Chương 12: Độc tấu

Ánh sáng trong phòng phía sau chiếu qua cửa kính sát đất, rọi lên một đoạn dây kính quen thuộc.

Một thân áo dài ngọc sắc, trước ngực là phiến Trúc Diệp Thanh, tóc dài được buộc bằng sợi lụa.

“Anh?" Lạc Vân Thanh bước nhanh tới nghênh đón: “Anh ta...”

Quay đầu liếc nhìn Đằng Tại Dã đã tắt tiếng.

Tuyệt đối không ngờ tới, cái tên tóc hồng này lại là Đằng thiếu gia, vậy lần trước ở hội đấu giá không phải là bị lộ rồi sao?!

Lại gần Khương Tử Ngọc, nhỏ giọng nói: “Anh ta cố ý đến tìm em, tính sổ?”

“Cậu ta dám.” Khương Tử Ngọc nhướng mày.

Người đối diện lập tức buông tay đang chống hông xuống.

Tình huống này, không đúng nha.

Lạc Vân Thanh lúc này mới nhớ tới, câu "thứ chó má" trước đó cậu đã xem nhẹ.

Lấy sự cung kính của đám người Lưu Diệu Khánh với Đằng Tạ Dã, anh Tiểu Ngọc không chỉ mắng trước mặt, người không chỉ không tức giận, nhìn lại còn có chút sợ anh Tiểu Ngọc?

Ánh mắt thăm dò lướt đi lướt lại giữa hai người, Lạc Vân Thanh đột nhiên hiểu ra.

Eo, cũng thẳng hơn vài phần.

Mấy ngày qua, cậu cuối cùng cũng nở nụ cười, quay đầu hỏi: “Anh, anh sao lại đến đây?”

“Còn không phải là lo lắng cho cậu à.” Đằng Tại Dã bất động thanh sắc lại gần, nhìn người trước mặt, vội vàng bước tới bên cạnh Khương Tử Ngọc, lén câu lấy ngón tay anh ta: “Tiểu Ngọc Ngọc lo lắng quả nhiên không phải là không có đạo lý, cậu không biết, vừa nãy nếu như không phải là tôi đến kịp thời, tay của tên hộ Lưu kia đã sắp duỗi đến...ngao!”

Chân bị người hung hắng giẫm một chút.

Đằng Tại Dã đau đến nhe răng trợn mắt, chỉ người lên án: “Lạc Vân Thanh cậu có lương tâm không! Mệt cho tiểu gia tôi đã cứu cậu.”

“Không nói chuyện, cũng không ai xem anh là người, người câm!” Lạc Vân Thanh hung hăng trừng mắt nhìn hắn, lại không dám nhìn Khương Tử Ngọc: “Anh, em...”

“Ài! Sớm đã nói với em rồi, hào môn nhiều chuyện.” Cho dù Đằng Tại Dã chưa nói hết, Khương Tử Ngọc cũng đã đoán được.

Đám người có tiền này, không có tên nào không tính toán tỉ mỉ, cũng không có ai đi mua bán lỗ vốn.

Nhận Lạc Vân Thanh về khẳng định là có chỗ lợi dụng.

Bên tai là tiếng kêu rên, Khương Tử Ngọc bực bội không chịu nổi, kéo người sang một bên hỏi: “Trước mắt em có tính toán gì? Còn có lần trước em nói gả đi, nhà họ Tống muốn đem em tặng cho ai! Lạc Lạc, em từ nhỏ đã thông minh, hiện tại hẳn cũng đã nhìn rõ, bọn họ chính là xem em như một vật phẩm có thể tùy ý tặng ra ngoài, tuyệt đối, tuyệt đối đừng bị cái gọi là quan hệ huyết thống trói buộc chính mình.”

Tứ chi lạnh thấu dần dần ấm áp trở lại.

Lạc Vân Thanh giơ tay chỉ chỉ giữa mày vô thức nhăn lại của Khương Tử Ngọc: “Anh vẫn là thích, thích lo lắng như vậy, yên tâm đi, những lời anh nói, em đều hiểu, còn về gả cho người, người em gả, đương nhiên là, đương nhiên là người em thích.”

Đồng tử co rụt lại, Khương Tử Ngọc còn kinh ngạc hơn khi nghe thấy cậu nói phải gả đi: “Em có người mình thích rồi?”

Lạc Vân Thanh gật đầu thật mạnh.

“Cái gì cái gì, hai người thì thầm gì thế, tôi cũng muốn nghe.” Đằng Tại Dã đặt tay lên tai, không biết xấu hổ mà sáp lại gần.

Khương Tử Ngọc ghét bỏ mà đẩy ra.

“Tiểu Ngọc Ngọc đừng khách khí như vậy mà, đều là người nhà mình cả.”

“Ai là người nhà với cậu?

Đẩy hai ba cái, Đằng Tại Dã trực tiếp đặt tay lên, chặn ngang ôm lấy người, cằm còn đặt lên vai Khương Tử Ngọc, gọi "Tiểu Ngọc Ngọc", "anh Ngọc".

Khương Tử Ngọc ghê tởm mà nổi một tầng da gà, ngón tay dài duỗi ra, nhéo nhéo miệng hắn: “Có người tới, thu liễm một chút.”

Người đến, là bảo mẫu nhà họ Tống.

Yến tiệc sắp bắt đầu, Lâm Văn Đình phái người đi gọi cậu.

Lạc Vân Thanh không sai biệt lắm cũng nên quay lại.

Trước khi đi, kỳ quái nhìn Đằng Tại Dã thêm vài cái, ánh mắt lại rơi trên tay hắn ôm lấy Khương Tử Ngọc, đột nhiên nói một câu: “Đừng ngồi máy, máy bay 10 giờ sáng... ngày 27 tháng 10.”

Đằng Tại Dã: "???"

...

Quay lại sảnh tiệc.

Vừa mới đi tới bên cạnh Lâm Vân Đình, đèn trong đại sảnh đã dần dần tối xống, chỉ còn lại ngọn đèn chiếu vào lối vào cầu thang tầng 2.

Tống Tuyết Trần cũng không mặc vest nhà họ Tống cố ý vì hắn mà đặt may. Chỉ mặc một chiếc áo sơ mi tay bèo bằng lụa, hai chiếc cúc ở cổ được cởi lỏng, không nhiều không ít, vừa vặn để lộ viên đá sapphire màu xanh, được mệnh danh là "nước mắt người cá".

Mái tóc nâu hơi uốn cong, gương mặt đỏ bừng, mà đôi mắt hoa đào chớp chớp, rất giống như tiểu vương từ đơn thuần không rành thế sự từ trong lâu đài đi ra.

Tiểu vương tử chậm rãi bước xuống tầng, Tống Tuyết Trần ngoan ngoãn đi tới trước mặt vợ chồng Tống Cảnh Quốc, ngọt ngào gọi "ba mẹ", còn không quên đắc ý mà nhìn về phía Lạc Vân Thanh đứng phía sau Lâm Văn Đình.

Con trai ruột thì đã làm sao?

Ba mẹ yêu thương nhất, vẫn là hắn!

Hắn nghe thấy Tống Cảnh Quốc nói: “Hoan nghênh các vị khách đến tham gia lễ thành niên 18 tuổi của con trai Tiểu Tuyết tôi.”

18 tuổi, lễ thành niên, hàm lượng có bao nhiêu quan trọng không cần nói cũng biết.

Một câu này, làm cho tất cả mọi người ở đây đều biết, nhà họ Tống xem trọng, vẫn là con trai nuôi dưỡng bên cạnh nhiều năm.

Lâm Văn Đình tựa hồ như mới phản ứng lại, không phải là 17, cũng không phải là 19, mà là 18 tuổi quan trọng của đời người.

Nhân lúc tiếng reo hò, quay đầu: “A Thanh... mẹ qua mấy ngày nữa, sẽ tổ chức bù cho con.”

Tiệc sinh nhật của Tống Tuyết Trần làm bà ta bận rộn, hoàn toàn quên mất ý 18 tuổi đối với một người quan trọng, có ý nghĩa như thế nào.

Lạc Vân Thanh lẳng lặng nhìn bà ta, không nói gì.

“A Thanh!” Lâm Văn Đình đột nhiên luống cuống.

Đang muốn duỗi tay ra, lại bị một tiếng "mẹ" của Tống Tuyết Trần gọi dừng lại.

“Mẹ, Tiểu Tuyết vừa nãy ở trên tầng không cẩn thận đυ.ng phải tay.” Tống Tuyết Trần rũ mắt, khẽ nâng tay lên, lộ ra vết bầm trên bàn tay, nhỏ giọng nói: “Mở màn hôm nay, có thể để Tiểu Thanh lên thay con không?”

Tống Tuyết Trần từ nhỏ đã học đàn dương cầm, mỗi năm vào tiệc sinh nhật đều độc tấu một khúc làm mở màn, năm nay cũng không ngoại lệ, đàn dương cầm sớm đã được chuyển tới trung tâm yến tiệc.

Thật không ngờ, hắn thế mà lại vài lúc này làm tay mình bị thương.

“Đang yên đang lành sao lại bị thương!” Lâm Văn Đình lập tức cẳng thẳng: “Mẹ gọi bác sĩ tới.”

“Không cần đâu mẹ, một chút vết thương nhỏ không là gì, nhưng dương cầm...” Tống Tuyết Trần cười với người đứng phía sau bà ta, nói: “Tiểu Thanh lên thay con đi!”

Giọng nói hắn rất trong trẻo, giống như là cái loa phóng thay khuếch đại âm thanh, lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Nhưng bản thân hắn lại không hề có ý này.

Nhìn thấy cậu không lên tiếng, đầu rụt lại: “Tiểu Thanh không nguyện ý sao? A! Tôi quên mất, Tiểu Thanh vẫn luôn ở viện phúc lợi, chưa từng đυ.ng tới dương cầm, xin lỗi nhé Tiểu Thanh.”

“Chậc chậc chậc, thật là một ly trà xanh, hắn có tâm tư muốn kiếm chuyện với em của anh.” Đằng Tại Dã ẩn mình trong đám đông, hai tay khoang trước ngực hỏi người bên cạnh: “Bây giờ phải làm thế nào? Không thì chúng ta trực tiếp dẫn em trai anh rời đi.”

“Tại sao phải đi.” Khương Tử Ngọc thản nhiên mà đi tới bàn đặt đồ ăn, bưng một ly rượu đỏ, nhìn về phía xa xa: “Hắn, xem thường Lạc Lạc rồi.”

“Em trai anh cũng biết đàn dương cầm?” Đằng Tại Dã đi theo tới, vội vàng đổi rượu trong tay Khương Tử Ngọc thành nước ép quả.

Không đợi Khương Tử Ngọc trả lời, Lạc Vân Thanh đã cất cước ra khỏi bóng tối.

Cởϊ áσ khoác ra, nới lỏng cúc áo trên cùng của sơ mi, năm ngón tay luồn vào tóc vuốt ngược ra sau, khẽ bật ra một tiếng cười gần như không nghe thấy: “Đã là anh Tiểu Tuyết cũng đã nói như vậy rồi, vậy thì... em kính không bằng tuân mệnh, để em đàn một khúc, chúc anh... năm năm tháng tháng, như hôm nay.”

Tốc độ nói rất chậm, mỗi một chữ đều nói cực rõ ràng, đủ để cho tất cả mọi người ở đây nghe thấy.

Nói xong, xoắn tay áo đi tới trung ương sảnh tiệc, kéo ghế nhanh nhẹn ngồi xuống.

Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt nhất chí mà dõi theo chuyển động của cậu, ngay cả luồng ánh sáng vốn chiếu lên người Tống Tuyết Thần cũng rời đi, lúc này đây, cả nguồn sáng lẫn ánh nhìn đều tập trung về phía cây đàn dương cầm.

Lạc Vân Thanh trước thử nhấn vài phím đàn, thử cảm giác quen thuộc.

Cũng có người nghe ra, đây tuyệt đối không phải là tay mới.

Bao gồm cả Tống Tuyết Trần, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cổ hối hận, làm cho hắn muốn chạy nhanh tới gọi người dừng lại.

Tại sao ai cũng đang nhìn Lạc Vân Thanh!

Tại sao lại không nhìn hắn!

“Dừng lại, mau dừng lại...”

Ngón tay hư hư thực thực đặt lên bàn phím dùng sức nhấn, giống như pháo hoa nổ trên không rung, liên tiếp không ngừng.

Trong sảnh tiệc vốn dĩ còn là không khí vui sướиɠ, đảo mắt đã bị cổ sát khí bao phủ, linh hồn đều vì ca khúc này mà run rẩy, hò hét, làm cho người nhiệt huyết sôi trào, căn bản không dừng lại được.

“Bản giao hưởng định mệnh?”

“Cẩn thận lắng nghe còn có hơi giống, cậu ta là... tự mình thêm biến tấu!”

“Nào có ở tiệc sinh nhật người ta mà đàn ca khúc này.”

Xung quanh dòng người chen lấn, không tự giác mà vây lại, có tán thưởng, cũng có bất mãn.