Chương 2

Cho đến khi cánh cửa của phòng xét xử bật mở lần nữa, một cậu trai trẻ với vết sẹo hình tia chớp bước vào, đôi mắt xanh nhạt lướt qua một vòng như đang tưởng nhớ lại một ký ức cũ kỹ tệ hại nào đó.

Kingsley Shacklebolt ngồi ở ghế chủ vị, ngài thẩm phán cho cậu trai một ánh nhìn rồi lại cúi xuống văn kiện, lạnh lùng cất lời: “Tên nhân chứng…”

“Harry James Potter.”

Tiếng xì xào trong phòng xét xử đột ngột lắng xuống…

Harry bắt đầu dõng dạc kể lại những sự kiện có liên quan đến gia đình Malfoy…

Phải bắt đầu kể từ chuyện kế hoạch hy sinh của cụ Dumbledore, giáo sư Snape phải hỗ trợ để Draco, một đứa trẻ không phạm phải lỗi lầm nào… rằng bà Narcissa đã nói dối với Voldemort để cứu mạng Harry.

“Tôi xin thề… những lời tôi vừa nói đều là sự thật, và tôi cũng là người tận mắt chứng kiến những điều đó. Nếu cảm thấy nghi ngờ về tính chân thật, các vị cũng có thể dùng Tưởng ký và Chân dược để kiểm chứng.”

Nói xong, Harry cúi đầu rất nhẹ, không hề ngoảnh đầu lại đi thẳng một đường ra khỏi phòng xét xử. Bóng lưng nhỏ thó ngày nào chớp mắt một cái bây giờ đã cao lớn hơn rất nhiều…

Gia đình Malfoy được phán tự do, Narcissa và Lucius trở về dinh thự, lặng lẽ rút khỏi những ánh mắt của giới phù thuỷ và sống trong sự dè chừng của cộng đồng phù thuỷ.

Còn Draco đã xin làm thực tập sinh trong bệnh viện Thánh Mungo, Khoa Ngộ độc do Độc dược và Thực vật ma thuật, hắn được nhận bằng năng lực độc dược của mình chứ không phải nhờ quyền hạng của gia tộc Malfoy.

Phải mất rất nhiều thời gian cho việc xét xử và thẩm vấn tất cả những Tử Thần Thực Tử. Sau 4 tháng, khi những Tử Thần Thực Tử đã được xét xử công bằng, Harry được Kingsley Shacklebolt bổ nhiệm là Thứ trưởng bộ pháp thuật, một chức vụ không khác gì trợ lý của Bộ trưởng, là cánh tay phải của Bộ trưởng, cũng có quyền lực rất lớn… và sau đó, Harry phải thay mặt Bộ trưởng trong các phiên toà xét xử những Tử Thần Thực Tử chạy thoát từ trận chiến Hogwarts.

Vì những công việc cứ đổ ập xuống đầu, Harry, Ron và Hermione đã chẳng còn đủ thời gian để gặp nhau như trước nữa… kể cả Ginny, Harry cũng thường xuyên trốn tránh cô nàng, sự ra đi của Fred đã tạo ra một bức tường ngăn cách khó có thể vượt qua của Harry.

Hoặc nên nói là, cảm xúc áy náy, tự trách làm Harry chẳng dám nhìn mặt gia đình Weasley thêm lần nào nữa…

Ngày ngày trôi qua, cứ hai điểm một đường… Harry đang sống trong một căn hộ nhỏ khá gần với Bộ pháp thuật, nó khá thuận tiện với công việc gần như phải tăng ca mỗi ngày của Harry.

Có thể vì công việc có khá nhiều áp lực, Harry còn chẳng có thời gian để chữa trị tâm lý sau chiến tranh… những cơn ác mộng dần dần trở lại, khiến Harry còn chẳng thể nào ngủ được một giấc ngon lành.

Cho đến một ngày, khi vừa trở về căn hộ nhỏ kia… Harry ngã quỵ ngay trước thềm nhà, cơn ác mộng đen tối vây lấy trí não của cậu, một giọng nói ghê rợn như phát ra từ địa ngục văng vẳng bên tai Harry, nó khiến cậu chỉ muốn gϊếŧ chết chính mình đi cho rảnh nợ.

Harry đến Bệnh viện Thánh Mungo vào một buổi chiều mưa trong tình trạng mê man… bà Andromeda Tonks đưa Teddy đến thăm Harry vào cuối tuần như đã hẹn với nhau từ trước, cuối cùng lại để bà bắt gặp cảnh này, bà đã phải đưa theo cả Teddy đến bệnh viện Thánh Mungo cùng với Harry…

Harry nhíu mày, mồ hôi nhễ nhạy ướt đẫm cả gối, cậu khó khăn cố gắng thoát ra ảo cảnh của quá khứ được tái hiện trong giấc mơ… Harry giống như đang bị ai đó đuổi theo, cậu cứ chạy mãi chạy mãi trong khu rừng cấm tối đen như mực, phía trước bỗng dưng có ánh sáng, nó len lỏi vào từ một khe hở rất nhỏ…

Một bàn tay nhỏ thó vừa cầm nắm vừa âu yếm gương mặt tái nhợt của Harry… nó ư a không thể nói ra một câu nào, nhưng có vẻ nhóc con này rất muốn Harry tỉnh dậy chơi với nó.