Cách đó không xa, Bùi Tinh Dục ở phía sau đuổi kịp Trình Hiến Chương, nói với vào trong xe ngựa: "Tử Quân, chuyện đệ nhắc đến trước đây không cần phải bận tâm, ngày mai ta sẽ gửi thư cho Thẩm tiên sinh."
Trình Hiến Chương "ừm" một tiếng, đáp: "Đa tạ."
Bùi Tinh Dục vội xua tay: "Không sao, không sao, chuyện nhỏ thôi mà."
Nói xong hắn ta không nhịn được lại ngoái nhìn phía sau, ghé sát lại nói với hắn: "Đệ có gặp không?"
"Cái gì?"
"Thì... Muội muội của đại tẩu ta đó, Ngu tam tiểu thư, không thấy hai người chào hỏi gì cả." Bùi Tinh Dục cũng lo chuyện bao đồng.
Sắc mặt Trình Hiến Chương không đổi, thản nhiên nói: "Chẳng có gì để chào hỏi cả."
Bùi Tinh Dục bất lực: "Thôi được rồi, đệ đi đi."
Lát sau hắn ta lại nói thêm: "Nàng ấy vừa mới thành quả phụ, đây là lần đầu ra ngoài, sau này chắc hẳn sẽ tìm phu quân ở kinh thành. Có điều nàng ấy xinh đẹp như vậy cũng không lo không gả được."
Trình Hiến Chương thoáng sững sờ, hỏi lại: "Huynh nói gì?"
"Gì là gì?" Bùi Tinh Dục không hiểu.
"Cái gì mà mới thành quả phụ?" Trình Hiến Chương hỏi.
Bùi Tinh Dục đáp: "Người ở Lạc Dương đó là biểu huynh của Ngu gia, ba tháng trước đã mất rồi, nghe nói là bị bệnh ở não. Đệ không thấy Ngu tiểu thư mặc tang phục, đang để tang cho vong phu hay sao."
Hồi lâu sau Trình Hiến Chương mới "ồ" một tiếng, bình thản nói: "Đúng là không để ý."
"Thôi được rồi, đệ đi đi, về cẩn thận. Ta về đây." Bùi Tinh Dục nói.
Trình Hiến Chương gật đầu, thúc ngựa đi thẳng.
Hoàng hôn giăng khắp trời, xa xa là ráng chiều ngũ sắc tựa như dải lụa bao trùm lấy thành Trường An rộng lớn phồn hoa.
Trở về nhà, Trình Hiến Chương đến Thuận Phúc Đường thỉnh an mẫu thân như thường lệ.
Hắn mồ côi phụ thân từ nhỏ, do một tay quả mẫu nuôi nấng lớn lên. Sau khi tới kinh thành làm quan hắn liền đón mẫu thân tới ở cùng. Sớm tối vấn an, cho dù nay đã giữ vị trí cao cũng chưa từng thay đổi.
Đến Thuận Phúc Đường, Trình Hiến Chương vấn an mẫu thân rồi ngồi xuống bên cạnh bà.
Chu thị có dung mạo xinh đẹp, dù đã ngoài bốn mươi vẫn có thể thấy ngũ quan thanh tú, chỉ là gương mặt trông già hơn các vị quý phu nhân khác ở kinh thành, và trên má phải có một vết sẹo kỳ lạ, từng chấm từng chấm giống như vết của người xuất gia.
Ở kinh thành không ai không biết vết sạo này, vì nó là do chính tay bà làm.
Năm Trình Hiến Chương lên năm tuổi thì phụ thân bị bệnh mất. Chu thị khi đó là một mỹ nhân hiếm có trong vùng, huynh trưởng nhà mẹ đẻ muốn bà tái giá, bà không chịu. Huynh trưởng ép buộc, bà liền tiện tay cầm lấy một nén hương đang cháy trước bài vị của vong phu mà dí vào mặt mình, tự hủy hoại đi dung nhan.
Từ đó về sau không còn ai ép bà tái giá nữa. Nhà cửa lại nghèo khó, bà liền đi giặt đồ thuê, thức đêm làm việc thêu thùa, cộng thêm sự trợ giúp của người thân trong nhà để chu cấp cho Trình Hiến Chương học hành thi cử.
Trình Hiến Chương cuối cùng cũng không phụ lòng bà, thi một lần là đỗ, xếp ngay đầu và trở thành Thám hoa lang của năm đó.
Từ đó một đường thuận lợi, được Thánh thượng đề bạt, chỉ trong bảy năm ngắn ngủi đã lên đến chức Ngự Sử Trung Thừa.
Sự quyết liệt và vất vả cả một đời của Chu thị cuối cùng đã được đền đáp viên mãn ở nơi Trình Hiến Chương.
Lúc này, bà đang ngồi ngay ngắn ở gian chính đợi Trình Hiến Chương ngồi xuống rồi nói với hắn: "Tháng sau có tiệc đầy tháng của nhị phòng Tô gia, ta đã chuẩn bị quà rồi, lúc đó con có rảnh đi cùng ta không?"
"Chưa chắc có thể thu xếp được thời gian, mẫu thân cứ tùy ý sắp xếp là được." Trình Hiến Chương nói.
Chu thị vốn cũng không hy vọng gì nhiều, bà đành nói: "Vậy đến lúc đó rồi tính. Đợi sau tiệc đầy tháng, chúng ta sẽ sang Tô gia chính thức hỏi cưới, sau Trung thu thì thành hôn."
Trình Hiến Chương ngẩng đầu lên, trong mắt có chút cảm xúc dâng trào nhưng lại không nói một lời nào. Cuối cùng sau một hồi im lặng, hắn nói: "Vâng."
Chu thị nhìn vẻ mặt của hắn, hỏi: "Con không muốn lắm sao?"
Trình Hiến Chương đáp: "Chuyện thành hôn này cũng không cần quá vội."
Chu thị lập tức lắc đầu: "Không thể không vội! Con đã hai mươi bảy tuổi rồi mà chưa có một mụn con nối dõi, sau này làm sao ăn nói với phụ thân con, với liệt tổ liệt tông của Trình gia? Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, không thể trì hoãn thêm nữa."
Trình Hiến Chương lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Chu thị có thể nhận ra, hắn không thích mối hôn sự này.
Nhưng người có thể chọn đều đã gặp qua rồi, Tô cô nương là người thích hợp nhất. Bà không thấy người ta có chỗ nào không xứng với hắn, cũng không cảm thấy hôn sự của hắn còn có thể trì hoãn thêm được nữa.
Vì vậy, cuối cùng bà chỉ thở dài một tiếng, sau đó ân cần hỏi hắn: "Tiệc ở Bùi gia thế nào?"
Trình Hiến Chương dừng lại một chút rồi mới nói: "Cũng chỉ là một buổi tiệc bình thường thôi ạ."
Chu thị hơi tỏ vẻ khinh thường, nói: "Ta biết đám người đó thế nào. Ngày thường đã cẩm y ngọc thực, yến tiệc tất nhiên là phô trương hết cỡ, chỉ sợ người ta không biết nhà bọn họ có tiền."
Trình Hiến Chương không lên tiếng.
Một lúc sau mới nói: "Mẫu thân, con còn vài việc chưa làm xong, con xin phép đi trước."
Chu thị nhìn con trai muốn nói lại thôi, luôn cảm thấy mình và con trai ngày càng xa cách, nhưng lại không nói ra được có gì không ổn. Cuối cùng bà không nghĩ ra, chỉ đành gật đầu.
Trình Hiến Chương lại hành lễ với mẫu thân một lần nữa rồi rời khỏi Thuận Phúc Đường.