Chương 13

Tạ Kỳ: "Mày mà đói quá thì để tao cho ít cơm chó nhé, đỡ phải đứng đây sủa bậy."

Tạ Kỳ tuy tự nhận mình là người hay cười hoạt bát, nhưng thực ra ở lớp cậu vẫn thuộc kiểu khá trầm tĩnh dè dặt, với những người không thân thì luôn giữ một khoảng cách vừa phải.

Vì vậy, ngoài bạn bè thân thiết ra, chẳng ai trong lớp biết Tạ Kỳ lại ăn nói sắc sảo đến thế, nhất thời cả phòng học đều im phăng phắc.

Đúng lúc này, Phạm Thanh Việt và Lý Tư Văn vừa đi vệ sinh ở ngoài về, thấy bên này ồn ào thì lập tức chạy tới: "Sao thế?"

Tạ Kỳ không nhịn được véo mũi mình: "Tớ đang nói chuyện với họ, cậu xen vào làm gì, tránh ra đi."

Phạm Thanh Việt vẫn chưa hiểu chuyện gì: "Rốt cuộc là thế nào, Triệu Nghễ mày làm gì đấy?"

Triệu Nghễ nói giọng âm dương quái khí: "Mày hỏi tao làm gì, phải hỏi Tạ Kỳ ấy."

Phạm Thanh Việt thấp hơn Tạ Kỳ nửa cái đầu, người cũng chắc nịch hơn chút, trông là một cậu trai khỏe khoắn.

Tính tình cậu ta thì khá tốt, nói chuyện được với tất cả mọi người trong lớp, tương đối khéo léo. Cậu ta nheo mắt, nói: "Hỏi nó làm gì, tất nhiên là phải hỏi mày rồi. Tạ Kỳ thật thà thế kia, làm sao mà chọc vào mày được?"

Triệu Nghễ nói: "Hai đứa chúng mày là bạn nối khố nên mày bênh nó chứ gì."

Phạm Thanh Việt: "?"

Lúc này Lý Tư Văn đứng sau đã nghe được ngọn ngành câu chuyện từ các bạn học khác, bèn kéo Phạm Thanh Việt qua nói rõ. Phạm Thanh Việt chửi thề một tiếng "Đệt": "Đây rõ ràng là tin đồn mà, bọn tớ ngày nào chả ở cùng nhau, sao tớ lại không biết gì hết..."

Cậu ta còn chưa nói xong thì chuông vào lớp đã vang lên, cuộc cãi vã chưa xong đã buộc phải kết thúc.

Tạ Kỳ cũng đành phải quay về chỗ ngồi trước đã.

Chờ tan học, cậu sẽ...

Xé nát miệng thằng đó ra!

Chịu đựng 40 phút dài đằng đẵng, Tạ Kỳ lập tức đứng dậy đi về phía sau lớp.

Triệu Nghễ kia vừa thấy cậu đi tới thì liền đi ra ngoài phòng học.

Tạ Kỳ khựng lại rồi lập tức rảo bước nhanh hơn, cậu tuy cao nhưng Triệu Nghễ ngồi phía sau nên tất nhiên còn cao hơn cậu một chút, thể trạng lại cường tráng, nếu đánh nhau thì Tạ Kỳ chắc chắn sẽ chịu thiệt.

Nhưng Tạ Kỳ từng luyện võ, ừm, tuy chỉ là học hồi nhỏ thôi, nhưng hồi đó cậu học gì cũng nhanh, thầy giáo còn khen cậu nếu tiếp tục đi sâu thì biết đâu có thể đi thi đấu.

Nhưng hồi đó làm sao cậu có thể đi sâu được, Khương Tư Ninh cho cậu học Nhu đạo đơn thuần chỉ để rèn luyện sức khỏe một chút, còn những thứ khác thì không cần thiết.