Một lát sau là đến lúc trưởng bối ban thưởng tiền cho con cháu, gia nhân trong nhà khấu đầu lạy chủ nhân các phòng, rồi nhận tiền thưởng theo chức vụ. Sau đó lại bày yến tiệc, sau khi nam ngồi phía đông, nữ ngồi phía tây dùng bữa xong, không lâu sau, bên ngoài đã bắt đầu đốt pháo. Các sân viện trong Hầu phủ đều treo đèn l*иg sáng rực, đâu đâu cũng thấy các nha hoàn mặc quần áo lụa là gấm vóc. Mỗi một góc đều toát lên hơi thở giàu sang xa hoa.
Trần Lan thấy hai tỷ muội Trần Băng và Trần Diễm đang dìu Chu thị đứng trước tiền sảnh xem pháo hoa bên ngoài, lại có rất nhiều tỷ muội trong tộc thân thiết với chi chính đang vây quanh nịnh nọt Chu thị, liền không muốn chen vào trong đó nữa. Vì hôm nay khắp nơi đều giăng đèn, lại có pháo hoa, nên Thấm Phương bèn cùng các tiểu nha hoàn ở lại Cẩm Tú Các trông nhà, còn nàng chỉ mang theo Hồng Loa, Tô Mộc và Hồ Tiêu.
Tô Mộc và Hồ Tiêu còn nhỏ tuổi, đã sớm trà trộn vào đám nha đầu để xem pháo hoa. Hồng Loa đứng cùng nàng một lúc, sợ nàng bị lạnh nên nói sẽ vào nhà lấy chút trà nóng, rồi thêm than vào lò sưởi tay. Nàng bèn một mình đứng trong góc khuất không người, ngẩn ngơ nhìn đám người đang vui cười ở phía không xa. Mãi cho đến khi nghe một tiếng "tỷ", thấy Trần Diễn hớn hở chen tới, nàng mới cười nói với Trần Diễn một lúc. Vì thấy bên này ồn ào, nàng không khỏi đi thêm vài bước về phía đông sương phòng ở bên cạnh.
Đi chưa được mấy bước, Trần Lan đã thấy trong nhĩ phòng bên kia sáng đèn, còn có tiếng nói chuyện khe khẽ, đoán là mấy bà tử coi trà nước đang nói cười. Nàng đang định xoay người tránh đi, ai ngờ tay áo bỗng bị Trần Diễn kéo mạnh.
“Tỷ, chúng ta qua đó xem thử, nếu bắt được họ đang lắm lời gì, cũng tiện làm cho họ một phen mất mặt!”
Đối mặt với tiểu tử hiếu chiến này, Trần Lan liền lắc đầu, nắm tay Trần Diễn kéo cậu ra, đi đến dưới một ngọn đèn Minh Ngõa [*] ở phía tây sân. Thấy một quả pháo hoa hình con rắn đã vυ"t lên trời, nàng mới cúi đầu thắt lại dây áo choàng cho Trần Diễn, rồi nói: “Bên trong phần lớn là mấy bà tử tạp dịch, không biết đang nói đùa chuyện gì. Dù có chuyện đáng nghe, lỡ như bị người khác thấy đệ lén lút ở cửa, đồn ra ngoài thì còn ra thể thống gì? Làm người phải quang minh chính đại, đừng để người khác có cớ nói ra nói vào vì những chuyện nhỏ nhặt. Phải biết rằng, chúng ta ở trong nhà này vốn đã không bằng người khác, càng không thể để người ta bắt được lỗi.”
[*] Loại đèn l*иg có chao đèn làm bằng vật liệu mỏng, trong mờ như vỏ sò được mài mỏng, cho ánh sáng dịu.
Trần Diễn từ nhỏ đã nghe quen lời dạy bảo của tỷ tỷ, nhưng trước đây đều là những lời lải nhải không có mục đích rõ ràng. Lời nói lần này lại bắt đầu từ chuyện nhỏ mà nói ra đạo lý lớn, cậu không khỏi gật đầu, nhưng trong lòng lại nảy ra một ý nghĩ khác — tỷ tỷ chỉ nói mình không được làm chuyện nghe lén, vậy mình để nha đầu sai vặt đi nghe ngóng tin tức, xem ra là không sai.
Trần Lan cũng không muốn dạy dỗ đệ đệ vào lúc năm mới thế này, bèn hỏi đám người hầu đi theo Trần Diễn đã đi đâu cả rồi. Quả nhiên, Trần Diễn bĩu môi về phía đám người đang vây xem pháo hoa, cười hì hì: “Bọn họ cũng muốn đi theo lắm, nhưng đệ chê họ vướng víu, nên bảo họ đi xem náo nhiệt, tiện thể nghe ngóng xem có chuyện tầm phào gì không.”
“Đệ đó... nhỏ tuổi mà đã lanh ma!”
Hai tỷ đệ đang nói cười, Trần Lan bỗng thấy có người vội vã đi tới, chính là Hồng Loa. Khi đến gần, nàng mới phát hiện sắc mặt Hồng Loa có phần không ổn, tuy một tay cầm chén trà, một tay xách lò sưởi tay, nhưng cả hai tay đều hơi run. Biết rằng trong phòng vừa rồi chắc chắn đã có chuyện, nàng không muốn để Trần Diễn dính vào, đang định tìm cớ đuổi cậu đi thì không ngờ Trần Diễn lại mắt rất tinh, nhanh hơn nàng một bước nhận lấy chén trà từ tay Hồng Loa: “Hồng Loa tỷ tỷ, sao mặt tỷ lại trắng bệch thế kia?”
“Nô…”
Ánh đèn Minh Ngõa chiếu lên mặt, Hồng Loa biết sắc mặt của mình không thể che giấu được, nhưng lại không muốn nói rõ trước mặt Trần Diễn, nhất thời rơi vào do dự và hoang mang. Trần Lan ở đối diện cảm nhận được đệ đệ chủ động đưa tay qua nắm lấy tay mình, suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Hồng Loa tỷ tỷ, người khác đều đang xem náo nhiệt ở bên kia, bên này không có ai, nếu tỷ gặp phải chuyện gì khó xử thì cứ nói thẳng ra đi.”
Lúc này, Hồng Loa quay đầu nhìn về phía năm gian chính phòng, một lúc lâu sau mới hạ quyết tâm, lí nhí nói: “Vì chuyện lấy nước và thêm than, nô tỳ đã không phải phép mà cãi nhau với Lan Tâm một trận. Nói ra sẽ làm mất mặt tiểu thư, nô tỳ đáng chết.”
Trần Diễn tưởng là chuyện gì to tát, lúc này không khỏi thất vọng, bĩu môi nói: “Chẳng phải chỉ là cãi nhau thôi sao, có gì mà phải lo lắng. Hơn nữa nàng ta không đưa đồ là đã đuối lý rồi, chẳng lẽ còn dám đi cáo trạng với lão thái thái sao? Tỷ, đệ đi xem mấy nha đầu của đệ , bảo chúng đi nghe ngóng tin tức chứ không phải để chúng tự do chơi bời!”
Thấy Trần Diễn hăm hở bỏ đi, Trần Lan mới quay đầu nhìn Hồng Loa: “Tứ đệ đi rồi, có chuyện gì thì tỷ cứ nói thẳng đi, đừng giấu giếm nữa. Tỷ là người cẩn trọng, cũng không phải là người không chịu được ấm ức, không thể nào chỉ vì cãi nhau một trận mà ra bộ dạng này được.”
Sắc mặt Hồng Loa thay đổi liên tục, cuối cùng cũng mở miệng nói ra sự thật.