Cậu nhanh chóng đuổi kịp Triệu Nghễ ở chỗ ban công rộng bên ngoài nhà vệ sinh: "Mày đứng lại cho tao."
Tạ Kỳ nói rồi tóm lấy Triệu Nghễ.
Triệu Nghễ gạt tay cậu ra, sa sầm mặt nói: "Mày tìm tao cũng vô ích, lại chẳng phải tao bịa chuyện, tao chỉ truyền lại thôi, truyền lại hiểu chưa? Mày học giỏi mà đầu óc như óc heo vậy. Tự dưng tao bịa chuyện về mày làm gì, chẳng phải vì mày làm chuyện thất đức bị người ta phát hiện sao? Xem cái bộ dạng này của mày kìa, bị nói trúng tim đen nên trút giận lên tao à? Da mặt mày cũng dày thật đấy."
Tạ Kỳ: "..."
Tạ Kỳ lạnh giọng nói: "Ai nói với mày những chuyện này?"
Triệu Nghễ hếch mặt lên trời nói: "Mày dập đầu lạy bố mấy cái thì tao nói cho."
Tạ Kỳ hết nói nổi: "Cùng lớp với nhau, bình thường không thù không oán, sao mày cứ nhắm vào tao thế. Được rồi, mày không nói thì chúng ta đến phòng giáo vụ nói chuyện."
Triệu Nghễ bực bội nói: "Thật sự đến trước mặt thầy giáo vụ rồi thì chưa biết ai xui đâu."
Tạ Kỳ: "... Vậy mày đừng sợ, dù sao người gặp xui là tao mà."
Cậu vừa dứt lời, hai nam sinh khác đã hùng hổ đi về phía họ.
Tuy là giờ ra chơi, nhưng vì học sinh lớp 12 lịch học ôn tập nặng nề, mọi người đều tranh thủ thời gian nghỉ trưa, nên hành lang khá vắng vẻ, tiếng nói chuyện của họ vì thế mà có vẻ đặc biệt lớn và vang: "Sao thế, còn dám động thủ nữa à?"
Hai người họ bước tới, đứng cùng chỗ với Triệu Nghễ, trừng mắt giận dữ nhìn Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ: "..."
Cậu không nhịn được bật cười, khóe môi nhếch lên mang vẻ mỉa mai lạnh lùng: "Sao thế, còn gọi cả viện trợ đến à? Mày sợ tao sao?"
Một nam sinh nói: "Ai sợ mày chứ, sợ mày xông lên ôm tao ăn vạ đòi tiền à?"
Tạ Kỳ nhìn về phía Triệu Nghễ, nói rất bình tĩnh: "Nếu mày dám, chúng ta xuống sân sau trường tỉ thí một trận. Mày thua thì phải nói cho tao biết mày nghe được những tin đồn này từ đâu."
Cậu ngừng một chút rồi nói: "Mày không dám đi à?"
Đối với nam sinh tuổi dậy thì, đây có lẽ là phép khích tướng hiệu quả nhất, Triệu Nghễ quả nhiên nói: "Sao lại không dám, chỉ sợ mày đến lúc đó lại bỏ chạy thôi."
Tạ Kỳ: "Vậy đi thôi."
Họ định xuống lầu thì Phạm Thanh Việt và Lý Tư Văn cũng đuổi theo, nói với Tạ Kỳ: "Kỳ Kỳ, các cậu đi đâu đấy?"
Tạ Kỳ quay đầu liếc nhìn họ, nói: "Các cậu đừng đi theo, tớ có chuyện muốn nói với họ."
Nói xong, cậu cũng không quay đầu lại mà đi xuống lầu cùng mấy người kia.
"Khoan đã." Phạm Thanh Việt nói: "Sắp vào lớp rồi mà, thế này không phải sẽ muộn học sao?"