Chương 6

Mộ Tử Kình khẽ nhíu mày.

Lê Vãn Trang cũng trợn mắt. Đây chẳng phải giọng Mạc Ni San sao? Nhờ cái “ơn” của người đàn ông trước mặt, chỉ qua một lần gặp, cô đã nhớ kỹ giọng của cô ta.

Bây giờ thì... phải làm sao đây?

Lê Vãn Trang hoàn toàn chết lặng. Bị bắt quả tang đã đủ khủng hoảng, vậy mà người bắt gặp lại còn là vị hôn thê của anh nữa chứ!

Hai người đều nín thở, chỉ cầu mong Mạc Ni San tự bỏ đi.

Cốc cốc cốc.

Mạc Ni San lại gõ mấy tiếng, giọng lo lắng: “Trong nhà vệ sinh có người không? Có chuyện gì xảy ra à?”

Cô ta áp tai lên cánh cửa, cố lắng nghe xem bên trong có động tĩnh gì, nhưng chẳng nghe được tiếng nào cả.

“Lạ thật, cửa bị khóa trái mà lại không ai trả lời. Nhà vệ sinh có nhiều buồng như vậy, sao lại khóa cửa chính nhỉ? Hay là xảy ra chuyện rồi? Phải gọi bảo vệ đến xem mới được.”

Mạc Ni San lẩm bẩm, hoàn toàn không biết lời mình nói lọt trọn vào tai hai người bên trong.

Gọi bảo vệ?

Lê Vãn Trang nuốt nước bọt, nếu bảo vệ phá cửa xông vào, nhìn thấy cảnh này thì cô biết giấu mặt đi đâu?

Mộ Tử Kình chau mày, buông cô ra, cúi xuống nhặt bộ bikini rơi trên sàn: “Mau mặc vào đi.”

Giờ phút này, Lê Vãn Trang chẳng còn tâm trí quan tâm chuyện bị người đàn ông này nhìn thấy thân thể hay đồ có dính bẩn nữa.

Cô vội vàng mặc lại quần áo, sửa sang lại qua loa lớp trang điểm.

Trong gương, đôi môi cô hơi sưng, má lại ửng đỏ, hệt như vừa...

Cô vừa quay đầu lại đã thấy Mộ Tử Kình vẫn đứng yên phía sau, ánh mắt nhìn chằm chằm.

“Anh còn chưa đi à? Định ở đây đợi bảo vệ tới thật sao?” Cô đẩy mạnh anh về phía cửa.

Tay vừa chạm vào nắm cửa, bên ngoài đã vang lên giọng người đàn ông: “Mạc tiểu thư, cô chờ một chút, tôi đi xem tình hình trong nhà vệ sinh trước.”

Tim Lê Vãn Trang thắt lại. Bảo vệ tới rồi!

Làm sao đây?

Cô đảo mắt tìm quanh, hoảng loạn mà vẫn cố giữ bình tĩnh.

Mộ Tử Kình thì ngược lại, vẻ mặt thản nhiên, như thể chẳng có gì đáng lo.

Ánh mắt cô lóe sáng khi nhìn thấy dãy buồng vệ sinh: “Anh mau trốn vào trong đó đi!”

Cô đẩy Mộ Tử Kình vào một buồng, đóng cửa lại, rồi nhanh chóng mở vòi nước, tạt một nắm nước lên mặt.

Sau đó, cô giả vờ như say xỉn, lảo đảo mở cửa bước ra ngoài.

Thấy cô, bảo vệ đứng ngay trước cửa giật mình, còn Mạc Ni San thì cũng sững người, không ngờ lại là cô.

“Lê tiểu thư? Là cô ở trong đó à? Vừa rồi tôi gõ cửa sao cô không đáp? Tôi còn tưởng xảy ra chuyện gì cơ đấy.” Giọng Mạc Ni San đầy quan tâm.

Lê Vãn Trang thầm chửi trong lòng, ừ thì quả thật vừa có chuyện lớn thật đấy!

“Xin lỗi, tôi uống hơi nhiều, vào đây nôn một chút. Sợ làm phiền mọi người nên mới khóa cửa lại thôi. Ngại quá, mời cô vào.” Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Mạc Ni San cười nhẹ: “Không sao, cô không sao là tốt rồi. Về nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, cô ta đi vào nhà vệ sinh.

Lê Vãn Trang thở phào, quay đầu thấy anh bảo vệ vẫn đứng ngẩn ra nhìn mình.

Cô đưa tay sờ mặt: “Tôi có dính gì trên mặt à?”

Chẳng lẽ nước làm trôi mất lớp trang điểm?

Bảo vệ bị cô hỏi vậy thì hoảng hốt, vội vàng quay người rời đi như chạy trốn.

Đợi Mạc Ni San đi vào buồng, thấy bên ngoài cũng không còn ai, Lê Vãn Trang mới nhẹ chân tiến đến trước buồng Mộ Tử Kình đang trốn, khẽ ho khan một tiếng ra hiệu.

Nghe tín hiệu, Mộ Tử Kình mở khóa, định bước ra.

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng phụ nữ: “Tần phu nhân, lát nữa mình đi đánh vài ván nhé?” Giọng một người phụ nữ trung niên.

“Được, chờ tiệc tan là đi liền!” Một giọng khác đáp lại, nghe vừa quen vừa khiến người ta toát mồ hôi lạnh.

Lê Vãn Trang trợn tròn mắt, đó là mẹ của Tần Ngạo Thiên!

Mà lối này chỉ thông ra nhà vệ sinh thôi... họ rõ ràng là đang vào đây!

Cô chỉ muốn ngửa mặt than trời.

Ông trời ơi, ông định diệt con thật sao!