Chương 5

Dư Anh lo lắng nhìn chằm chằm Kỳ Âm Thư trước mặt: “Qun Qun ơi, cậu nhận ra vấn đề chưa? Giám đốc Lăng đáng lẽ chưa gặp cậu bao giờ phải không? Mới vào làm mấy phút mà chị ấy đã tìm đúng cậu gọi vào văn phòng? Chắc chắn là đã tìm hiểu trước về cậu rồi!”

“Trước đây cậu với Quản lý Thích thân nhau thế, ôi chao, sau này Giám đốc Lăng có cố tình gây khó dễ cho cậu không?”

Ánh sáng ngoài cửa sổ phản chiếu trong đồng tử Dư Anh, Kỳ Âm Thư mím môi, kiên nhẫn chờ Dư Anh nói xong mới gượng cười, ậm ờ nói: “Chắc là, không đâu nhỉ.”

“Sao lại không, cậu nói xem...”

“À phải rồi, cậu nói Giám đốc Lăng tên gì?” Kỳ Âm Thư đột nhiên hỏi.

“Hả?” Dư Anh khựng lại: “Lăng Dự Tranh.”

Các giám đốc các bộ phận đều có văn phòng riêng, nhưng diện tích không lớn lắm.

Phía trái cửa vào là cửa sổ kính có khe hở, bên phải là chiếc ghế sofa da màu đen đậm dành cho hai người ngồi, sâu hơn nữa là bàn làm việc đặt bể cá và cây cảnh, cuối cùng là tủ sách mở rộng bằng hai người.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến văn phòng trông rất chật chội.

Kỳ Âm Thư trước đây thường xuyên vào đây báo cáo công việc nên rất quen thuộc, cô biết mọi thứ đều do công ty sắp xếp, Lăng Dự Tranh chắc là còn chưa kịp dọn dẹp.

Cô đóng cửa lại, cũng chặn luôn những ánh mắt tò mò ngoài kia.

“Giám đốc Lăng.” Kỳ Âm Thư đứng cạnh cửa, lễ phép nói.

Ngoài cửa sổ trời âm u, nhưng có lẽ đối với Lăng Dự Tranh, ánh sáng đó đủ để chiếu sáng, nên trong văn phòng không bật đèn.

Cô nhìn Lăng Dự Tranh, vẫn là mái tóc đen dài quen thuộc, hơi xoăn nhẹ, một độ cong rất đẹp.

Theo Lăng Dự Tranh từng kể với cô trên giường khách sạn, chị ấy thích tóc thẳng nên chưa từng uốn, nhưng khi tâm trạng tốt sẽ sấy cho xoăn lên.

“Nhưng mà không giữ được lâu đâu, dù gì cũng không phải uốn mà.” Lăng Dự Tranh quỳ trước mặt cô nói: “Tối nay em muốn thử sờ trước, hay là hôn chị luôn?”

Kỳ Âm Thư nhắm mắt lại, không tự nhiên lắm xoay mặt nhìn đàn chim bay qua cửa sổ.

Vấn đề.

Đây mới là vấn đề.

Cứ nghĩ sẽ là mối quan hệ cả đời không gặp nhau ban ngày, đã nói không ít lời buông thả, vậy mà người vốn dĩ tám đời không liên quan lại cứ thế rành rành xuất hiện trong cuộc sống thực.

Thật khiến người ta lúng túng quá đỗi.

“Em... qua đây ngồi đi.” Giọng Lăng Dự Tranh hơi trầm, trưởng thành hơn giọng Kỳ Âm Thư rất nhiều, đây cũng từng là một phần khiến Kỳ Âm Thư mê đắm.