Khi tay cô sắp chạm vào chốt cửa, một bàn tay to đã đặt lên khóa trước cô.
Lê Vãn Trang nghiến răng, đôi mắt xinh đẹp trừng anh: “Mộ tiên sinh, xin anh tránh ra.”
Mộ Tử Kình mím môi, xoay người áp cô lên bồn rửa tay, giọng lạnh như băng: “Người phụ nữ này, em định tái hôn à?”
Bị kẹp giữa anh và bồn rửa, Lê Vãn Trang lập tức nổi giận: “Hừ! Tôi đã đốt giấy kết hôn rồi, ai mà biết chứ.”
Cô đẩy mạnh ngực anh, muốn thoát ra.
Đốt giấy kết hôn... ánh mắt Mộ Tử Kình càng lạnh hơn: “Trong hệ thống của cục dân chính vẫn còn lưu hồ sơ. Em tưởng đốt rồi là không còn là vợ chồng nữa sao? Hửm?”
Tim Lê Vãn Trang chợt lỡ một nhịp. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Nếu đi đăng ký kết hôn với Tần Ngạo Thiên mà phát hiện mình đã có chồng thì phải làm sao đây?
Ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của anh lúc nãy, nhớ đến vị hôn thê của anh, lửa giận trong lòng cô lại bùng lên.
Người đàn ông này dựa vào cái gì mà chất vấn cô? Anh chẳng phải cũng có vị hôn thê rồi sao?
“Anh tránh ra, tôi muốn đi ra.” Lê Vãn Trang không muốn ở chung một không gian với anh. Cảm giác này khiến cô nghẹt thở.
Nhưng Mộ Tử Kình không những không tránh, mà còn đưa tay ra sau lưng cô, tìm đến dây kéo ẩn trên chiếc váy liền không tay. “Xoẹt” một tiếng, khóa kéo bị kéo xuống, váy trượt thẳng xuống chân cô.
“Á! Đồ biếи ŧɦái!” Lê Vãn Trang lấy tay che ngực.
Mộ Tử Kình nhìn dáng vẻ cô lấy tay che lại, làn da trắng mịn như tơ, gương mặt ửng đỏ vì tức giận, đôi môi hồng mềm mại.
Cảnh tượng trước mắt quá đẹp khiến trong lòng anh dâng lên một ngọn lửa nóng, cơ thể cũng căng lại.
Anh cúi người xuống, chạm vào đôi môi hồng ấy.
Lê Vãn Trang trợn tròn mắt nhìn gương mặt phóng đại trước mắt, sững người không kịp phản ứng. Đến khi nhận ra, cô định quay đầu tránh thì gáy bị bàn tay to của anh giữ chặt.
“Ưʍ...” Cô đẩy mạnh nhưng anh không hề nhúc nhích.
Trong lúc hoảng loạn, tay cô quờ loạn, “xoẹt” một cái, móng tay cào vào phần da sau tai anh.
“Xì...” Mộ Tử Kình buông môi cô ra, một tay giữ chặt hai tay cô lên khỏi đầu. Liếc qua gương, bên tai phải anh đã có ba vết cào rớm máu.
“Mộ Tử Kình, đồ khốn này, anh định làm gì?” Lê Vãn Trang bị giữ chặt tay, đá mạnh một cú nhưng lập tức bị chân anh chặn lại.
Anh mím môi không nói gì, lại cúi xuống tìm môi cô.
Môi đau rát, Lê Vãn Trang đảo mắt, đây là hôn hay là cắn vậy chứ? Chẳng có chút kỹ thuật nào.
Mộ Tử Kình gỡ dây cài áσ ɭóŧ của cô, ném thẳng xuống đất.
Thấy anh định “làm thật”, Lê Vãn Trang bắt đầu sợ. Cô hé miệng, định cắn để làm anh tỉnh táo lại.
Nhưng lúc đó, tiếng xoay nắm cửa vang lên, tiếp theo đó là tiếng gõ “cốc cốc”.
Lê Vãn Trang cứng người vì sợ. Nếu để người ta biết cô bị người đàn ông khác làm như vậy ngay trong tiệc đính hôn... hậu quả, cô không dám tưởng tượng.
Mộ Tử Kình cũng dừng lại, ánh mắt sâu thẳm thoáng hiện vẻ khó chịu. Anh đưa tay che miệng cô, như đang chờ người bên ngoài tự rời đi.
“Nhà vệ sinh có ai không?” Một giọng nữ mềm mại, ngọt ngào vang lên.