Thoắt cái đã đến ngày hai mươi ba tháng Chạp, ngày ngày tết ông Táo. Các điền trang theo lệ thường đều gửi đến Hầu phủ tiền thuê ruộng, gạo thóc và các loại rau củ quả làm lễ vật cuối năm. Các cửa hàng cũng chuẩn bị đủ loại đồ vật tạp hóa dâng lên các chủ tử trong phủ, ngay cả đám nha đầu cũng được thay áo bông mùa đông mới tinh. Theo lệ thường của Hầu phủ, tiền thưởng đều đợi đến lúc đón giao thừa mới phát, cho nên đêm đoàn viên ngày tết ông Táo chỉ là ban thưởng đồ ăn theo lệ. Cơm thừa canh cặn thì một đám con dâu bà tử vái lạy nhận lấy, còn các nha đầu lớn nhỏ thì được chia các loại hoa quả mứt kẹo.
Ăn tối xong, ngoài Trần Cửu vẫn như thường lệ sớm cáo lui, Mã phu nhân và Từ phu nhân cùng các cháu trai cháu gái các phòng tự nhiên vẫn không thể thiếu việc trò chuyện cùng Chu thị. Đây cũng là lệ thường trước đêm trừ tịch, chỉ có điều so với cả gian phòng toàn các tiểu thư yểu điệu thướt tha, mấy vị thiếu gia lại trầm lặng hơn nhiều. Thái phu nhân của các công hầu bá phủ khác đều thích cháu trai, nhưng Chu thị thích cháu gái lại là chuyện nổi tiếng, cho nên các vị cáo mệnh phu nhân ở kinh sư thậm chí thường trêu rằng, con gái đầu thai vào Dương Ninh Hầu phủ là có phúc nhất.
Lúc này cũng vậy, bên trái bên phải noãn tháp của Chu thị là Trần Băng và Trần Lan. Trước kia hai vị trí này hoặc là không có ai, hoặc nếu có thì đều là hai tỷ muội nhị phòng chiếm giữ, nay đột nhiên đổi thành Trần Lan của chi trưởng, đám người hầu trong nhà tự nhiên đều có những suy đoán riêng. Ngay cả chính Trần Lan cũng ngày càng cẩn thận dè dặt. Dù sao, trên đời này không có sự tốt đẹp nào vô duyên vô cớ, vị tổ mẫu Chu thị này trước kia đối với nàng vốn dĩ lạnh nhạt, mấy ngày nay đột nhiên quan tâm săn sóc, chắc chắn còn có nguyên nhân khác.
So với Trần Băng nói năng hoạt bát, tính tình lanh lợi, lời nói của Trần Lan vẫn không nhiều, chỉ thỉnh thoảng xen vào. Lúc này, Chu thị đang cười tủm tỉm nói rằng sau Tết Nguyên Tiêu, Tấn Vương phi lại mời các nữ quyến thân hữu các nhà đến Vương phủ ngắm hoa mai, Trần Băng lập tức vui mừng cười vỗ tay.
"Đầu năm nay, rừng hồng mai ở Vương phủ nở đẹp cực kỳ, đỏ rực rỡ, tinh thần vô cùng. Hơn nữa người lại đông, lại náo nhiệt, con đã mong nhớ mấy ngày rồi. Dù lão thái thái không nói, con cũng mặt dày muốn xin đi góp vui đấy!" Nàng ta vừa nói vừa liếc nhìn Trần Lan một cái đầy vẻ thị uy, cười như không cười nói: "Nói đến, lúc đó tam muội muội đúng lúc bị bệnh, không đi được, thật là đáng tiếc. Nhưng lần ngắm mai năm ngoái, mọi người tức cảnh nối thơ, tam muội muội lại không đáp được, nay khổ học thơ văn hai năm, nghe nói bị bệnh còn không quên đọc sách, lần này chắc chắn có thể tỏa sáng rực rỡ mới phải."
Đối mặt với Trần Băng đang hăng hái, giọng điệu của Trần Lan vẫn lãnh đạm: "Cho dù muội có khổ học thơ văn hai năm, cũng không thể thành tài nữ, đâu thể so sánh với nhị tỷ tỷ được, nhiều nhất cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi. Hơn nữa, mấy ngày nay muội đọc cũng không phải là thơ từ gì, chỉ là một ít du ký tạp văn của các danh sĩ tiền triều do tứ đệ tìm về, chẳng qua là để gϊếŧ thời gian mà thôi, đâu dám nói là dụng công?"
Câu nói đầu khiến Trần Băng lộ vẻ đắc ý. Mà nghe đến câu sau, Chu thị đột nhiên hỏi: "Sao con lại nghĩ đến việc đọc những thứ này?"
Trần Lan thấy Chu thị không hề ngạc nhiên, liền biết lão thái thái hẳn là đã sớm biết rồi. Dù sao, trong Hầu phủ này người đông miệng nhiều, nàng làm gì cũng khó thoát khỏi sự quan sát của người khác, thà rằng thành thật một chút. Lúc này, nàng liền cười đáp: "Dù con có cố gắng đến mấy về thơ từ văn chương, cũng không thể so sánh với các tỷ muội, thà rằng không tốn công vô ích nữa, chẳng lẽ thơ hay có thể thành Lý Đỗ sao? Mấy ngày nay đang đọc "Vĩnh Châu Bát Ký" của Liễu Hà Đông và "Đông Kinh Mộng Hoa Lục" của Mạnh Nguyên Lão, đọc mà như được tự mình trải nghiệm. Còn những bút lục tân ngữ kia, ý tứ mới lạ, dù sao cũng là sử thoại, xem ra khá thú vị, lão thái thái đừng cười con không có kiến thức."
"Thôi thôi, chỉ cần không phải là những loại tiểu thuyết truyện vớ vẩn hại người, con thích đọc gì thì tùy."
Một tràng nói chuyện khiến Chu thị mỉm cười, Trần Băng cũng đành phải cười theo, nhưng lại nhân lúc Chu thị không chú ý mà chế nhạo cười lạnh với Trần Lan, Trần Lan chỉ làm như không thấy. Chu thị lại không để ý đến những hành động nhỏ sau lưng mình của hai đứa cháu gái, mà lại khẽ ho một tiếng: "Bên Vương phủ còn gửi thư đến, nói là năm nay mời nhiều người hơn mọi năm, ngoài Hàn quốc công phủ của đại biểu tỷ các con, thì bốn nhà Đông Xương Hầu, Vĩnh Bình Hầu, Quảng Ninh Bá là chỗ giao hảo lâu đời của nhà chúng ta, còn có mấy nhà Ứng Quốc Công, Nam Dương Hầu, Tương Dương Bá nữa, nghe nói Tấn Vương gia còn gửi thϊếp mời cho mấy Vương phủ khác. Hơn nữa lần này không chỉ mời nữ quyến, bên Tấn Vương gia còn có văn hội."