Chương 15

Lý Tư Văn lo lắng nói: "Có cần gọi giáo viên không? Tạ Kỳ bị ba thằng đô con kẹp giữa đi thế kia, rõ ràng là bị ép đi mà."

Phạm Thanh Việt nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy vẫn nên đi gọi một tiếng, không thì lát nữa có khi phải đưa thẳng Tạ Kỳ vào bệnh viện mất."

Hai người họ bàn bạc một lát, thấy không ổn rồi, với sức của Tạ Kỳ, chẳng phải sẽ bị người ta đấm cho một phát là nằm luôn sao?

Họ vội vàng chạy đi gọi giáo viên.

Họ cuống quýt gọi cô giáo dạy Toán vừa hết tiết, đó là một cô giáo trẻ trung xinh đẹp, chỉ là sức khỏe không tốt lắm, gần như bị Phạm Thanh Việt kéo chạy đi. Phạm Thanh Việt sốt ruột không chịu nổi: "Cô ơi nhanh lên ạ! Tạ Kỳ sắp bị đánh chết rồi!"

Cô giáo Toán thở không ra hơi: "Vậy em cũng đừng, đừng kéo cô trên cầu thang thế này chứ. Lỡ cô ngã thì cũng vào viện luôn đấy, lương giáo viên thấp lắm, không trả nổi viện phí em trả giúp cô à?"

Thế này sao được chứ, nếu không phải trong văn phòng không còn giáo viên nào khác, mà giáo viên chủ nhiệm lại không có ở đó... thì cậu ta cũng chẳng gọi cô ấy đâu!

Ba người vô cùng lo lắng đi tìm Tạ Kỳ, đợi đến khi chuông vào lớp vang lên mới cuối cùng thấy cậu ở đầu cầu thang.

Tạ Kỳ bị hai trong ba nam sinh kia kẹp hai bên dìu lên cầu thang, trông bộ dạng tả tơi bầm dập, vành mắt còn đỏ hoe.

"Đệt!" Phạm Thanh Việt nổi giận, dù vóc dáng nhỏ con cũng lấy đà lao tới tung một cú đá bay, đạp ngã một tên đang kẹp Tạ Kỳ xuống đất: "Dám bắt nạt Tạ Kỳ hả, lũ súc sinh!"

Giờ khắc này, cậu ta chính là ánh sáng!

Cha nuôi! Sự an nguy của ngài cứ để con bảo vệ!

Còn Tạ Kỳ, mất đi điểm tựa, cũng khuỵu "bịch" một tiếng xuống đất, tay ôm lấy eo, cả người run rẩy khe khẽ, giọng nói khàn khàn thê lương thảm thiết: "Eo của tôi..."

Đau chết mất!

"Cậu sao rồi?"

Phạm Thanh Việt vội vàng đỡ cậu dậy, cô giáo Toán cũng nghi ngờ nhìn chằm chằm đám Triệu Nghễ: "Các em đánh nhau à? Nội quy trường đã ghi rõ đánh nhau sẽ bị ghi lỗi nặng đúng không?"

Triệu Nghễ còn chưa kịp nói gì, Tạ Kỳ đã lên tiếng trước: "Cô ơi, bọn em không đánh nhau ạ."

Cô giáo Toán nghi ngờ nhìn cậu: "Thật sự không đánh à?"

Tạ Kỳ nói: "Thật sự không đánh ạ, chỉ là em bị trẹo eo, vừa rồi họ định đưa em đến phòng y tế, nhưng em muốn đi học."

Cô giáo Toán nhìn kỹ mặt Tạ Kỳ, quả thật không có vết thương nào, bèn tạm thời nén lại sự nghi ngờ, nói với Tạ Kỳ: "Em đừng đi học vội, đến phòng y tế xem sao đã. Tuổi còn trẻ thế này sao lại bị trẹo eo? Tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra xem xương cốt có vấn đề gì không.