Chương 8

Hoàng hậu lắc đầu: “Đương nhiên là đã tới rồi. Hoàng thượng từng nhắc chuyện này với ta. Khi đó hắn đang giữ chức Lục sự ở Ngự Sử Đài, đúng lúc trong đài đang theo dõi một trọng án. Vậy mà hắn lại giả vờ cáo bệnh cấp tính để lén lút bỏ đi, không may bị Nội Vệ bắt gặp, tâu thẳng lên ngự tiền. Hoàng thượng vừa tiếc tài, lại nể tình hắn là em rể của ta, nên mới không công khai xử tội.”

Ngu Anh thoáng kinh ngạc, nàng nhìn đại tỷ, trong lòng vẫn bán tín bán nghi.

Bởi lẽ, nàng chưa từng gặp mặt Trình Hiến Chương ở Lạc Dương bao giờ.

Đúng là nàng đã nhất thời bốc đồng, để lại thư hòa ly rồi bỏ chạy tới Lạc Dương. Nhưng thâm tâm nàng đâu thực sự muốn ly dị, chỉ là mong hắn đuổi theo dỗ dành mình.

Nào ngờ hắn chẳng làm thế. Hắn dứt khoát ký tên rồi gửi trả thư hòa ly cho nàng... Đến nước ấy nàng còn biết làm sao? Vừa khéo tam biểu ca đang cần cưới vợ, nàng lại đang muốn trốn tránh... hoặc có lẽ là muốn trả thù hắn.

Hắn muốn nạp biểu muội làm thϊếp chứ gì? Cứ việc nạp. Muốn cưới ả ta cũng được. Còn ta, ta sẽ gả cho biểu ca.

Thấy nàng im lặng, hoàng hậu lại nói: “Chuyện Tô Quý phi, muội đừng để trong lòng mãi. Không có Tô quý phi thì cũng sẽ có Lý Quý phi, Trương quý phi mà thôi. Tất cả đều là số mệnh. Là số mệnh của ta, và cũng là số mệnh của Ngu gia.”

Rời khỏi hoàng cung, đầu óc Ngu Anh có chút mơ hồ.

Hoàng hậu nói hắn từng đến Lạc Dương. Hoàng hậu bảo đó là số mệnh của Ngu gia.

Từ khi tam biểu ca qua đời, nàng bỗng cảm thấy hoang mang tột độ, cõi lòng trống rỗng. Cũng từ đó, nàng bắt đầu thường xuyên nhớ về chuyện cũ.

Ra đến cửa cung, nàng vừa lên xe ngựa đi được vài bước thì xe đột ngột dừng lại.

Bên ngoài, Vân Cẩm lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Ngay sau đó, một giọng nói từ bên ngoài vọng vào: “Ngu nương tử, đại nhân nhà ta muốn mời nương tử nán lại nói chuyện đôi câu.”

Vân Cẩm hỏi lại: “Đại nhân nhà ngươi là ai?”

Người bên ngoài đáp: “Là Trình đại nhân, Trình Tử Quân.”

Ngu Anh tò mò vén rèm nhìn ra. Đứng bên ngoài là một gã sai vặt chừng mười tám, đôi mươi. Người này ăn mặc chỉnh tề, ăn nói lịch sự, khí chất còn hơn hẳn thường dân. Không ngờ tên thư sinh nghèo kiết xác năm xưa giờ lại có người hầu lanh lợi thế này bên cạnh.

Nghĩ cũng biết, hắn đến để chất vấn nàng.

Hắn nhờ Bùi phu nhân hẹn gặp nhưng bị nàng từ chối. Giờ thì hay rồi, hắn chặn nàng ngay cửa cung. Coi như nàng xui xẻo đi.

Nhưng mà, gặp thì gặp, nàng còn sợ hắn chắc!

Nàng gật đầu ra hiệu cho Vân Cẩm. Vân Cẩm hiểu ý, hỏi vọng ra: “Muốn nói chuyện ở đâu?”

Gã sai vặt đáp: “Ngay ngoài Chu Tước đại đạo có Thanh Phong Trà Lâu. Giờ này quán vắng khách, chi bằng lên đó đàm đạo.”

Vân Cẩm đáp: “Được thôi.”

Nói rồi, nàng ra hiệu cho phu xe tiếp tục di chuyển.