Lạc Vân Thanh lại mắt điếc tai ngơ, lại một lần rồi một lần gia tăng tiết tấu, đến cuối cùng chỉ còn nhìn thấy tàn dư ngón tay bay nhanh trên bàn phím.
“Tôi nói anh mà sao lại bình tĩnh như vậy.” Đằng Tại Dã nghẹn họng trân trối nhìn nửa ngày, thu lại dáng vẻ chưa hiểu sự đời, đặt tay lên vai Khương Tử Ngọc: “Thì ra em trai anh biết đàn dương cầm, còn lợi hại hơn cả anh.”
Khương Tử Ngọc lạnh nhạt liếc cánh tay trên đầu vai, nói: “Viện phúc lợi có phòng học nhạc, viện trưởng có thời gian rảnh sẽ dạy chúng tôi.”
Nước trái cây đưa tới bên miệng, lại nhìn thiếu niên gầy yếu dưới ánh sáng chiếu rọi, mái tóc đen vuốt ra sau, bị xương sống nhô lên ở phía sau tách ra, rủ xuống hai bên.
Chiếc sơ mi chất vải hơi mỏng, dưới ánh sáng mạnh có thể thấy rõ một vòng eo nhỏ, cánh tay phải còn quấn từng vòng băng gạc, có lẽ là do một tay khó thao tác nên nút thắt không biết bằng cách nào lại bị buộc thành nút chết.
Nếu như không cởϊ áσ khoác ngoài, anh ta cũng không nhìn thấy, nhà họ Tống lại dám coi kinh Lạc Vân Thanh đến mức độ này.
“Keng...”
Theo một đạo tiếng keng dài truyền đến.
Diễn tấu kết thúc.
Không biết ai dẫn đầu vỗ tay trước, sảnh tiệc rất nhanh đã vang lên tiếng vỗ tay như sấm, thẳng đến khi ánh đèn khôi phục lại.
Hiện trường một mảnh trầm trồ khen ngợi.
“Đây chính là đứa con trai nhà họ Tống mới tìm về à?”
“Trước đó nghe nói cậu ta lớn lên ở viện phúc lợi, còn cho rằng cậu ta cái gì cũng không biết, thật không ngờ đàn dương cầm lại đàn hay như vậy.”
“Cảm thấy tôi hiện tại ra ngoài chạy năm sáu vòng cũng không thành vấn đề.”
“Thật kí©h thí©ɧ!”
Trọng tâm đề tài hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo.
Trừ mấy người thường xuyên qua lại với Tống Tuyết Trần, những người khác đều vây quanh bên người Lạc Vân Thanh, nhất thời cũng không biết, ai mới là vai chính trong tiệc sinh nhật này.
“Hừ! Có gì ghê gớm, còn không phải là dính ánh sáng của Tiểu Tuyết.”
“Đúng vậy, nếu như không phải tay Tiểu Tuyết bị thương, có thể có chuyện của cậu ta à?”
Vừa dứt lời, đã có một giọng nói kinh ngạc truyền tới.
Cuối cùng cũng có người chú ý tới trên tay Lạc Vân Thanh có quấn băng gạc.
“Trời ạ! Cậu bị thương rồi!”
“Hừm! Tôi nhớ ra rồi, cậu ấy trước khi được người nhà họ Tống nhận về, vì cứu Tống phu nhân, chắn ba nhát dao.”
“Nghĩ đến thôi cũng cảm thấy sợ, lúc đó nhất định là rất đau.”
“Bị thương nghiêm trọng như vậy sao lại còn để cậu đàn dương cầm?”
...
Mỗi một câu, giống như tát một cái thật vang lên mặt Tống Tuyết Trần.
Cuối cùng không nhịn được, quay đầu chạy ra khỏi sảnh tiệc.
“Tiểu Tuyết?”
Tống Mặc Diễn đang muốn đi theo cha Tống.
Dưa quang lướt thấy người đã rời đi, liền muốn đuổi theo.
“A Diễn.”
“Cha, Tiểu Tuyết khóc chạy đi rồi, con đi nhìn xem.”
“Xem cái gì, tính tình của nó con cũng không phải không biết, được nuông chiều quen.” Tống Cảnh Quốc không để tâm, kéo lấy hắn, tiếp tục nói cười với những đối tác trên thương trường.
Lâm Văn Đình bên này cũng bị phu nhân các nhà bao vây, ồn ào khen ngợi bà ta sinh được đứa con trai tốt.
Chỉ có vài người đuổi theo ra.
Một đường đuổi tới hồ bơi.
Tống Tuyết Trần ngồi trên ghế, không khỏi lớn tiếng khóc lên.
“Tiểu Tuyết đừng khóc.”
“Hôm nay là sinh nhật cậu, vui lên một chút.”
“Nói ra thì cũng phải trách tên họ Lạc kia! Rõ ràng biết hôm nay là sinh nhật cậu còn cướp nổi bật, đàn khúc nhạc như vậy.”
“Loại thời điểm này, Bùi Hành Chi sao lại không đến? Không như là anh ta đến đây...”
“Trước khi yến tiệc bắt đầu tôi đã gọi điện thoại cho anh ấy!” Tống Tuyết Trần thút thít, vừa khóc vừa lớn tiếng nói: “Anh ấy không nghe điện thoại!”
“Bùi Hành Chi sao lại không nghe máy? Có phải là gặp chuyện gì nên trì hoãn không?”
“Tôi nào có biết!” Tống Tuyết Trần vừa tức vừa giận.
Nắm chặt sợi dây chuyền đá quý trên cổ, gắt gao cắn chặt miệng, nhìn thấy Lạc Vân Thanh cùng hai người đàn ông xa lạ từ trong sảnh tiệc đi ra.
...
“Tiểu tử cậu được đó, Lạc Vân Thanh.” Ngày đó gặp được Đằng Tại Dã đã phát hiện, người này có sức lực cùng thủ đoạn: “Uổng công anh trai cậu lo lắng, còn cố ý chạy tới đây một chuyến... ưm!”
Bụng thình lình bị ăn một đòn.
Khương Tử Ngọc bình tĩnh thu tay lại, đẩy đẩy mắt kính, từ trong túi lấy ra một cái thẻ: “Kỳ thật trước khi đến, anh đã về viện phúc lợi một chuyến, đây là bà bà nói anh đưa lại cho em.”
Lạc Vân Thanh không nhận.
Khương Tử Ngọc giải thích nói: “Không phải là tấm thẻ em đưa cho bà bà, là cái khác của bà bà, chúc sinh nhật 18 tuổi của em, còn bảo anh nói với em, viện phúc lợi đều rất tốt.”
“Tấm lòng của bà bà, cầm lấy.” Khương Tử Ngọc nhét thẻ vào tay cậu, thuận tiện buộc lại găng gạc trên tay cậu: “Sau này có chuyện gì thì đến tìm anh, có thể làm, anh sẽ tận lực giúp em làm.”
Lạc Vân Thanh nắm chặt tấm thẻ trong tay, rũ mắt nói: “Cảm ơn anh.”
“Nói lời ngốc nghếch gì đó.” Khương Tử Ngọc gõ trán cậu một cái, kéo Đằng Tử Dã qua: “Đi thôi, sau này tự chăm sóc tốt cho bản thân, còn có...chúc mừng sinh nhật.”
Đằng Tại Dã bị kéo đi, còn không quên quay đầu lại kéo dài giọng nói: “Nhớ kỹ, bên rong cũng có một phần của tiểu gia, đừng nói tiểu gia là đi tay không tới... ngao! Tiểu Ngọc Ngọc, anh muốn mưu sát thân phu sao?”
“Im miệng lại đi!”
“Tôi không im, tôi mới không im, tôi không chỉ không im, còn muốn hôn... ngao! Đau đau đau, mau, mau buông tay, tai sắp rơi xuống rồi!”
“Rơi xuống là tốt nhất.”
...
Hai người một đường nháo đến chỗ đỗ xe.
Khương Tử Nhọc buông tay chuẩn bị lên xe, lại nhìn thấy một chiếc xe thương vụ Maybach bảy chỗ tiến vào nhà họ Tống.
Đằng Tại Dã nghiêng đầu: “Chiếc xe này...”
Sau khi xe dừng lại, một người đàn ông trẻ tuổi đi xuống trước, sau khi đứng thẳng lập tức lấy xe lăn trong cốp xe xuống.
Chính vào lúc cậu ta mở cửa xe ra, lại có hai bảo tiêu mặc vest màu đen đi xuống, thân cao mỗi người gần 2m, sau tai đều đeo tai nghe màu trắng.
Một chân bước xuống xe rồi xoay người, sau đó đỡ ông chủ chân yếu tay mềm xuống xe, vất vả đặt vào chiếc xe lăn đã được mở sẵn.
Chân đã thành ra như vậy rồi, còn đến tiệc sinh nhật của tiểu thiếu gia nhà họ Tống?
Chẳng lẽ là cứu binh của tiểu thiếu gia kia.
Đằng Tại Dã: “Đây không phải là lão Bùi sao?”
Khương Tử Ngọc kinh ngạc: “Cậu quen biết?”
Đằng Tại Dã gật đầu, dẫn Khương Tử Ngọc đi qua chào hỏi: “Trần Chiêu, lão Bùi.”
“Đằng thiếu gia.” Trần Chiêu nghiêng đầu, đều tiên cũng chú ý tới ở bên cạnh hắn – vị đấu giá sư miệng lưỡi lưu lát trên đài đấu giá hôm đó.
“Hai người đến đây làm gì?”
Đằng Tại Dã nghiêng đầu ngăn ánh mắt của Tần Chiêu.
Trần Chiêu cũng thu hồi ánh mắt đánh giá: “Ông chủ đến từ hôn.”
“Từ hôn.” Hai mắt Đằng Tại Dã sáng lên.
Hôm nay còn thật sự là đến đúng lúc rồi, tràng diện náo nhiệt gì cũng để cho hắn gặp phải.
“Loại náo nhiệt này sao thể không góp vui, ài, đi đi đi.”
“Đằng... thiếu đông gia.”
Vừa bước một chân đã bị người kéo về.
Khương Tử Ngọc nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng nói: “Người ta đến từ hôn, cậu vào làm gì, còn che hôm nay chưa đủ loạn à?”
“Tôi cũng không làm cái gì.” Đằng Tại Dã thấp giọng nói, kề tai nói nhỏ: “Anh lẽ nào không muốn nhìn xem nhà họ Tống hôm nay, có thể nháo ra chuyện cười gì à? Dù sao ngày mai không phải đi làm, xem như là đi xem một bộ phim, tôi có dự cảm, tuyệt đối còn đặc sắc hơn trên phim.”
Khương Tử Ngọc còn muốn nói gì đó, ngón nay lại bị người ta nắm lấy, kéo đi ngược lại.
“Nói đi cũng phải nói lại.” Trần Chiêu đẩy xe lăn, vừa đi vừa tò mò nói: “Đằng thiếu gia tới đây làm gì?”
Hắn và nhà họ Tống không có quá nhiều giao tình, theo lý mà nói không cần phải tới.
“Đi cùng Tiểu Ngọc Ngọc nhà tôi...hít!” Sau eo hung hắng bị nhéo một cái, Đằng Tại Dã vội vàng phanh lại, nhẹ nhàng hút khí một cái: “Đến, đến nghe một hồi độc tấu.”
Trần Chiêu: "???"
“Ngược lại là hai người.” Đằng Tại Dã bất động thanh sắc mà nắm lấy tay bên hông, nhân cơ hội nhéo hai cái: “Sao lại đến muộn như vậy, tiệc sinh nhật người ta đã bắt đầu rất lâu rồi.”
Ánh mắt Trần Chiêu lập tức lảng đi nơi khác.
Khương Tử Ngọc cuối cùng cũng nghe thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn lên tiếng, trước tiên là thở dài một tiếng rồi nói: “Vừa mới kiểm tra xong, não.”
Đằng Tại Dã: “Đầu? Cậu không phải là bị thương ở chân sao?”
“Cái này cậu phải hỏi Trần Chiêu rồi.” Bùi Yếm Ly cười một cái, cũng muốn biết: “Tại sao, lại đăng ký khám não cho tôi.”
Trần Chiêu chột dạ cười ha hả hai tiếng.
Nhìn thấy bên ngoài sảnh tiệc có vài người đang vây quanh, nâng cằm, chuyển chủ đề nói: “Ở đó làm gì?”
Tầm mắt mọi người cũng nhìn sang.
Thật không ngờ lúc này, có một thiếu niên tóc đen mặc áo sơ mi, rơi thẳng vào bể bơi.
“Tiểu Lạc!” Khương Tử Ngọc hoảng hốt.
Vội vàng đẩy Đằng Tại Dã đang che chắn trước mặt, lảo đảo chạy tới, muốn nhảy xuống.
“Anh điên rồi! Không biết mình cũng không biết bơi à?” Đằng Tại Dã một phen ngăn người lại.
Sắc mặt Khương Tử Ngọc trắng bệch: “Tiểu Lạc cũng không biết.”
“Trần Chiêu.”
“Vâng, thưa ông chủ.”
Trần Chiêu khóa chặt xe lăn, lấy điện thoại ra, thả mình nhảy xuống bể bơi, dọc theo hồ bơi bơi về phía thiếu niên đang vùng vẫy.
Đón lấy người nâng cầm ra khỏi mặt nước: “Từ từ hít thử, đừng vội, lập tức là có thể lên bờ rồi, đừng sợ.”
“Cảm, cảm ơn.”
Là người nói lắp?
Trần Chiêu không nghĩ nhiều, nhanh chóng đưa người lên bờ.
Một khác ra khỏi hồ bơi kia, Lạc Vân Thanh duỗi tay nắm lấy xe lăn, thở dốc.
Chiếc áo sơ mi ướt sũng dán chặt vào eo bụng, băng gạc mà Khương Tử Ngọc buộc giúp chẳng biết sao lại bung ra, tóc đen dính bết vào mặt, từng giọt nước nhỏ tí tách, gò má trắng bệch không chút huyết sắc.
Một đôi mắt ướt dầm dề, vì ngâm nước mà đỏ bừng.
Cư như vậy, không tiếng động mà nhìn sang.