Chương 28

Theo lệ thường, các quan võ phải theo đại quân đi trấn thủ ở ngoài, vì vậy chính thất và con cái đương nhiên phải ở lại kinh thành, thế nhưng các thϊếp thất và thông phòng thì lại không nằm trong lệ này. Triều đình cũng biết vợ chồng xa cách nhiều năm là trái với lẽ thường tình, vì vậy thậm chí còn khuyến khích các quan võ nạp thϊếp ngay tại nơi đồn trú. Cũng vì lẽ đó mà không ít phủ Công, Hầu, Bá đều có tình trạng con trai dòng đích thì ít mà con trai dòng thứ lại nhiều. Dương Ninh Hầu phủ ngày nay tuyệt đối không phải là một trường hợp cá biệt.

Trần Anh cũng là một trường hợp như vậy. Từ phu nhân không phải là người vợ cả kết tóc se duyên, mà là vợ kế. Vị La di nương này là người mà ông ta cưới ở phương Nam sau khi người vợ cả qua đời. Vốn dĩ, hôn sự này có đủ cả tam môi lục sính, lại được chính Uy Quốc Công làm chủ hôn, và bà ta cũng được đối đãi như một người vợ chính thức. Nào ngờ, Trần Anh lại không hề báo chuyện này về nhà, mà lúc bấy giờ Chu thị đã định sẵn cho ông ta một mối hôn sự với cháu gái ngoại của mình, tam tiểu thư nhà Quảng Ninh Bá Từ gia. Chính vì vậy, sau khi Trần Anh trở về kinh thành, ông ta đã làm ầm ĩ một trận vì chuyện này. Mãi cho đến cuối cùng, dưới sự khuyên giải của đông đảo các bậc trưởng bối, ông ta mới vô cùng miễn cưỡng mà phân định lại danh phận thê thϊếp.

Tuy nhiên, La di nương dù sao cũng là họ hàng xa của Trấn Nam Tướng quân Uy Quốc Công, nay bất đắc dĩ phải ở vị trí thϊếp, nên để xoa dịu Trần Anh, Chu thị đã đối xử với ba người con do La di nương sinh ra vô cùng thân thiết. Trần Tịch bất kể thứ gì cũng đều giống như tiểu thư dòng đích, hai anh em Trần Thanh và Trần Hán thì yêu thích võ nghệ, nên được mời thêm võ sư về dạy dỗ, lại còn được cấp cho bốn gia tướng đi theo. Còn về phần La di nương, làm thϊếp cũng có cái lợi của làm thϊếp. Sau khi về kinh không bao lâu, bà ta lại được đi theo Trần Anh đến nơi nhậm chức, và ở bên ngoài, người khác xưng hô, hành lễ với bà ta ra sao, thì chẳng ai có thể quản được nữa.

Chính vì thế, Trần Lan theo bản năng liền nghĩ đến những chuyện mà mình đã nghe được vào tối hôm qua, trong lòng nàng chợt thắt lại, nhưng ngay sau đó liền giả vờ tò mò hỏi: “La di nương không phải vẫn đang theo tam thúc ở nơi nhậm chức sao? Sao lại đột nhiên trở về vậy?”

Vân Nhi vừa nghe Trần Lan hỏi, lập tức trở nên hăng hái hơn. Nàng ấy tiện tay đuổi hai nha hoàn tam đẳng đang hầu hạ trong phòng ra ngoài, rồi mới ra vẻ thần bí nói: “Tiểu thư, nô tỳ đã đi nghe ngóng cả rồi. Tam lão gia hiện vẫn đang ở nơi nhậm chức, nhưng nghe nói là vài tháng nữa có thể sẽ trở về. Lần này La di nương về cùng với Uy Quốc Công, bởi vì Uy Quốc Công được điều về kinh, tam lão gia cũng sắp được thăng quan, nên cực kỳ có thể là bà ta về để giúp lo liệu trước. Mấy chuyện này đều là do Thước Nhi, nha hoàn bên cạnh La di nương nói đó ạ. Nàng ấy là bạn chơi với nô tỳ từ nhỏ, nên mới chịu nói cho nô tỳ biết, chứ người khác tuyệt đối vẫn chưa biết đâu.”

“Cái con bé quỷ này, không chỉ nhanh miệng mà tai cũng thính hơn người ta nữa!”

Mặc dù Trần Lan cảm thấy Vân Nhi quá lanh lợi, miệng lưỡi lại không nể nang ai, thậm chí còn phải đề phòng con bé lượn lờ trước mặt Trần Diễn, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng, một nha đầu vừa có thể mặt dày tranh giành, lại vừa có thể hạ mình đi nghe ngóng như vậy quả thực rất hữu dụng. Vì vậy, chuyện nào ra chuyện đó, nàng không thể không khen Vân Nhi vài câu, nhưng cũng dặn dò rằng khi đi hóng chuyện thì phải cẩn thận một chút, đừng có đi rêu rao lung tung.

Vân Nhi đương nhiên là vâng dạ lia lịa, rồi lại cười nói: “Tiểu thư cứ yên tâm, đây đâu phải lần đầu nô tỳ làm chuyện này, làm sao có thể dễ dàng để người khác bắt được thóp chứ? Đại phòng chúng ta mãi mới có được ngày tháng tốt đẹp hơn, nô tỳ tuyệt đối sẽ không gây họa đâu ạ!”

Tuy không phải là chính thất, nhưng La di nương dù sao cũng khác với đám thị thϊếp thông phòng bình thường. Đợi đến khi Chu thị, Mã phu nhân và Từ phu nhân trở về, bà ta liền đến Lục Hương Viện vấn an, đồng thời cũng chuẩn bị quà cáp gửi đến các phòng. Quà gửi đến Cẩm Tú Các là một tấm thảm dệt, một đôi ngọc bội, bốn món đồ chơi nhỏ bằng bạc, ngoài ra còn có một gói dược liệu. Ngoại trừ tấm thảm, những thứ còn lại đều được đựng trong một chiếc hộp gỗ long não sơn mài. Chưa đầy một canh giờ sau, Vân Nhi đã dò la được tin tức trở về, nói rằng quà của các vị tiểu thư đều giống nhau, quà của các vị thiếu gia lại là một kiểu khác, còn của Mã phu nhân bên nhị phòng và chính thất của tam phòng là Từ phu nhân cũng là những món đồ y hệt nhau, hoàn toàn không có chút ý tứ bên trọng bên khinh nào.