Chương 47

Hơn tám giờ tối, hai người ăn cơm xong thì lên lầu đi dạo một vòng. Lúc này, Cổ Vũ nhận được một cuộc gọi "thân ái" từ mẹ cô. Kỳ Âm Thư đang cùng Cổ Vũ đi xuống thang cuốn, đứng gần nên lờ mờ nghe thấy tiếng mắng nhiếc nghiêm khắc từ điện thoại.

"Cổ Vũ! Hai tiếng trước con đã bảo mẹ là con sắp về đến nhà rồi mà!"

"Mẹ!" Cổ Vũ nhanh chóng ngắt lời. "Mẹ đoán xem con vừa xuống tàu cao tốc thì gặp ai này? QunQun! Cậu ấy nhất định bắt con ở lại ăn tối cùng! Con thật sự không làm khác được! Ấy, mẹ đừng không tin! Đúng là cậu ấy mà! Để con đưa máy cho cậu ấy nói chuyện nhé!"

Vừa nói, củ khoai nóng bỏng tay đã được chuyển sang cho Kỳ Âm Thư. Cổ Vũ chắp hai tay lại, mấp máy môi.

"Xin cậu đấy, xin cậu đấy!"

Kỳ Âm Thư hết cách.

"Alo? Cháu chào dì ạ?"

"Vâng, đúng rồi ạ."

"À, cháu vừa đi công tác về, tình cờ gặp Cổ Vũ."

"Lâu rồi không gặp nên cháu muốn mời cậu ấy đi ăn một bữa."

"Cháu xin lỗi dì ạ."

Mẹ Cổ Vũ nhìn hai người lớn lên từ nhỏ, luôn rất dịu dàng với cô. Dì vội nói.

"Không sao, không sao đâu."

"Cổ Vũ mà ở cùng cháu thì dì yên tâm rồi."

"À, mẹ cháu dạo này thế nào rồi?"

"Vâng ạ, dì ấy vẫn khỏe."

"Vẫn ở nước ngoài à? À cái chỗ gì ấy nhỉ? Gaza?"

"Vâng ạ."

"Ôi trời, công việc của mẹ cháu đúng là nguy hiểm thật đấy."

"Lần trước dì còn thấy mẹ cháu trên bản tin cơ."

Tán gẫu một lát, mẹ Cổ Vũ bảo cô đưa điện thoại lại cho Cổ Vũ. Kỳ Âm Thư đưa máy lên, Cổ Vũ nhận lấy rồi lại mấp máy hỏi.

"Không sao chứ?"

Cô lắc đầu, cũng đáp lại không thành tiếng.

"Không sao."

Bóng dáng hai người lướt xuống theo thang cuốn, tầng tầng đi xuống.

Cổ Vũ và mẹ lại nói chuyện về việc về quê vào tuần tới. Nghe chừng, cuộc trò chuyện này sẽ không kết thúc sớm được.

Thế là Kỳ Âm Thư cầm điện thoại lên, vừa đi vừa chơi game Chiến tranh giữa các vì sao.

Chơi xong một màn, cô lại quay về màn đầu tiên chơi lại từ đầu, vận động trí óc một chút, vừa thư giãn vừa giải trí.

Khi ngón cái cô vừa chạm vào hai ngôi sao màu vàng, điện thoại hiện lên một khung thông báo.

"Bạn đã nhận được một tin nhắn WeChat."

Cô luôn không bật chế độ xem trước tin nhắn. Nghĩ bụng đã muộn thế này rồi, chắc không phải Dư Anh thì cũng là nhóm chat công việc. Thế nên, đợi thông báo biến mất, chơi xong màn hiện tại, cô mới kéo thanh thông báo xuống và bấm vào.

X: [Hình ảnh.]

Kỳ Âm Thư bất giác đứng khựng lại, hơi thở siết chặt. Cô bấm mở tấm ảnh đầy màu sắc.

Đó là một thùng kẹo mυ"ŧ Chupa Chups. Trên bao bì nhựa màu vàng đỏ có in dòng chữ "Đa dạng sắc màu, vị ngon quý giá". Dĩ nhiên, đấy không phải điểm mấu chốt. Kỳ Âm Thư phóng to ảnh, kéo đến các góc, săm soi tấm ảnh một cách cẩn thận.

Gạch lát sàn này, giá kệ này, logo bên cạnh nữa... 90% là siêu thị Yonghui ở tầng hầm Trung tâm thương mại Hải Duyệt.

Quả thật, như đã nói trước đó, trong những trường hợp không cần thiết, Kỳ Âm Thư sẽ không chủ động đến đây dạo chơi, cô cũng không rõ cấu trúc các cửa hàng trên lầu của Hải Duyệt.

Tuy nhiên, mỗi năm cô đều có vài lần cố định đi mua sắm ở siêu thị Yonghui dưới tầng hầm, cùng mẹ hoặc chị gái.

Chỉ nghĩ đến việc Lăng Dự Tranh đang mua sắm ở siêu thị dưới tầng hầm, cách mình rất gần, là Kỳ Âm Thư bỗng dưng thấy mặt nóng bừng, toàn thân như máu dồn ngược.

Cổ Vũ vẫn đang nói chuyện điện thoại, không chú ý đến cô, một mình bước đi khá xa về phía trước. Chắc là gọi điện thoại xong mới phát hiện người bên cạnh không còn nữa. Cổ Vũ cầm chặt điện thoại chạy lại, gọi lớn.