Thôi được rồi, Tạ Kỳ ngồi về chỗ, định nghỉ ngơi tiếp, kết quả là có người đột nhiên ngồi xuống bên cạnh. Tạ Kỳ quay đầu lại nhìn, thì ra là Trương Tinh Tinh, cán sự môn tiếng Anh. Tạ Kỳ và cậu ta quan hệ không tệ, thấy cậu ta có vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi, cậu bèn hỏi thẳng: "Cậu muốn nói gì với tớ à?"
Trương Tinh Tinh bèn nói thẳng: "Cậu không biết à, dạo này đang có lời đồn về cậu đấy, nói là cậu được phú bà bao nuôi. Cậu biết chuyện này chưa?"
Tạ Kỳ: "..."
Trương Tinh Tinh thấy vẻ mặt cậu thì kinh ngạc thất sắc: "Thật luôn hả? Tớ còn tưởng chỉ là tin đồn thôi chứ! Cậu... Trời ơi!"
Gân xanh trên trán Tạ Kỳ giật giật: "Cậu nói nhỏ thôi..."
Trương Tinh Tinh vội bịt miệng lại, giọng nói nghèn nghẹn qua kẽ tay: "Là thật hả?"
Tạ Kỳ nói: "Giả."
Vẻ mặt cậu hơi nghiêm túc lại: "Tin đồn này cậu nghe từ đâu thế?"
Trương Tinh Tinh gãi mặt: "Khó nói lắm, tớ nghe bọn họ đều nói thế, cũng không biết bắt nguồn từ đâu."
Cậu ta nói, mặt hơi đỏ lên, hạ thấp giọng, gần như thì thầm với Tạ Kỳ: "Tớ còn định bảo nếu là thật thì cậu hỏi giúp xem phú bà có chị em nào không, cho tớ tháng hai nghìn tệ là được rồi, tớ còn sẵn lòng lo ba bữa với dọn dẹp vệ sinh nữa."
Cậu ta liếc Tạ Kỳ một cái, nói giọng hơi tự hào: "Với lại, tớ còn có cơ bụng nữa."
Tạ Kỳ: "..."
Ai nói sinh viên rẻ mạt chứ, học sinh cấp ba chưa trải sự đời còn rẻ hơn.
Nếu không phải đều là học sinh lớp 12, cậu đã bỏ ra hai nghìn tệ lừa cậu ta đi làm hộ công cho thầy Hầu rồi, thế thì lời to.
Tạ Kỳ lái sang chuyện khác: "Tin đồn này ban đầu cậu nghe ai nói?"
Trương Tinh Tinh chỉ mấy nam sinh ngồi phía sau: "Nghe bọn họ nói đó."
Tạ Kỳ: "..."
Cậu đứng dậy, đi thẳng về phía ba nam sinh kia, hỏi thẳng: "Các cậu nghe tin đồn này từ đâu?"
Bị chính chủ bắt gặp, nam sinh kia cũng chẳng thèm giả vờ nữa, nói: "Tin đồn cái gì mà tin đồn, tao nghe thấy thật lắm mà. Nghe nói mày còn vì tiền mà đi bán thân ở hộp đêm, bao nhiêu một đêm hả?"
Tạ Kỳ: "..."
Cậu thấy bực bội, sao tin đồn này còn quá đáng hơn cả lời Trương Tinh Tinh nói nữa?
Nghĩ vậy, cậu nói giọng lạnh nhạt: "Mày có bằng chứng không? Không có bằng chứng tức là bịa đặt, tao có thể kiện mày đấy."
Nam sinh khó chịu nói: "Dọa ai đấy, chuyện này ai mà chẳng biết. Mày có giỏi thì kiện hết bọn tao đi này. Tao nói thế còn là nể mặt mày lắm rồi đấy, mày đã không biết xấu hổ, lẽ nào còn mong người khác giữ thể diện cho mày à?"