- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Chồng Ơi, Ôm Cái Nào
- Chương 14: Chúng ta kết hôn nhé.
Chồng Ơi, Ôm Cái Nào
Chương 14: Chúng ta kết hôn nhé.
Một màn hỗn loạn này truyền đến tai Tống Cảnh Quốc.
Biết được Bùi Yếm Ly vừa vặn có mặt ở hiện trường, hai người vội vàng chạy tới phòng nghỉ.
Lạc Vân Thanh đã thay áo sơ mi ướt đẫm ra, đang có người tháo băng gạc trên tay cho cậu, sau khi tháo từng vòng từng vòng băng gạc ra, vốn dĩ vết thương còn chưa khỏi hẳn, vì ngâm nước mà lại vỡ ra, máu tươi từ vết thương chảy ra thấm ướt băng gạc.
“Đây là làm sao vậy?” Lâm Văn Đình vẻ mặt nôn nóng, bước nhanh tới: “Đang yên đang lành sao lại rơi xuống nước?”
“Tống phu nhân.” Khương Tử Ngọc ném băng gạc dính máu đi, không hề khách khí nói: “Ngài nếu có thời gian nói chuyện, không bằng đi lấy rương thuốc tới.”
“Ở chỗ tôi có rương thuốc.”
Trần Chiêu về xe thay bộ quần áo khác, thuận tiện mang theo một rương thuốc hai tầng, mở ra, có nước sát trùng, băng gạc, thuốc mỡ...cái gì cần đều có.
Hai người, một người phụ trách bôi thuốc, một người còn lại quấn băng gạc, động tác nhanh nhẹn, làm cho Lâm Văn Đình không có cơ hội nhúng tay vào.
Sắc mặt càng thêm khó coi.
Cố tình lúc này, phía sau lại vang lên tiếng khóc nức nở nho nhỏ.
Tống Tuyết Trần rúc trên sô pha đối diện, nhỏ giọng gọi: “Mẹ.”
Lâm Văn Đình hiếm khi mà phẫn nộ.
“Má Lưu qua đây nói, con đẩy Tiểu Thanh xuống bể bơi!”
“Không phải con! Con không có đẩy!” Tống Tuyết Trần vội vàng xua tay lắc đầu.
“Chúng tôi nhiều con mắt như vậy đều nhìn thấy, không phải cậu thì là ai.” Đằng Tại Dã ôm tay dựa vào bên cạnh xe lăn, đến lý do còn tìm xong cho Tống Tuyết Trần rồi: “Cậu không phải là tức giận Lạc Vân Thanh hôm nay cướp đi nổi bật của cậu sao?”
“Mới không phải!”
Tống Tuyết Trần khóc hu hu, nam sinh bên cạnh không nhìn nổi nửa, đầu óc nóng lên, xoay người chỉ về phía Lạc Vân Thanh không buồn hé răng: “Là cậu ta! Cậu ta trộm "nước mắt người cá" của Tiểu Tuyết.”
Nói rồi, mọi người mới chú ý tới, trên cổ còn khoe ra bảo thịch "nước mắt người cá" giá trị 8000 vạn, đã không còn nữa!
Nam sinh nhanh chóng nói tiếp: “Tiểu Tuyết chỉ là yêu cần cậu ta trả lại vòng cổ, căn bản không có đυ.ng vào cậu, là cậu ta tự mình ngã xuống bể bơi.”
“Tiểu Thanh.” Tống Cảnh Quốc đi vào vẫn luôn trầm mặc không nói gì, thẳng đến khi nghe thấy câu này, ánh mắt chất vấn mà lạnh lùng nhìn qua: “Là như vậy sao?”
Đây là người làm cha gì thế?
Không đi trách cứ tên đầu sỏ khiến con trai rơi xuống nước, lại còn vì một câu nói của người khác đi chất vấn Tiểu Lạc?
Lửa giận trong lòng dâng lên, Khương Tử Ngọc đứng bật dậy: “Tống tiên sinh...”
Lời còn chưa nói ra, Lạc Vân Thanh đã âm thầm kéo ống tay áo Khương Tử Ngọc.
Hít hít mũi, lắc lắc đầu: “Con, con không có, bọn, bọn họ, bọn họ gạt người! Con, con không có lấy...”
“Cậu không lấy, vậy vòng cổ của Tiểu Tuyết đi đâu rồi?”
“Đúng vậy, lúc đó ở bên cạnh bể bơi, Tiểu Tuyết chỉ nói với cậu vài câu, không phải là cậu thì là ai? Lẽ nào chúng tôi lấy à?”
Tống Tuyết Trần không lên tiếng, tự có một đám bằng hữu bên cạnh hát đệm.
Ngược lại là Lạc Vân Thanh, Trần Chiêu bôi thuốc xong trầm mặc không lên tiếng quay về bên cạnh ông chủ, Khương Tử Ngọc muốn thay cậu lên tiếng cũng bị cậu âm thầm ngăn lại.
Thật sự là, tứ cố vô thân.
Lại còn tên nói lắp.
"Con" nửa ngày cũng không nói ra nguyên cớ, gấp đến độ nước mắt lạch cạch rơi xuống, chỉ biết nói không có.
Khương Tử Ngọc: “Tiểu Lạc làm sao vậy?”
“Tôi đoán...” Thân là người duy nhất lính giáo qua năng lực cùng thủ đoạn của Lạc Vân Thanh, Đằng Tại Dã thần thần bí bí vương ngón tay lên miệng Khương Tử Ngọc: “Anh đừng gấp, xem trước đã.”
Em trai này của anh, nói không chừng là nghẹn ra đại chiêu.
Cái vòng cổ đó giá trị 8000 vạn, lại là Bùi đại thiếu gia tặng, hiện giờ người nhà họ Bùi đang ở đây, chuyện này không dễ dàng cho qua như vậy.
Lâm Văn Đình chính là nghĩ như vậy, sợi dây chuyền nếu như là của Tiểu Tuyết, đám bạn bè của Tiểu Tuyết chắc chắn sẽ không làm ra loại chuyện như vậy, ngược lại Lạc Vân Thanh, từ nhỏ chưa từng gặp thứ gì tốt, hôm nay lại là đem sinh nhật của Lạc Vân Thanh...
Bà ta gần như là đã xác định rồi.
Nói: “A Thanh, là con cũng không sao, chỉ cần còn lấy ra, chuyện này xem như bỏ qua.”
Đôi mắt đỏ hoe rực rỡ lập tức trào ra nhiều giọt lệ hơn, như đê vỡ, không cách nào ngăn lại, nối tiếp nhau lăn dài trên má, rơi xuống cằm gầy nhọn, tí tách, thấm vào tấm thảm lông dày.
Cần có bao nhiêu ấm ức thì có bấy nhiêu ấm ức, đến khóc cũng gắt gao cắn chặt miệng.
Trong lòng đột nhiên dâng lên cơn bực bội, Bùi Yếm Ly lại nhéo nhéo ngón áp úp trên tay trái, nghiêng đầu hỏi Trần Chiêu: “Sau khi cậu ấy rơi xuống nước, trong ngoài có phải là đã thay một lượt.”
Chuyện này nào biết, lại cũng không giúp thay... Trần Chiêu ngay sau đó phản ứng lại, hắng giọng, đáo một tiếng: “Phải.”
Bùi Yếm Ly lại hỏi: “Cậu có nhìn thấy gì không? Cái vòng cổ bảo thạch đó.”
“Không có.” Trần Chiêu nhún vai: “Nào có vòng cổ nào? Nếu như có, sớm phải phát hiện ra mới đúng.”
“Đúng rồi.” Đằng Tại Dã cúi đầu, kẻ xướng người họa với cậu ta: “Bắt trộm thì phải có tang vật, sao có thể chỉ dựa vào lời của một người mà nói là cậu ta lấy được chứ?”
Sau đó nhìn về phía Tống Tuyết Trần được chúng tinh phủng nguyệt, không hề ác ý nói: “Không chừng còn là cậu tự tháo xuống, đặt ở nơi nào đó, rồi quên mất.”
Chỉ là tùy tiện nói một câu, sắc mặt Tống Tuyết Trần khẽ thay đổi.
Đằng Tại Dã đã hoàn toàn nhìn ra: “Cậu nếu không thì tự nghĩ kỹ lại xem, ở trong túi gì đó, hay trong phòng.”
“Tôi là nói chuyện xong với Tiểu Thanh cái vòng cổ đó mới biến mất, trong túi nào có...” Tay duỗi vào trong túi, đồng tử Tống Tuyết Trần chợt co rụt.
Phản ứng này, thật sự là dễ nhìn.
Đằng Tại Dã cười tủm tỉm nâng cằm về phía hắn: “Trong túi có cái gì, lấy ra xem.”
“Bỏ đi.”
Chuyện đã đến nước này, Tống Cảnh Quốc còn không hiểu sao, chuyện xấu trong nhà không truyền ra ngoài, huống hồ Bùi Yếm Ly còn ở đây: “Chuyện này đến đây thôi.”
“Hửm? Lời này của Tống tổng nói không đúng rồi.” Đằng Tại Dã không buông tha: “Mắt nhìn thấy sắp có kết quả rồi, sao lại có thể mơ hồ kết thúc như vậy, cậu nói xem đúng không, lão Bùi.”
Bùi Yếm Ly gật đầu: “Tôi cũng hy vọng điều tra rõ ràng, trả lại trong sạch cho người bị oan uổng.”
Lời này của anh gần như tỏ ý rõ ràng.
Mắt quét qua tiểu thiếu gia đang cúi đầu thật sâu, gần như lấy ngữ khí như ra lệnh nói: “Đem tay cậu lấy ra.”
Cả người Tống Tuyết Trần cứng đờ không nhúc nhích.
Bùi Yếm Ly gọi: “Trần Chiêu.”
Trần Chiêu cẩn thận đeo bao tay trắng lên đi qua.
Túm lấy tay nắm chặt trong túi, lấy ra, duỗi tay vào trong túi tìm kiếm, không bao lâu đã lấy ra được một sợi dây chuyền.
Chính là "nước mắt người cá".
“Ồ!” Trần Chiêu há to miệng, tận lực làm ra vẻ khoa trương: “Đây không phải là ở trong túi cậu sao? Sao lại còn vừa ăn cướp vừa la làng.”
Mấy nam sinh trước đó nói chuyện giúp Tống Tuyết Trần, giống như hung hăng bị người khác tát cho một bạt tai, không dám tin: “Tiểu Tuyết, cậu sao lại?”
“Không phải đâu.” Lúc này, đến lượt Tống Tuyết Trần không thể chối cãi: “Tôi, tôi rõ ràng, sao có thể như vậy!”
Hắn rõ ràng đã nhét vào trong túi Lạc Vân Thanh.
Sai lại quay về trên người hắn?
“Xem ra Tống tiểu thiếu gia đến thành thật cơ bản nhất cũng không có.” Trần Chiêu tiếc hận mà thở dài, đặt vòng cổ vào tay hắn.
Trong phòng nghỉ lập tức lặng ngắt như tờ.
Yên tĩnh chừng nửa phút, vài tên nam sinh cuối cùng cũng phản ứng lại, bọn họ đây là bị Tống Tuyết Trần chơi một vố, tự cảm thấy mất mặt, tức giận rời đi.
“Ai nha, quả nhiên, còn đặc sắc hơn trên phim.” Đằng Tại Dã chậc chậc hai tiếng lắc đầu.
Chuyện còn lại, bọn họ cũng không nhúng tay vào, chào hỏi một tiếng rồi đi ra khỏi phòng nghỉ.
Còn chưa đi xa, đã nghe thấy một tiếng bạt tai thanh thúy vang lên.
Lâm Văn Đình chỉ vào con trai nhỏ, tức giận đến cả người run rẩy: “Mẹ sợ con sẽ suy nghĩ linh tinh, cảm thấy mẹ tìm được con trai ruột sẽ không thương yêu con nữa, tiệc sinh nhật cũng tổ chức trước cho con, thứ con muốn, mẹ cũng tận lực cho con, con còn không vừa ý, còn dùng cách thúc này hãm hại A Thanh!”
“Mẹ...”
“Còn không mau xin lỗi A Thanh!”
Tống Tuyết Trần sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, không cam tâm mà gọi một tiếng "mẹ".
Nhìn thấy bà ta tàn nhẫn quay mặt đi, không thể ôm mặt, từng bước từng bước đi tới trước mặt Lạc Vân Thanh, cúi đầu cắn răng nói: “Xin lỗi!”
Lạc Vân Thanh chậm rãi ngẩng đầu lên, tránh đi ánh mắt của những người khác, lộ ra nụ cười đắc thủ.
Cậu đã nói rồi, thứ cậu không có được, Tống Tuyết Trần cũng đừng mơ có được, tiệc sinh nhật này cũng như vậy, tin tưởng và thiên vị của Lâm Văn Đình đối với hắn cũng như vậy.
“Cậu!”
Lạc Vân Thanh là cố ý!
Tống Tuyết Trần đầu óc ong ong, mặc kệ tất cả mà giơ tay lên.
Nhưng còn chưa đợi tay rơi xuống, một cánh tay khác đã chặn tay hắn lại, mãi không thấy ba mẹ quay lại, Tống Mặc Diễn đi tới nhìn xem có chuyện gì, kết quả vừa đi vào đã nhìn thấy một màn như vậy, còn là dưới ánh mắt của Bùi Yếm Ly.
Tống Tuyết Trần rốt cuộc còn nhớ đến kế hoạch ngày hôm nay không.
Cha đã từng nói, cho dù bằng bất cứ cách nào, cũng không thể để Bùi Yếm Ly từ hôn.
“Tiểu Tuyết, đừng nháo loạn nữa.”
Tống Tuyết Trần hoàn toàn suy sụp, khóc to: “Anh cũng cảm thấy em đang vô cớ gây sự? Là cậu ta, là Lạc Vân Thanh, tất cả đều là do cậu ta giở trờ!”
“A Diễn!” Kế hoạch còn chưa thi hành đã thất bại, thật sự là được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, Tống Cảnh Quốc sầm mặt: “Đưa Tiểu Tuyết về phòng!”
“Trước lúc đó, còn phải thông báo với Tống tổng ngài một tiếng.” Tiếp nhận được ý của ông chủ, Trần Chiêu nhanh chóng lên tiếng trước khi Tống Tuyết Trần bị dẫn đi: “Hôn sự với quý công tử đã thương lượng trước đó, chúng tôi nghĩ vẫn là bỏ...”
“Đổi người khác đi.”
“Đúng, đổi người khác.” Trần Chiêu chớp mắt hai cái, quay đầu nhìn ông chủ nhà mình, trực tiếp phá âm: “Đổi người khác!”
Đợi đã.
Lúc đến, ông chủ không có nói như vậy mà?!
“Chủ trì chùa Nam Yến đã từng nói với cha tôi, con trai nhỏ nhà họ Tống có bát tự thích hợp với tôi, hôn sự này, đương nhiên phải là tiểu thiếu gia thật nhà họ Tống đến hoàn thành, ngài nói xem có phải không?”
Ý của Bùi Yếm Ly là...Tống Cảnh Quốc chớp mắt một cái mừng như điên, vội vàng gật đầu: “Đương nhiên.”
Chỉ cần Bùi Yếm Ly không từ hôn, ảnh hưởng đến hợp tác của hai nhà, chọn ai cũng không sao.
Bùi Yếm Ly điều khiển xe lăn, đi vòng qua Tống Cảnh Quốc, đưa một cái khắn tay ra, ôn nhủ hỏi: “Em là Lạc Vân Thanh?”
Trái tim đập thình thịch! Giống như mặt trống, bị dùng sức gõ mạnh, giây sau lập tức có thể nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Lạc Vân Thanh thuận theo chiếc khăn tay vàng nhạt đó nhìn lên, từng chút ngẩng đầu lên, đâm thẳng vào đáy mắt đối phương, lại lập tức cúi đầu, nắm chặt tay khẽ đáp một tiếng.
“Anh họ Bùi, tên là Yếm Ly.” Bùi Yếm Ly nâng khăn tay lên, lau đi nước mắt ở khóe mắt của cậu, khẽ thở dài: “Hôm nay em chịu ấm ức rồi.”
Lúc bị Tống Cảnh Quốc chất vấn, bị Lâm Văn Đình hiểu lầm, Lạc Vân Thanh cũng không có cảm giác gì, chỉ một câu nói của anh, lập tức làm cho cậu quân lính tan ra.
Đúng vậy, cậu chịu ấm ức cực lớn.
“Những lời vừa nãy em cũng nghe thấy rồi đi.” Nhìn thấy tình cảnh thiết thực của cậu ở nhà họ Tống, Bùi Yếm Ly đột nhiên thay đổi chủ ý: “Nếu như em không chê anh là kẻ tàn phế, còn lớn hơn em mười tuổi... thì Lạc Vân Thanh, chúng ta kết hôn nhé.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Chồng Ơi, Ôm Cái Nào
- Chương 14: Chúng ta kết hôn nhé.