Chương 29

Trần Lan tuy có chút tò mò về vị La di nương này, nhưng dù sao người ta cũng không phải là chính thất phu nhân, cho nên trong lòng nàng dẫu có nghi hoặc cũng chỉ đành tạm thời nén lại sự tò mò, chỉ bảo Thấm Phương đi mời Trần Diễn qua đây. Vừa được một nghiên mực Đoan Khê và một thanh miến đao, Trần Diễn đang vui mừng khôn xiết, vừa ngồi xuống đã tấm tắc khen ngợi sự sắc bén của thanh miến đao, cuối cùng mới có chút không cam lòng mà thở dài một tiếng.

“Chỉ tiếc là miến đao vừa đến tay thì lão thái thái đã sai người đến, nói là cất vào trong kho, đợi đệ lớn thêm chút nữa mới có thể đưa cho đệ. Tam thẩm bình thường keo kiệt nhất, đâu có được như La di nương, vừa hào sảng lại vừa phóng khoáng.”

Tuy trẻ con nhìn người thường chỉ nhìn bề ngoài, nhưng có thể khiến một đứa trẻ ranh ma như Trần Diễn đưa ra lời nhận xét như vậy, Trần Lan không thể không cảm thấy vị La di nương này quả thực là một nhân vật không tầm thường. Có điều, lúc này nàng vẫn còn việc khác phải làm, những lời nghe được tối qua giống như một cái gai nhọn, cứ găm mãi trong lòng nàng. Vì vậy, sau khi tìm một cái cớ để đuổi Vân Nhi ra khỏi phòng, nàng lại nháy mắt với Hồng Loa, bảo người ra ngoài canh chừng, rồi mới kéo Trần Diễn ngồi xuống chiếc giường sưởi.

“Mấy lời ta dặn đệ mấy hôm trước, đệ còn nhớ không?”

“Nhớ chứ, đệ biết mà, chẳng phải là nịnh nọt lão thái thái nhiều một chút, đừng ra ngoài gây sự với người khác thôi sao?” Trần Diễn thờ ơ xòe tay ra, rồi lại cười nói: “À mà hôm đó, anh nuôi Lý Chính của đệ có dẫn đệ ra phố sau chơi, gặp được mấy vị lão gia tướng ngày trước từng theo ông nội đánh trận, ai nấy đều sống khổ sở. Tuy chưa đến mức ăn bữa nay lo bữa mai, nhưng ngày trước cái gì họ cũng được hưởng phần tốt nhất, bây giờ lại chẳng được như xưa nữa. Lý Chính cứ lải nhải bên tai đệ câu "sông có khúc, người có lúc", cứ tưởng đệ không hiểu ý của hắn.”

Trần Lan lờ mờ nhớ ra rằng đã hơn mười năm nay không có chiến sự gì, cho nên khi nghe Trần Diễn nhắc đến những vị lão gia tướng đó, nàng không khỏi thầm tính toán trong lòng, mơ hồ có vài ý nghĩ, bèn hỏi: “Con cái của những người đó không có ai làm việc trong phủ sao?”

Trần Diễn không ngờ Trần Lan lại hỏi kỹ đến vậy, bèn vịn vào mép bàn trên giường sưởi, nhíu mày suy nghĩ. Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra manh mối gì, bên ngoài đã vọng vào tiếng của Hồng Loa: “Tam tiểu thư, Tứ thiếu gia, La di nương đến!”

Nghe thấy vậy, Trần Diễn lập tức duỗi hai chân nhảy xuống đất, còn Trần Lan cũng kinh ngạc vô cùng. Nàng tò mò về La di nương là thật, nhưng Hầu phủ tự có quy củ của Hầu phủ. Sau khi vợ chồng chi trưởng lần lượt qua đời, các di nương và thông phòng đều bị Chu thị cho tiền rồi đuổi đi hết. Nhị phòng và Tam phòng tuy có vài vị di nương, nhưng hơn một tháng qua nàng chưa từng gặp một ai, đủ thấy sự nghiêm ngặt trên dưới giữa thê thϊếp. Cho dù La di nương là họ hàng của Uy Quốc Công, do xui xẻo mới trở thành trắc thất, nhưng Chu thị là người coi trọng quy củ nhất, Từ phu nhân cũng là người hà khắc, làm sao có thể trơ mắt nhìn bà ta nghênh ngang đi lại trong phủ như vậy được?

Trong lúc đang suy nghĩ, Hồng Loa đã dẫn người vào gian phía tây của nhà ấm. Chỉ thấy người phụ nữ đi sau nàng ấy khoảng ngoài ba mươi tuổi, mình mặc chiếc áo khoác đối khâm bằng lụa hoa màu hồng đào, kết hợp với chiếc váy sa trắng dệt kim tuyến, trên tóc cài lệch một cây trâm ngọc bích. Dáng người bà ta hơi đầy đặn một chút, đôi mắt không lạnh lùng như của Trần Tịch mà luôn toát ra vẻ thân thiện, dễ gần, trông tinh tế mà không hề diêm dúa.

“Ta vừa mới về, nghe nói Tam tiểu thư mấy hôm trước không được khỏe, nên đã bẩm báo với lão thái thái rồi qua đây thăm một chút.”

Giọng của La di nương cũng trầm ấm dễ nghe, lễ nghi cũng vô cùng chu toàn, Trần Lan vội vàng kéo Trần Diễn đến chào hỏi. Đến lúc mời ngồi, thấy La di nương chủ động ngồi vào chiếc ghế đầu tiên bên tay phải, nhất quyết không chịu ngồi lên giường sưởi, nàng càng cảm thấy đây là một người cực kỳ khôn khéo. Sau khi nói chuyện đôi ba câu, Hồng Loa đích thân dâng trà lên. La di nương khẽ cúi người cảm ơn, rồi quay sang cười với Trần Lan: “Trên đường đi đã cố gắng hết sức, vậy mà cuối cùng hôm nay mới tới nơi, đừng nói là ta, ngay cả Uy Quốc Công cũng vô cùng áy náy. Ngay trước Tết, vị đường tỷ của ta vừa mới được tấn phong làm Quý phi, Uy Quốc Công vốn còn định bụng xin yết kiến vào ngày mồng một, bây giờ đành phải đợi đến Tết Nguyên Tiêu.”

Trần Diễn tuổi còn nhỏ thì không nói làm gì, nhưng Trần Lan lại nhận ra được vài phần thâm ý trong đó. La di nương chỉ ngồi lại một khắc đồng hồ rồi cáo từ ra về, nhưng những thông tin bà ta để lại thì còn nhiều hơn thế.

Vị Tam thúc của nàng, lần này hồi kinh e rằng không phải là một sự thăng tiến bình thường