Chương 45

Nói xong, cô cầm điện thoại lên, kéo Kỳ Âm Thư lại.

"Cậu đợi chút, tớ xem lại bản đồ đã."

Kỳ Âm Thư gật đầu lia lịa, lén chuyển điện thoại sang tay trái, cúi thấp mắt, mở khóa.

Hiện lên là [Biểu tượng cảm xúc động].

Đây là phản hồi của Lăng Dự Tranh.

Một chú mèo chân ngắn màu vàng trắng ngoan ngoãn ghé sát màn hình.

Đáng yêu nhưng chẳng hiểu ý nghĩa gì.

Kỳ Âm Thư nhìn lại lời mình vừa nói, rồi nhìn xuống cái biểu tượng cảm xúc hoàn toàn không có hàm lượng vàng này. Thái độ qua loa của Giám đốc Lăng đúng là, đến diễn cũng chẳng buồn diễn nữa. Thà đừng trả lời còn hơn. Giả vờ không thấy còn tốt hơn thế này. Kỳ Âm Thư lại thấy tức, nặng nề khóa màn hình.

Cổ Vũ kéo cô.

"Ấy da, đi thôi, đi thôi, hóa ra nó ngay cạnh quán mì ramen đằng kia."

"Cửa bé tí ấy mà, trách gì chúng mình không thấy."

Mấy phút sau đó, Kỳ Âm Thư cố gượng cười trên mặt nhưng lòng thì giận sôi gan. Cô nghĩ bụng, cô cũng chẳng có ý gì khác, chỉ đơn thuần là đồng nghiệp, tình cờ gặp nhau trên đường nên gửi tin nhắn hỏi thăm một câu thôi.

Có gì mà to tát chứ? Đến nỗi khó chịu đến mức hơn một tiếng sau mới trả lời bằng một cái biểu tượng cảm xúc khó hiểu thế sao?

Kỳ Âm Thư bình thường ở công ty cũng thỉnh thoảng tức giận vì chuyện công việc, nhưng cô cơ bản là không để lộ mặt, không bận tâm trong lòng, chỉ cần uống một ngụm nước là đã có thể tự trấn an bản thân.

Thế nhưng lúc này, cô và Cổ Vũ đã ngồi vào quán, quét mã QR, xem menu, cô lờ đờ lật qua từng trang ảnh món ăn trình bày đẹp mắt.

Trong lòng cô giờ đây chỉ toàn hình ảnh chú mèo chân ngắn ấy, với đôi mắt tròn xoe, vẻ mặt ngơ ngác, mà chẳng thể nào đoán được nó muốn diễn đạt điều gì.

"QunQun, cậu có thêm món nào không đấy?" Cổ Vũ ngồi đối diện hỏi cô. "Sao tớ tải lại mấy lần mà vẫn chỉ thấy món của tớ thôi nhỉ?"

Kỳ Âm Thư giật mình hoàn hồn, ngẩng đầu lên.

"Hả? Tớ chưa thêm à?"

Cổ Vũ nghiêng đầu nhìn cô một lát, chỉ vào điện thoại cô, ra lệnh.

"Lần cuối đấy, nhanh lên, đừng ngây người ra nữa."

"Vâng." Kỳ Âm Thư ngoan ngoãn đáp lời.

Cô tùy tiện gọi hai món mặn, một món rau, cuối cùng chọn thêm một chai sữa đậu nành ướp lạnh.

"Tớ xong rồi, đặt luôn nhé?"

Cổ Vũ đang gõ điện thoại, tranh thủ vẫy tay với cô.

"Ừ ừ ừ, đặt đi."

Trong lúc chờ món ăn. Cổ Vũ chia sẻ với Kỳ Âm Thư về chuyện gặp trận mưa bão lớn ở Hải Nam. Cô giơ tay lên, miêu tả sống động.

"Cái chỗ tớ ở ấy, lúc đấy nước ngập đến tận..."

Lời nói dừng lại, ánh mắt Cổ Vũ lướt về phía sau bên phải cô. Cổ Vũ còn cố ý rướn dài cổ ra, dường như đã nhìn thấy thứ gì đó. Kỳ Âm Thư cũng quay đầu lại nhìn, ngoài nhân viên phục vụ ở cửa thì chỉ có những người đang ngồi chờ bàn. Cô không hiểu, quay lại nhìn Cổ Vũ.

"Sao thế?"

"Tớ hình như nhìn thấy đàn chị hồi cấp ba..."

"Cấp ba á?" Kỳ Âm Thư bật cười. "Trí nhớ cậu tốt thật đấy, đàn chị hồi cấp ba mà cũng nhớ à?"

"Ảnh chị ấy trên bảng vàng đẹp cực kì.” Cổ Vũ đáp. "Sau này chị ấy còn về trường nói chuyện. Chị ấy là học trò của cô chủ nhiệm tớ, một nhân vật huyền thoại từng bị kỷ luật nặng mà vẫn đỗ đại học trọng điểm."

Nồi lẩu đồng được mang lên, Kỳ Âm Thư nói "Cảm ơn" với nhân viên phục vụ rồi dùng muôi khuấy nước dùng.

"Thật à? Sao trước đây tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến nhỉ?"