Chương 2

“Xì, tớ mà dám mơ tưởng cậu, tớ sợ bị cái tên Tần Ngạo Thiên đó đánh chết.” Triệu Mặc Lan nghiến răng.

Sự bá đạo của Tần Ngạo Thiên là điều cả nhóm bạn bọn họ đều biết. Trước kia, lúc học cấp ba có một nam sinh tặng hoa cho Vãn Vãn, kết quả bị đánh đến què chân, đến giờ đi vẫn còn khập khiễng.

“Ai dám nói xấu sau lưng tôi thế?” Cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, một bóng dáng cao lớn bước vào.

“Tôi nói cậu đó.” Triệu Mặc Lan chẳng hề sợ hãi.

Tần Ngạo Thiên liếc cô ấy một cái, hôm nay tâm trạng tốt nên không chấp, anh ta đi thẳng đến trước bàn trang điểm, đặt tay lên vai Lê Vãn Trang: “Vãn Vãn, em thật xinh đẹp.”

Trong mắt anh ta, tình cảm dành cho cô hiện rõ không hề che giấu.

“Ừm.” Lê Vãn Trang chỉ nhạt nhẽo đáp một tiếng.

“Anh mau ra ngoài đi, còn chưa đến giờ mà.” Triệu Mặc Lan đẩy Tần Ngạo Thiên ra.

“Tôi chưa nhìn đủ mà.” Tần Ngạo Thiên còn chưa muốn đi, nhưng “rầm” một tiếng, cửa đã bị Triệu Mặc Lan đóng sập lại.

Tần Ngạo Thiên nhìn cánh cửa, xoa mũi, cũng không vội.

Dù gì sau này Vãn Vãn cũng là của anh ta, tha hồ mà nhìn. Giờ cứ đi lo việc trước đã.

Sau khi Tần Ngạo Thiên ra ngoài, Triệu Mặc Lan đặt tay lên vai Lê Vãn Trang: “Vãn Vãn à, Ngạo Thiên thật sự yêu cậu, cậu đừng nghĩ đến người đó nữa. Đã một năm rồi mà anh ta không quay lại tìm cậu, kẻ phụ tình như vậy cậu còn nhung nhớ làm gì?”

Cô ấy bực tức thay cho bạn mình. Nếu sau này gặp lại tên đó, nhất định phải đánh cho một trận mới hả giận.

“Ừ, Lan Lan, cậu đừng lo cho tớ, tớ biết phân biệt nặng nhẹ.” Lê Vãn Trang khẽ cắn môi.

“Đấy mới là Vãn Vãn mà tớ quen chứ. Suốt ngày sầu bi ủ rũ chẳng giống chút nào.” Triệu Mặc Lan bĩu môi.

“Tớ giả vờ diễn kịch một chút không được à?”

Vừa dứt lời, cửa phòng trang điểm lại bị đẩy ra.

Triệu Mặc Lan đảo mắt, nghĩ thầm: Tần Ngạo Thiên lại đến nữa sao?

Cô ấy vừa quay đầu lại định mắng người, nhưng khi nhìn thấy người đó thì bỗng sững lại. Có chút quen mắt...

Người đàn ông đang nghe điện thoại cứ tưởng trong phòng không có ai nên mới vào để nhận một cuộc gọi khá cơ mật. Mộ Tử Kình thấy trong này có người, anh lập tức nói: “Xin lỗi.”

Ngay sau đó quay người bước ra, khép cửa lại.

Lê Vãn Trang ngồi trước bàn trang điểm, từ trong gương chỉ nhìn thấy Triệu Mặc Lan.

Vì cô bạn đang đứng phía sau cao tận 1m75, cộng thêm đôi giày cao gót 10cm, nên đúng kiểu “cô gái khổng lồ” che hết tầm nhìn. Bởi vậy, cô không nhìn thấy người đàn ông kia là ai.

“Là ai vậy?” Lê Vãn Trang chỉnh lại sợi dây chuyền kim cương trước ngực.

“Không quen, nhưng rất đẹp trai, rất có khí chất, lại thấy hơi quen quen.” Triệu Mặc Lan hơi cau mày.

Lê Vãn Trang không khách khí tặng ngay cô bạn một cái lườm: “Mặc Lan, chúng ta có thể đừng thấy trai đẹp là bảo "quen quen" được không?”

“Xí, tớ đâu có mê trai. Tớ nói thấy quen là thật đấy.” Triệu Mặc Lan ra vẻ đang cố lục lọi trí nhớ để tìm xem anh chàng đó là ai.

“Ừ thì quen... Chẳng lẽ là một trong hơn ngàn đối tượng xem mắt của cậu?” Lê Vãn Trang trêu.

“Chị em tốt à, đừng bới móc chuyện đau lòng chứ.”