Tiểu Vũ đã gặm xong một miếng dưa hấu, Lạc Vân Thanh lại không có động tĩnh gì.
“Anh, anh làm sao vậy? Là gặp chuyện gì không vui sao?”
Lạc Vân Thanh hồi thần, cười lắc đầu: “Không có.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên.”
Lạc Vân Thanh há miệng ăn dưa hấu, ăn xong rồi cùng cậu bé vẽ tranh.
Chỉ là rõ ràng trong lòng bồn chuồn, cách một lúc lại đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài, không bao lâu lại đề nghị: “Sắp đến 4 giờ rồi, chúng ta đi xuống phơi, phơi nắng nhé.”
“Được ạ.”
Thời gian không sai biệt lắm, cùng một nơi.
Hàng lang hóng mát dài người tới người đi.
Lạc Vân Thanh cẩn thận đeo khẩu trang đi khắp nơi tuần tra, từ trái sang phải, lại từ phải đi sang trái.
“Anh đang tìm ai sao?”
“Anh...”
Cũng phải, nào có trùng hợp như vậy, lần nào cũng có thể gặp được.
Lạc Vân Thanh thu hồi tầm mắt, lắc đầu: “Không tìm ai, chúng ta đọc sách nhé.”
Bên cạnh sẽ lăn có vài cuốn sách dành cho trẻ em cậu mang tới.
Hai người ở hành lang dài, cùng đắm chìm trong gió trước khi mặt trời lạnh.
Sau khi đọc chưa được nửa quyển, Tiểu Vũ ngẩng đầu, mắt trông mong nhìn cậu: “Anh, em khát.”
Lạc Vân Thanh lật tìm trong túi.
“... Quên mang theo bình nước rồi, anh đi rồi về, em ở đây đừng, đừng chạy loạn.”
Bước nhanh ra khỏi hành lang dài.
Đang đi về phía mái vòm nối giữa khu khám bệnh và khu nội trú, vừa rẽ qua khúc cua thì đột nhiên một chiếc xe lăn xuất hiện trong tầm mắt.
Bước chân Lạc Vân Thanh khựng lại, ôm lấy khẩu trang che mặt, theo bản năng tìm nơi trốn đi trước.
“Tái khám thì tái khám, sao lại còn hẹn cả khoa mắt?”
Giọng nói quen thuộc truyền tới.
Trần Chiêu ha ha cười khan hai tiếng, gãi gãi mặt nói: “Còn không phải là thấy ngài gần đầy thường xuyên nhìn chằm chằm di động, sợ ngài bị cận thị.”
Bùi Yếm Ly không nói gì, chỉ vẻ mặt ý vị thâm trường nhìn cậu ta.
Trần Chiêu không bịa được nữa, vội vàng chuyển chủ đề: “Ngài thật sự muốn từ hôn, hợp tác với nhà họ Tống không phải là đổ bể sao?”
“Kỹ thuật chip của bọn họ nếu như vượt qua thử thách, qua được kiểm tra chất lượng, cho dù là liên hay không liên hôn, hạng mục cũng có thể tiếp tục đàm phán, còn nữa, đã là thời đại nào rồi, còn vọng tượng muốn dựa vào liên hôn để phát triển hợp tác... cậu, cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”
Trên mặt anh có gì sao?
Bùi Yếm Ly sờ sờ mặt.
Trần Chiêu u oán rời mắt đi, không bao lâu lại nhìn tiếp: “Ở đây không có người ngoài, ngài nói thật đi.”
Gió nổi lên.
Bùi Yếm Ly hạ tay xuống, kéo kéo chăn nhỏ đang tuột xuống, cúi đầu thở dài: “Tôi còn có thể sống nổi mấy năm.”
“Ông chủ đây là nói lời gì thế?!”
“Cậu sao lại còn nóng nảy lên thế.” Bùi Yếm Ly cười nhẹ một tiếng, nhìn quạ đen cô đơn đón gió bay trên không trung, giọng điệu là phiền muộn không nói nên lời: “Cha tôi bây giờ, đã đem tất cả hy vọng vào chuyện xung hỉ này, tôi không nói tuyệt đối, nhưng lỡ như ngày nào đó tôi không chống đỡ nổi, thì cậu ấy phải làm sao?”
“Cậu ấy...”
“Ngày đó nghe khẩu khí của anh cả, nhà họ Tống có lẽ sớm đã có tính toán để cậu ấy gả thay, mới đón cậu ấy về, lỡ như, tôi nói lỡ như, thật sự đi tới bước đó, cha tuyệt đối sẽ không dung thứ cho một người xung hỉ chết con trai ông, nhà họ Tống vốn dĩ không có bao nhiêu cảm tình với cậu ấy, cũng sẽ không chứa chấp cậu ấy.”
Trần Chiêu lập tức trầm mặc.
Quả thật, ông chủ lo lắng không phải là không có lý.
Nhưng hiện giờ: “Ngài từ hôn, cậu ấy cũng không tốt hơn được chỗ nào.”
“Chí ít thì cũng không cần gả qua làm để thủ tiết."
Không có bắt đầu, thì sẽ không bước tới với tương lai biết rõ không có kết quả.
Bùi Yếm Ly lại nói: “Chỉ cần nhiệt độ chuyện thiếu gia thật gia chưa hạ xuống, nhà họ Tống còn cần làm cho người ngoài xem, cậu ấy vẫn còn con đường khác để chọn, cũng tốt hơn là sống với tôi.”
Tiếng xe lăn từ từ đi xa.
Sau lùm cây, một góc áo sơ mi xoẹt qua.
Tiểu Vũ vốn dĩ đã đọc sách xong, đợi đến lúc bầu trời chỉ còn áng sáng vàng, cuối cùng cũng đợi được người đem bình nước đến, lại nhìn thấy hai tai người này đỏ rực.
“Anh, anh sao lại khóc...”
Phía trên khẩu trang, đôi mắt mang theo đầy sát khí.
“Bùi, Yếm, Ly! Anh đừng mơ từ hôn được!!!”
Lão tử lần này về đây, có chết cũng chết bên cạnh anh.
Lạc Vân Thanh nghiến răng nghiến lợi tháo khẩu trang xuống, cầm chai nước rót vào ly.
Mấy ngày sau đó, bầu không khí trong nhà họ Tống rơi vào trạng tháp ấp suất thấp.
Thẳng đến ngày yến tiệc sinh nhật đó.
Vốn dĩ là hai cái tên lại quay về là một người.
Tống Tuyết Trần vô cùng vui vẻ.
Trước khi yến tiếc bắt đầu, đã đeo "nước mắt người cá" lắc lư trước mặt Lạc Vân Thanh, cười khanh khách nói: “Yến tiệc đều là những người cậu không quen biết, tùy tiện thêm tên của cậu vào cũng không tốt, Tiểu Thanh sẽ không tức giận đi?”
Theo đó còn lôi Lâm Văn Đình ra: “Mẹ cũng nói rồi, vài ngày nữa sẽ bù lại buổi tiệc khác cho cậu.”
Chính vì thế mà gần đây tâm trạng Lạc Vân Thành cực kém.
Nhìn thấy nơi này vắng người, dựa vào ưu thế chiều cao sát lại bên tai hắn: “Thứ tôi mà không có được, cậu, cũng đừng mơ có được.”
“Cậu có ý gì!”
“Chậm rãi mà đoán đi.”
Lạc Vân Thanh nghiêng đầu nhướng mày.
Cầm áo khoác trên sô pha, rời khỏi tầng 3.
Lúc này, trong phòng đã tới không ít người, hầu hết đầu là người cậu không quen biết.
Kiếp trước, lúc gặp được Bùi Yếm Ly, anh đã bị Bùi Hành Chi và Tống Tuyết Trần liên thủ đuổi ra khỏi Bùi thị, không có cơ hội đến tham gia yến hội thượng lưu.
Trừ những người xem như quen mắt kia, thì chính là nhị tiểu thư nhà họ Đường vừa mới đến, Đường Nhã Quân.
Giữa đám đông, cô ấy nổi bật một cách độc đáo, mặc chiếc sườn xám hoa tử đằng, tóc dài được buộc nửa bằng chiếc trâm bạc, vẻ đẹp thanh tao, khác hẳn với lần gặp mặt ở kiếp trước khi cô ấy đầy vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống. Môi cô luôn nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Trọng sinh thật tốt.
Hết thảy còn kịp.
“Tiểu Thanh.” Vừa đi xuống tầng, Tống Cảnh Quốc đã gọi cậu đi qua, thân thiện mà giới thiệu cậu với người chung quanh: “Đây là chú Lưu, chú Hoắc... đều là những bạn bè làm ăn cùng ba.”
Quay đầu lại nói với mọi người: “Đây là con trai tôi mới tìm về được, Vân Thanh.”
“Vân Thanh, thật là một cái tên hay, lớn lên cũng không thua Tống phu nhân lúc còn trẻ.” Người đàn ông bụng phệ, mắt liếc liếc, bước tới vỗ vai cậu.
Mỗi lần vỗ, lòng Lạc Vân Thanh lại trầm xuống một chút.
Người này cậu nhận thức.
Ông chủ Lưu thị tập đoàn xây dựng Lưu Diệu Khánh, lớn hơn Tống Cảnh Quốc 5 tuổi, cũng chính là vị ông chủ... thiếu chút nữa bao dưỡng cậu.
Thì ra bọn họ có nhận thức nhau à.
Ha ha ha!
Ha ha ha ha ha!
Nhận thức... thế mà nhận thức nhau.
“Ông chủ Lưu nói cái gì, mà vui vẻ như vậy?"
Không đợi Lưu Diệu Khánh cười tủm tỉm nhéo mặt Lạc Vân Thanh, một cái đầu tóc hồng đã lập tức xông tới đây.
Đằng Tại Dã đưa tay vén lọn tóc rối, nở nụ cười chuẩn lộ tám chiếc răng trắng đều.
Lưu Diệu Khánh bị đυ.ng lảo đảo một cái, đang muốn tức giận, quay đầu lại nhìn, tức giận lập tức tiêu tán, cười cười: “Thì ra là Đằng thiếu gia, lão gia tử gần đây có khỏe không?”
“Rất tốt, trước đó còn rất thích đi câu cá, cố ý mua một hòn đảo, tìm một đám người đi câu với ông ấy, ông chủ Lưu không thì đi cùng với lão gia tử nhà tôi?” Đằng Tạ Dã không nhanh không chậm trả lời, không muốn nghe ông ta nói gì thêm, đi tới trước mặt Lạc Vân Thanh: “Tôi có phải, là từng gặp cậu ở đâu không?”
Khoảng khắc hắn xuất hiện, cả người Lạc Vân Thanh đều cảm thấy không tốt.
Lại nghe thấy lời này, lông tơ dựng ngược cả lên.
Lắc lắc đầu: “Không, không có.”
Đặng Tại Dã cong môi, cười ý vị: “Chắc chắn như vậy?”
Nhà họ Đằng được xưng là trụ cột vững chắc của giới văn hóa giải trí, dưới trướng có vô số nhà đấu giá lớn bé.
Nếu như có thể kéo quan hệ với hắn... Tống Cảnh Quốc đi tới tiếp lời: “Đằng thiếu gia nhận thức con trai nhỏ của tôi?”
“Ừ.”
Lạc Vân Thanh: "!!!"
“Ồ? Nhận thức?” Tống Cảnh Quốc nhíu mày: “Hai người, là ở nơi nào mà nhận thức nhau?”
Lạc Vân Thanh trước đó ở viện phúc lợi, sao có thể nhận thức thiếu gia nhà họ Đằng?
“Ông chủ Tống thật là hồ đồ.” Đằng Tại Dã một tay ôm lấy cổ Lạc Vân Thanh kéo lại gần: “Trước đó không quen biết, hiện tại không phải là quen biết rồi sao?”
Tống Cảnh Quốc: “...”
“Ha ha ha.” Đằng Tại Dã giống như là không thèm nhìn khóe miệng run rẩy của ông ta, trực tiếp kéo người đi: “Đi đi đi, cùng với một đám lão đầu có gì mà nói chuyện.”
Phất phất tay, một đường kéo người ra khỏi bên ngoài, trở tay buông ra.
Lạc Vân Thanh chỉnh sửa lại cổ áo, yên lặng nghiêng người che đi nửa gương mặt.
“Giờ cậu che cái gì nữa!”
“Thứ chó má, nói chuyện với em trai tôi kiểu gì thế?!”