Chương 3

"Chuyện gì vậy?" Ngu Anh không nghĩ ra hôm nay còn có chuyện gì có thể khiến người ta tức giận.

"Hôm nay Trình đại nhân cũng sẽ tới. Với chức quan của hắn thì bình thường hắn sẽ không tham gia yến tiệc, nhưng công công nhà ta là lão sư của hắn, đây là phép tắc của học trò, không thể không tới. Hơn nữa hắn và tiểu thúc nhà ta thân thiết, tiểu thúc cũng đã mời hắn. Có điều hai bên sảnh tiệc tách biệt, có lẽ sẽ không gặp mặt nhau đâu."

Ngu Anh ngẩn người, một lúc sau mới khinh khỉnh nói: "Không sao, ta biết rồi, tỷ cứ yên tâm. Dù có ghét hắn thì ta cũng sẽ không gây chuyện ngay tại yến tiệc nhà tỷ đâu."

"Vậy thì tốt rồi."

Ngu Anh không nói gì thêm, phe phẩy cây quạt tròn trên tay như thể rất nóng.

Hôm nay là tiệc mừng thọ của lão phu nhân Bùi gia.

Ngu Anh sang xem hai đứa cháu ngoại nhà nhị tỷ trước, chơi với chúng một lúc rồi mới tới sảnh tiệc. Năm xưa ở Trường An ai cũng biết nàng, bây giờ trở lại sau năm năm đương nhiên cũng thu hút không ít sự chú ý.

May thay nàng trời sinh xinh đẹp mỹ lệ, dù mặc tang phục hay đeo trang sức bạc thì vẻ đẹp ấy cũng không ai có thể bì kịp. Cảnh tượng ánh mắt mọi người đổ dồn vào mình chính là thứ nàng vẫn luôn hưởng thụ.

Chỉ là từ lúc biết Trinh Hiến Chương cũng tới, nàng lại có chút lơ đễnh, lo không biết lúc nào hắn sẽ từ đâu xuất hiện rồi hai người bất đắc dĩ phải chạm mặt nhau. Vì vậy nàng chỉ ngồi yên một chỗ, tay khẽ phe phẩy quạt để đảm bảo rằng lúc nhìn thấy hắn, dáng vẻ của nàng phải thật ung dung bình thản.

Thế nhưng mãi cho đến khi tiệc mừng thọ của Bùi gia kết thúc, nàng vẫn không thấy Trình Hiến Chương đâu.

Không thấy thì thôi vậy. Dù sao cứ nghĩ tới hắn là nàng lại thấy phiền, huống hồ nếu gặp mặt, e là nàng sẽ tức đến mức cả đêm mất ngủ!

Mặt trời dần nghiêng về phía Tây, tiệc tàn người tan, yến tiệc sắp kết thúc.

Ngay lúc nàng đang nghĩ hôm nay không thể gặp được hắn là may mắn hay thất vọng thì nàng lại nhìn thấy hắn lúc Bùi gia đang tiễn khách.

Khi ấy nàng vừa định lên xe ngựa thì bỗng nghe thấy tiếng nói vọng lại từ phía sau: "Trình đại nhân, xin mời."

Nàng đứng thẳng người dậy, ngẩng đầu nhìn lên, thấy người bên cạnh và kiệu đều đang tránh đường. Đợi chiếc kiệu kia nhường lối xong liền thấy đại bá của nhị tỷ, tức là Đại lão gia của Bùi gia đang đích thân tiễn một người lên xe ngựa. Thân hình người nọ vô cùng cao ráo, trên người mặc một bộ bào phục cổ tròn màu xanh mực thêu hoa văn chìm. Sắc xanh thăm thẳm ấy trông thật thâm thúy mà trầm ổn, thậm chí còn mang theo vài phần cao quý khó có thể nhìn thẳng. Nếu không phải hai người từng chung chăn chung gối, tai kề tóc mai thì nàng tuyệt đối không thể nhận ra đây chính là Trình Hiến Chương.

Hắn khẽ gật đầu với Bùi Đại lão gia, gương mặt trông khá bình tĩnh không có quá nhiều biểu cảm, sau đó bước lên cỗ xe ngựa sơn đen khắc hoa trang trí bằng đồng trắng. Mui xe và càng xe được trang trí bằng đồng trắng, đó là đặc quyền của Ngự Sử Trung Thừa, tượng trưng cho uy nghiêm và luật pháp của triều đình.

Hắn đi vào trong xe ngựa, nàng không biết hắn có nhìn thấy nàng hay không.

Nhưng ngay lúc xe ngựa của hắn lăn bánh về phía trước, một cơn gió thổi tới làm tung tấm rèm xe bên cạnh lên. Vừa hay hắn cũng nhìn về phía này, ánh mắt lướt qua đây.

Chỉ là một cái liếc nhìn hờ hững từ trên cao xuống, sau đó liền ngẩng đầu lên dời mắt đi như thể nhìn thấy một con muỗi không đáng để mắt tới. Rèm xe cũng buông xuống, xe ngựa của hắn dần đi về phía trước.

Ngu Anh thậm chí không biết hắn có nhận ra nàng không, hay là nhận ra rồi nhưng chẳng hề để tâm, vẻ mặt không hề dao động.

Ngực nàng dường như hơi âm ỉ khó chịu. Vân Cẩm gọi nàng: "Tiểu thư?"

Nàng hoàn hồn lại bước lên xe ngựa.

Ký ức như thủy triều cuồn cuộn ùa về trong tâm trí.

Năm xưa nàng rời đi quả thực là do nhất thời xúc động. Dù trong lòng có bất lực và tuyệt vọng thế nào, nhưng đã gả cho hắn thì nàng vẫn mong hai người có thể bên nhau sớm tối. Thế nhưng mẹ chồng lại nói muốn nạp thϊếp cho hắn.

Còn hắn thì sao. Thành hôn hơn một năm mà hắn chưa từng cùng nàng đi du ngoạn nơi nào, chưa từng cùng nàng trải qua những giây phút dịu dàng quyến luyến, đến cả chuyện phòng the cũng phải đợi nàng chủ động mời gọi. Một người như vậy mà lại đi cùng người thϊếp thất tương lai ra bờ sông thả đèn hoa đăng vào đêm Thất tịch.

Nàng cứ ngỡ hắn bẩm sinh đã lạnh lùng, hóa ra hắn chỉ lạnh lùng với một mình nàng mà thôi.

Nàng nào có thể nhịn được, vì vậy liền để lại một phong thư hòa ly rồi thu dọn đồ đạc rời khỏi kinh thành, nàng cũng không về nhà mà tới nhà cô mẫu ở Lạc Dương.

Còn hắn thì chẳng níu kéo nửa lời. Nửa tháng sau, hắn liền cho người mang đến tận tay nàng tờ thư hòa ly đã ký tên, đóng dấu quan phủ.

Khoảnh khắc đó mới thật sự là tuyệt vọng. Nàng vẫn luôn biết Trình Hiến Chương cưới nàng phần lớn là do muốn mượn thế lực của Ngu gia để bước lên thang mây danh vọng. Nhưng mãi đến lúc đó nàng mới biết, hắn chẳng có một chút tình cảm nào với nàng.

Bao nhiêu năm qua, nàng luôn khăng khăng cho rằng là mình coi thường hắn, là mình đã đá hắn để gả vào nhà quyền quý hơn. Nhưng trong lòng nàng biết rất rõ, từ đầu đến cuối đều là nàng đơn phương tình nguyện, hắn chưa từng thích nàng.

Ngu Anh buông rèm xe xuống, cảm thấy sống mũi mình cay cay.