Kiều Tích kết bạn xong, tắt điện thoại.
Vừa đúng lúc chạm phải đôi mắt lạnh lùng của Hoắc Hành Chu, cô sững người.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, làm cả hai giật mình.
"Cậu chủ, bác sĩ Trác đến rồi." Thím Tiền lớn tiếng nhắc nhở.
"Ừ, mời anh ta lên."
Nghe thấy tên Trác Phong, Kiều Tích đầy cảnh giác. Đó là một con chuột phá hoại y đức, anh ta sẽ hại chết Hoắc Hành Chu.
Hoắc Hành Chu vỗ nhẹ mu bàn tay cô an ủi: "Đừng căng thẳng, cứ như bình thường là được."
Kiều Tích hít sâu một hơi, gật đầu.
Bên kia.
...
Trác Phong được thím Tiền dẫn lên lầu hai. Đi suốt dọc đường, căn biệt thự nhỏ lạnh lẽo này chỉ có một người giúp việc. Trong lòng anh ta khinh thường, chi thứ hai đúng là sa sút rồi, sao có thể sánh bằng khí thế của chi thứ nhất nhà họ Hoắc chứ.
"Cậu chủ, bác sĩ Trác đến rồi."
"Cậu hai Hoắc." Bác sĩ Trác lạnh nhạt gọi một tiếng, khi nhìn thấy Kiều Tích, trong lòng dâng lên một cỗ chán ghét: "Khi tôi chữa bệnh, tôi không thích có người ngoài. Đặc biệt là loại sinh viên y khoa chưa tốt nghiệp mà đã tự cho mình là đúng, mời cô chủ rời khỏi đây."
Anh ta coi thường Kiều Tích.
Sau khi biết cô học y thì càng thêm khinh miệt. Học được bao nhiêu kiến thức ở trường chứ, cô thật sự quá kiêu ngạo! Học được chút da lông, đã ra oai rồi!
"Tôi sẽ không làm phiền anh đâu." Kiều Tích nói.
"Cô muốn học lỏm sao? Tôi là đồ đệ của danh y Trình Hàn, có lẽ cả đời cô cũng không được chứng kiến thủ pháp châm cứu tuyệt diệu như vậy, thảo nào không muốn đi." Trác Phong mỉa mai.
Hoắc Hành Chu lại rất bình tĩnh, nắm tay Kiều Tích nói: "Vợ chồng son, như hình với bóng, mong bác sĩ Trác thông cảm. Tôi không thể rời xa cô ấy dù chỉ một khắc."
Thím Tiền vui mừng che miệng cười trộm, đàn ông kết hôn rồi mới biết được lợi ích của vợ đấy.
Trác Phong hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì ở lại đi, chắc hẳn cô chủ tư chất tầm thường, cũng không học lỏm được gì đâu."
Bộ mặt kiêu ngạo của anh ta khiến Hoắc Hành Chu muốn cười. Ngoại trừ Trình Hàn ra, không ai hiểu rõ tài năng của Kiều Tích hơn anh, một tên ngốc giả mạo cũng dám ngông cuồng.
"Cảm ơn bác sĩ Trác rộng lượng." Hoắc Hành Chu không ngại khách sáo với anh ta thêm chút nữa.
Trác Phong lạnh lùng nói: "Mời cô chủ cởϊ qυầи áo cho cậu chủ, tôi muốn châm cứu cho cậu ấy."
Châm cứu, tức là châm và cứu, là hai bước.
Kiều Tích như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, đỡ Hoắc Hành Chu nằm lên giường, cúi người cởϊ qυầи áo cho anh. Chuyện này làm nhiều rồi cũng quen, chỉ là mỗi lần nhìn thấy cơ thể anh vẫn sẽ đỏ mặt.
Trác Phong mở hộp thuốc tinh xảo sang trọng ra, trải bộ kim châm ra, một hàng kim vàng trông rất oai vệ.
Anh ta nghiêm túc vê kim, đâm vào.
Kiều Tích nhìn chằm chằm vào tay anh ta, lẩm nhẩm những huyệt đạo đó: Túc tam lý, Thừa phù, Âm lăng tuyền...
Những huyệt đạo này có thể kí©h thí©ɧ đôi chân, nhưng thủ pháp châm cứu phối hợp lại không có gì đặc biệt, chỉ trông có vẻ cao siêu mà thôi. Trác Phong quả thực không có ý định chữa trị cho Hoắc Hành Chu.
Sau khi châm xong, anh ta bắt đầu cứu.
Kiều Tích cảm thấy ôn châm cứu hiệu quả hơn, vừa châm cứu vừa vê ngải cứu thành cục bọc lấy đuôi kim, sau đó châm lửa. Thông qua cây kim, truyền vào huyệt đạo.
Ôn thông kinh mạch, hành khí hoạt huyết.
Trác Phong làm xong mọi thứ, lấy gói thuốc ra nói: "Đây là thuốc tắm, mỗi ngày một lần. Ba ngày sau, tôi sẽ đến châm cứu tiếp."
Anh ta xách hộp thuốc rời đi, Kiều Tích mở gói thuốc ra, nhăn mũi ngửi. Cô lấy ra hai vị thuốc đã bị động tay động chân, Bạch phụ tử và Độc hoạt.
"Châm cứu không vấn đề, thuốc có độc."
Khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Tích lạnh lùng: "Anh ta thật ghê tởm! Còn nghiền dược liệu thành bột, nhuộm màu nữa chứ."
"Tôi có tiểu thần y, mặc kệ anh ta tính toán thế nào cũng vô dụng." Người đàn ông ngồi bên giường, áo khoác ngoài lỏng lẻo khoác trên người, để lộ cơ bụng mờ ảo.
Kiều Tích dịu dàng nói: "Đừng gọi như vậy, tôi chỉ là một sinh viên y khoa bình thường, chưa tốt nghiệp, tư chất tầm thường."
Hoắc Hành Chu hơi cúi người, hạ giọng: "Cô ngốc, cô thật sự không biết gì sao?"
Cô xứng đáng với danh xưng "tiểu thần y".
Cũng không biết vị danh y Trình lão tiên sinh kia khi nào mới đứng ra ủng hộ cô, giúp cô nổi danh.
"Hửm?"
Kiều Tích ngây thơ nhìn anh.
"Không có gì, pha thuốc tắm cho tôi theo bài thuốc của cô đi." Hoắc Hành Chu cũng không nói rõ, anh nghĩ Kiều Tích nhất định sẽ tạo nên sự nghiệp ở Hải Thành.
"Vậy tôi châm cứu điều chỉnh cho anh trước nhé, có mấy huyệt đạo anh ta châm không đúng." Kiều Tích lấy hộp thuốc cũ kỹ từ gầm giường ra, túi đựng kim đã bạc màu vì giặt nhiều lần, bên trong là một bộ kim bạc.
Có thể thấy cô rất trân trọng nó, chỉ là Hoắc Hành Chu cảm thấy hơi tiếc.
Trác Phong là cái thá gì chứ!
Cô mới xứng dùng kim vàng!
Cô cúi người, vê cây kim, nhẹ nhàng đâm vào da. Ngải cứu mềm mại quấn quanh đầu kim, tỏa ra mùi thơm thanh khiết.
Hoắc Hành Chu chăm chú nhìn cô, Kiều Tích rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, mắt hạnh nhân. Đôi môi hình dáng đẹp khẽ cong lên, trông thanh thuần, thoát tục.
"Điện thoại của cô đâu?" Anh lên tiếng hỏi.
"Trong túi." Kiều Tích thuận miệng đáp.
"Cho tôi xem."
Kiều Tích không chút do dự đưa điện thoại cho Hoắc Hành Chu, rồi lại cúi đầu châm cứu.
Hoắc Hành Chu lướt màn hình, mở ứng dụng Wechat cuối cùng cũng nhìn thấy ghi chú cô đặt cho anh là "Anh Hoắc", quả nhiên không nằm ngoài dự đoán.
Anh trực tiếp sửa ghi chú, vô tình lướt qua vài tin nhắn, ánh mắt tối sầm lại.
Kiều Tích lại gần nhìn, sắc đỏ lan từ vành tai xuống cổ trắng nõn.
Xấu hổ quá!
Sao anh lại đổi thành "Chồng"?
Người đàn ông không hề bận tâm, đặt điện thoại sang một bên, thản nhiên nói: "Ghi chú của cô quá xa lạ, nếu bị người có tâm nhìn thấy sẽ nghi ngờ."
"Vậy anh ghi chú cho tôi là gì?" Kiều Tích phồng má hỏi.
"Hự, chân hơi đau."
Chỉ một câu nói đã che giấu tất cả, Kiều Tích lại cúi đầu kiểm tra chân anh.
Cô thật dễ dỗ dành.
"Họp lớp tổ chức ở đâu? Cần tôi đưa cô đi không?" Hoắc Hành Chu như vô tình hỏi, anh đã thấy vài lời lẽ thân mật, sến súa trong điện thoại cô.
"Sơn Hải Yến. Lát nữa tôi tự bắt xe đi được rồi."
Quả nhiên từ chối anh, sợ bị ai nhìn thấy sao?
Đầu ngón tay Hoắc Hành Chu xoa xoa thành giường, nhìn cô dọn dẹp xong rồi rời khỏi phòng. Anh lấy máy tính bảng từ tủ đầu giường ra, kết nối với camera của biệt thự.
Khuôn mặt của Trác Phong xuất hiện trên màn hình.
Anh ta còn chưa ra khỏi biệt thự đã vội vàng gọi điện báo cáo cho Hoắc Bắc Đình.
"Cậu cả, Hoắc Hành Chu không hề nghi ngờ, cậu ta thậm chí còn cảm ơn tôi nữa. Dược liệu của tôi đều đã bị động tay động chân, chỉ cần ngâm một tháng là sẽ chết."
Trác Phong như con chó săn lấy lòng Hoắc Bắc Đình: "Cậu cả, không còn ai tranh giành với cậu nữa rồi. Sau khi việc thành, cậu đưa tôi ra nước ngoài, tôi sẽ không tiết lộ nửa lời."
"Sẽ không bị ai phát hiện đâu, Kiều Tích đó chẳng có bản lĩnh gì, cô ta còn không nhận ra hết dược liệu."
Giọng nói của Trác Phong truyền rõ ràng vào tai Hoắc Hành Chu, anh cười khẩy một tiếng: "Đồ ngốc."
Tai nạn xe cộ không gϊếŧ được anh, chi thứ nhất lại muốn đầu độc anh.
Vậy thì cứ như ý bọn họ, đến lúc đó diễn một màn bệnh nặng cho bọn họ xem, để bọn họ đắc ý vênh váo!