Tết đến, các nha môn đều đã niêm phong, mà khách khứa đến nhà qua lại cũng nhiều hơn. Thế nên, Trần Lan lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng có người gọi đi tiếp khách, khiến nàng cảm thấy còn mệt mỏi hơn cả ngày thường. Nếu không phải trong lòng còn canh cánh chuyện nghe được vào đêm Giao thừa, có lẽ nàng đã lấy cớ vết thương tái phát hay đau đầu gì đó để trốn trong phòng rồi. Nhưng bây giờ, nàng chỉ có thể cố gắng gượng để đối phó với từng tốp khách tới thăm. May mà trong số khách khứa không phải vị nào cũng là những Cáo mệnh phu nhân thâm sâu khó lường, thỉnh thoảng cũng có vài đứa trẻ không có nhiều tâm cơ.
Hôm mùng năm tháng Giêng, khách đến là Cáo mệnh phu nhân của nhà Đông Xương Hầu. Các bậc trưởng bối thì nói chuyện ở chính sảnh của Lục Hương Viện, còn đám tiểu bối thì chia nam nữ ngồi riêng ở gian phía đông và gian phía tây. Bởi vì vừa rồi Đông Xương Hầu phu nhân vừa đến đã gọi Trần Lan qua, lại còn đích thân xin lỗi về chuyện rơi xuống ao lần trước, cho nên sau khi ngồi xuống căn phòng này, Trần Lan cảm thấy lời nói của hai vị thiên kim nhà Đông Xương Hầu lúc nào cũng có gai. Dù cho tính nàng có nhẫn nhịn đến đâu, ngồi ở đây cũng cảm thấy bực bội. Đúng lúc Trần Tịch đi ra ngoài, nàng cũng dứt khoát vén rèm đi theo. Khi tấm rèm buông xuống, nàng còn loáng thoáng nghe thấy một tràng cười khẽ từ bên trong vọng ra.
"Băng tỷ tỷ, nàng ta còn kiêu ngạo hơn một vị thiên kim chính hiệu của Dương Ninh Hầu là tỷ nữa đó!"
"Đúng vậy, biết đâu chừng chính nàng ta cũng bị trượt chân rơi xuống nước, vậy mà còn dám nói là nghĩa hiệp cứu đệ đệ, đúng là cười chết người đi được!"
"Thôi thôi, hai muội bớt lời lại đi, để người khác nghe thấy lại tưởng ta ức hϊếp muội muội nhà mình. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, nàng ta đúng là không biết tự lượng sức mình. Du ca ca là Thế tử của Đông Xương Hầu, thế mà nàng ta cũng dám sáp lại gần sao?"
"Đúng đó, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"
Nghe thấy tiếng cười đùa bên trong, Trần Lan giận sôi lên, phải hít một hơi thật sâu mới bình tĩnh lại được. Lúc tìm Trần Tịch thì đã không thấy người đâu nữa. Lúc này, từ gian phía đông vọng ra tiếng của mấy cậu con trai, còn phía sau tấm bình phong ngăn cách với chính sảnh thì dường như không có động tĩnh gì. Nàng nghĩ, lúc này mà đột ngột bỏ về thì không ổn, mà "nam nữ thụ thụ bất thân", vào gian phía đông của đám con trai lại càng không phải phép. Hay là ra chỗ các bậc trưởng bối phía sau góp vui, biết đâu lại nghe ngóng được tin tức gì. Đang nghĩ ngợi, tấm rèm châu bên trái tấm bình phong khẽ động, thì ra là đại nha đầu nhất đẳng Lục Ngạc bên cạnh Chu thị bước ra. Thấy là Trần Lan, nàng ta vội vàng bước tới.
"Tam tiểu thư sao lại ra ngoài này vậy ạ?"
"Trong phòng ngột ngạt quá, ta ra ngoài hít thở chút không khí." Trần Lan nói câu này mà mắt không hề chớp, còn lấy khăn tay khẽ lau trán, rồi cười nói: "Vả lại, ta cũng muốn xem tổ mẫu có rảnh không. Mấy hôm trước Tứ đệ có nói với ta, lại sắp đến mùng chín tháng Giêng rồi, theo lệ cũ hằng năm, phải đến chùa Hộ Quốc dâng hương. Ta muốn vào bẩm báo một tiếng trước."
Lục Ngạc năm nay đã mười bảy tuổi. Theo lý mà nói, đã đến tuổi cho ra ngoài gả chồng, nhưng nàng ta là nha đầu có thâm niên nhất ở Lục Hương Viện, nên Chu thị vẫn luôn giữ lại. Bản thân nàng ta cũng không hề nhắc đến chuyện này, trước mặt lão gia hay các vị thiếu gia đều luôn giữ lễ mực thước, không hề lả lơi. Tuy trông tính tình hiền hòa, nhưng nàng ta là người hiểu chuyện, biết hai vị thiên kim của phủ Đông Xương Hầu kia chắc chắn sẽ không thiếu lời châm chọc mỉa mai. Vì vậy, khi thấy Trần Lan không hề nhắc đến chuyện đó, nàng ta cũng dĩ nhiên coi như không biết.
"Đông Xương Hầu phu nhân đã đến Tử Ninh Cư của Nhị phu nhân nói chuyện rồi ạ. Lão thái thái vừa nghỉ ngơi một lát, bây giờ đã tỉnh rồi."
Đông Xương Hầu phu nhân và Mã phu nhân lại đến Tử Ninh Cư nói chuyện riêng sao? Trần Lan liếc nhìn rèm cửa gian phía tây, nhớ lại những lời của Trần Băng và hai vị thiên kim phủ Đông Xương Hầu lúc nãy, nàng bất giác nở một nụ cười, rồi ngạc nhiên nói: "Lão thái thái vừa nghỉ ngơi xong sao? Sao không nói với chúng ta một tiếng, để chúng ta còn giữ yên tĩnh hơn."
Giúp người cũng là giúp mình, Lục Ngạc kín đáo hé lộ một chút thông tin, lúc này liền vội vàng giải thích: "Là ý của lão thái thái ạ. Lão thái thái nói nghe tiếng cháu trai cháu gái cười đùa, giấc ngủ cũng an ổn hơn. Tam tiểu thư đi theo nô tỳ."