Ngu Anh cũng không biết sao đang trò chuyện vui vẻ mà ai lại nhắc tới người nọ trước.
Tóm lại là đã nhắc tới rồi, sau đó người vốn thích châm ngòi thị phi rồi đứng xem náo nhiệt như Khương Bội tán gẫu được nửa ngày mới giả vờ như chợt nhận ra rồi làm bộ làm tịch che miệng, quay sang Ngu Anh nói: "Anh Anh, vô tình nhắc tới Trình đại nhân rồi, muội hẳn là không để bụng chứ?"
Đổi lại là trước kia, Ngu Anh kiểu gì cũng phải châm chọc nàng ta vài câu. Nhưng năm năm qua nàng đã trầm ổn hơn ít nhiều, nàng vừa nhấp một ngụm nước vải, vừa thong dong cười nói: "Ồ? Mọi người đang nói Trình Hiến Chương à? Ta còn đang nghĩ là vị Trình đại nhân nào, không biết có phải người ta quen hay không."
Khương Bội lập tức hỏi: "Dù đã năm năm không gặp thì cũng từng là phu thê với nhau, muội có thể quên được ư?"
"Cũng không phải là quên, chỉ là Trình đại nhân trong miệng mọi người tốt đẹp quá, ta không nghĩ tới hắn thôi." Ngu Anh nói.
Khương Bội hào hứng đáp: "Sao lại không tốt? Còn trẻ tuổi đã được thăng chức lên làm Ngự Sử Trung Thừa, là hồng nhân trước mặt Thiên tử, phu quân nhà ta còn nói chắc chắn ngoài ba mươi tuổi hắn sẽ làm đến Thừa tướng kìa! Hơn nữa dung mạo còn anh tuấn như vậy."
Người bên cạnh hùa theo: "Đúng vậy, vậy mà là lúc đó Anh Anh nỡ lòng buông bỏ."
Ngu Anh vừa khẽ phe phẩy cây quạt tròn, vừa cười tỏ vẻ chẳng hề để tâm.
Lúc này Khương Bội nhìn quanh một lượt, tỏ vẻ thần bí nói: "Còn một chuyện bảo đảm mọi người không biết."
Những người khác đều hưởng ứng nàng ta kể, cũng quả thực quan tâm đến vị hồng nhân trong triều này, liền hỏi ngay: "Chuyện gì vậy?"
Khương Bội lại nhìn về phía Ngu Anh. Nàng vẫn lười nhác ngồi đó, tiếp tục uống nước vải của mình, ra vẻ hoàn toàn không quan tâm.
Nói là hoàn toàn không quan tâm thì cũng không đúng. Hồi ở Lạc Dương nàng vẫn thường nghe được tin tức về hắn, thường là thăng quan, rồi lại thăng quan, rồi lại thăng quan nữa; hoặc là mua nhà mới hay xin phong tước vị cho bà mẹ tốt của hắn. Tóm lại, mỗi lần nghe thấy nàng đều thấy phiền lòng, rồi lại thầm mắng một câu ông trời không có mắt, để cho gã nam nhân khốn kiếp đó gặp may mắn như vậy.
Lần này còn tệ hơn, nàng vừa về đến Trường An đã nghe tin hắn mới được thăng chức làm Ngự Sử Trung Thừa, quan hàm Tứ phẩm, lại còn trở thành người đứng đầu cả Ngự Sử Đài!
Đáng ghét, thật quá đáng ghét! Cho dù mồ mả tổ tiên có bốc khói xanh cũng đâu đến mức này, không có điểm dừng gì cả!
Bên kia Khương Bội đã nói tiếp: "Trình đại nhân sắp hứa hôn rồi, nghe đâu là Lục cô nương của Tô gia. Nghe nói hai nhà đều thấy con cái đã lớn nên không cần kéo dài thời gian nữa, chuẩn bị đợi ngày đẹp sẽ hỏi cưới, đưa lễ rồi đón dâu, trực tiếp thành hôn luôn."
Ngu Anh cảm thấy trong đầu mình nổ "ầm" một tiếng ong ong không ngừng, ngay cả nước vải cũng trở nên vô vị.
Nàng không thể giữ vẻ kiêu kỳ được nữa, không nhịn được hỏi: "Tô gia? Gia tộc của Tô Quý phi ư?"
Thấy nàng đã lên tiếng, Khương Bội lập tức hào hứng nói ngay: "Đúng vậy, chính là muội muội của Tô Quý phi đó, hình như tên là Đại Nhi thì phải. Trước đây chúng ta đều đã gặp qua rồi, trông xinh xắn lanh lợi, lúc đó đã biết ngâm thơ đối câu. Bây giờ ai cũng khen nàng ấy là tài nữ cả."
Có người trong đình nói: "Vậy thì đúng là xứng đôi với Trình đại nhân."
Vừa dứt lời, người nói câu đó liền nhận được những ánh mắt đầy ẩn ý của người khác, nàng ta biết mình đã lỡ lời. Nàng ta nhìn sang Ngu Anh rồi vội vàng chữa lại: "Ý ta là... Bọn họ đều là người có tài..."
Đây chẳng phải là đang nói Ngu Anh không có tài nên mới không xứng với Trình Hiến Chương, thành ra phải hòa ly hay sao?
Người nọ lại bổ sung thêm lần nữa: "Ngu nương tử xinh đẹp thế này, sau này chắc chắn sẽ tìm được lang quân nhà quyền quý."
Lúc này Ngu Anh mới nhận ra mình nên nói gì đó để gỡ gạc lại chút thể diện. Nàng khẽ cười một tiếng, nói: "Cần gì lang quân quyền quý, ta chọn phu quân chưa bao giờ nhìn vào chức quan hay dòng dõi, chỉ xem nhân phẩm và có đối xử tốt với ta hay không."
Ngu gia vốn hiển quý, quả thực có thể tùy ý chọn người mình thích, những người khác đều im lặng.
Trừ Khương Bội.
Nàng ta hỏi: "Ý của Anh Anh là năm xưa Trình đại nhân đối xử không tốt với muội?"
Ngu Anh mỉm cười: "Đã qua bao nhiêu năm rồi, đừng nói xấu người ta nữa."
Nàng tỏ ra cao thượng như vậy khiến cho sự tò mò của Khương Bội trở nên nhỏ nhen.
Mấy người bọn họ lại bắt đầu bàn tán về Trình Hiến Chương và Tô gia ra sao. Ngu Anh ngồi nghe mà cảm thấy vô cùng phiền muộn, dường như không khí cũng nóng lên. May thay vừa ngẩng đầu lên, nàng đã thấy nhị tỷ Ngu Toàn đang đi về phía này.
Nàng lập tức đứng dậy, gọi Ngu Toàn: "Nhị tỷ."
Ngu Toàn là con dâu thứ hai của Bùi gia, chủ nhà của tiệc mừng hôm nay. Nàng ấy tươi cười đi tới, trò chuyện vài câu với Khương Bội và mấy người kia với tư cách là chủ nhà, sau đó rời đi cùng Ngu Anh.
Vừa đi xa được một đoạn, Ngu Anh đã kéo tay tỷ tỷ: "Nhị tỷ, ta nhớ tỷ chết đi được! Bao nhiêu năm rồi mà tỷ chẳng thèm đến Lạc Dương thăm ta!"
"Còn nói nữa, là ai không nói tiếng nào đã chạy tới Lạc Dương, là ai vội vàng gả đi, ta còn chưa kịp làm gì. Lúc muội thành hôn ta lại đang ở cữ, sau này con còn nhỏ thì làm sao mà đi được chứ?"
Ngu Anh áy náy mỉm cười, dụi đầu vào lòng tỷ tỷ.