Hôm sau là ngày nghỉ của các thực tập sinh, nhưng trời vừa sáng Draco đã thức dậy rồi. Gia tinh còn chưa kịp dọn bữa sáng, cậu chủ Draco đã biến mất khỏi dinh thự Malfoy.
Đứng trước phòng bệnh của Harry hồi lâu, Draco vẫn chưa dám gõ cửa… hắn ngồi xuống hàng ghế đợi trời sáng thêm một chút, rồi lại đi loanh quanh trước hành lang cả buổi.
Chỉ là có cái gì đó cứ thôi thúc hắn phải đến gặp Harry, nhưng có vẻ hiện giờ còn quá sớm, có lẽ Harry còn chưa ngủ dậy…
“Ai ngoài đó…”
Giọng nói mệt mỏi phát ra từ cánh cửa đóng kín, Draco giật thót người như vừa bị doạ sợ…
Hắn bình tĩnh lại, gõ cửa hai cái mới mở ra: “Là tôi… tai cậu thính lắm Pottah, đã đến bệnh viện rồi cậu còn chẳng chịu nghỉ ngơi hả?”
Trên bàn chất đầy một đống giấy da đã chằng chịt đầy chữ, có vẻ Harry đã thức cả đêm để viết nó… Draco khá là thích gọn gàng, hắn động tay đưa đũa phép lên muốn sắp xếp lại cho ngay ngắn…
“Đừng động vào…” Harry lấy ra đũa phép của mình, tự thân cậu thu dọn tài liệu… những tài liệu không quan trọng còn đặc biệt để lên phía trên.
Harry nhướng mày nhìn đến Draco, giọng đầy nghi hoặc: “Hôm nay cậu có việc gì ở đây sao?”
Draco lắc đầu, rồi lại gật đầu: “Hay là ra ngoài một chút không? Tôi thấy cậu chẳng thèm nghỉ ngơi cho dù đang nằm một chỗ.”
“Đi cùng cậu sao, Malfoy?” Cũng tốt, có thực tập sinh đi theo, lương y cũng sẽ không phàn nàn quá nhiều, Harry liền đồng ý: “Đến quán Đầu Heo đi, tôi cũng đang có việc cần nhờ cụ Aberforth…”
Phải có một người thứ ba nhìn thấy di chúc, cụ Aberforth có lẽ là người thích hợp để giúp cậu chứng thực bằng pháp thuật…
Nhưng trước tiên phải ghé qua Hẻm Xéo, Draco cùng Harry dừng lại trước tiệm chổi hồi lâu, cậu cứ nhìn mãi cây Firebolt Supreme đời mới nhất đang được trưng bày trong tiệm…
“Cậu định tiếp tục chơi Quidditch à?” Draco hỏi.
“Không… nhưng Ginny thì có, em ấy muốn trở thành một vận động viên Quidditch chuyên nghiệp.”
Nói xong, Harry không do dự nữa, cậu bước vào thanh toán, còn ghi kèm thiệp quà tặng…
Trên thiệp chỉ ghi: “Phải thực hiện được ước mơ của mình, anh sẽ luôn ủng hộ em.”
Sau đó, cậu còn kẹp theo lá thư chia tay của mình… hy vọng nó không làm ảnh hưởng đến kỳ thi cuối kỳ của Ginny.
“Tình cảm tốt quá ha…” Draco buộc miệng thốt ra, lại sợ chọc Harry giận mới tự bịt miệng mình lại.
Món quà sẽ được gửi đến vào giờ cơm trưa, Ginny vốn là một người mạnh mẽ… em ấy sẽ ổn thôi.
“Đi thôi…”
À… còn cửa hàng của George, Harry đứng bên ngoài nhìn cửa tiệm vẫn đông đúc người ra vào… thật may vì George vẫn còn để nó hoạt động, vừa muốn tiến đến chào từ biệt George, Harry lại không thể bước thêm một bước chân nào, nhìn thêm một lúc Harry cũng độn thổ đi mất.
Đến quán Đầu Heo, Harry lại tiếp tục làm việc theo kế hoạch đã được vạch ra từ trước. Trong phòng riêng được yểm bùa im lặng, ông Aberforth nhìn Harry với ánh mắt dò xét…
“Con định làm gì vậy?”
Harry mỉm cười, bình tĩnh đáp lại: “Gần đây những chính sách con đưa ra bị phản đối khá nhiều, chỉ là chuẩn bị trước đề phòng nếu có ngày nào đó con bị ám sát.”
“Đừng hòng lừa ta… có phải kế hoạch tệ hại của Albus đã làm ảnh hưởng đến con không?”
Một thằng nhóc vừa chiến đấu với Chúa tể hắc ám, lại nói rằng mình sợ bị ám sát… lừa được ai chứ…
Harry lắc nhẹ đầu: “Cụ thực sự quá thông minh… đó không phải là lời khen của một đứa nhóc ranh đâu, là con đang nể phục cụ.”
Đưa qua lá thư đã làm xong chứng thực bằng pháp thuật cho cụ Aberforth giữ.
“Hãy đưa nó cho bà Andromeda Tonks khi con không còn trên đời nữa, và hãy giữ bí mật chuyện này với tất cả mọi người. Đó dù sao cũng là danh dự của một vị phù thuỷ vĩ đại… con cảm ơn, thật lòng đó.”