “Sao nào, không... không chơi nổi sao.”
Tống Mặc Diễn đột nhiên buông tay, đáy mắt lướt qua một tia tàn bạo: “Tôi thật sự là xem thường cậu rồi! Có điều cậu cũng đừng đắc ý quá sớm, đợi tôi đem đoạn video này cho ba xem...”
“Ba?” Lạc Vân Thanh cầm điện thoại, nhìn thấy tin nhắn Bùi Yếm Ly mới gửi tới, nụ cười trên mặt càng sâu, không hề sợ hãi: “Anh đi đi.”