“Tớ thấy cậu rồi.”
Kỳ Âm Thư dập máy, nhanh chóng hạ cửa kính ghế phụ xuống, đợi bạn đi đến gần hơn một chút, cô mới nở nụ cười tươi vẫy tay gọi lớn: “Cổ Vũ! Tớ ở đây!”
Vali để vào cốp xe, hai người quay lại ngồi trong xe. Kỳ Âm Thư thấy trên mái tóc xoăn màu nâu hồng của Cổ Vũ vẫn còn cài chiếc kẹp tóc vỏ dừa... kỷ niệm chuyến du lịch Hải Nam mà trước đây cô ấy từng gửi ảnh khoe.
“Sao cậu về rồi? Không quay vlog nữa à?” Cô hỏi.
Cổ Vũ ghé sát vào cái hộp bánh màu hồng đặt trước hộc đồ ghế phụ, sờ sờ một cái: “Vẫn quay chứ, cậu cũng biết Tết đến giờ tớ toàn quay ở ngoài mà. Hôm qua tớ lỡ lời khiến mẹ tớ giận, mắng tớ một trận té tát, còn bảo tớ mà không về nhà thì vĩnh viễn đừng về nữa.”
Kỳ Âm Thư bật cười ha hả: “Thế thì cậu không về nhà dịp Tết đúng là hơi quá đáng thật, bác gái giận cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Thì đấy.” Cổ Vũ tựa lưng vào ghế, nhìn cô: “Tớ vội vã không ngừng nghỉ chạy về đây, ở nhà làm một cô bé ngoan một thời gian rồi mới đi. Cậu mai còn phải đi làm, hay chúng ta cứ tới Trung tâm thương mại Hải Duyệt gần đây ăn đi? Tớ vừa xem đánh giá thấy ở đó có quán lẩu canh chua khá ổn đấy? Cậu từng đi ăn bao giờ chưa?”
Kỳ Âm Thư lắc đầu.
Trung tâm thương mại Hải Duyệt là trung tâm mua sắm tổng hợp lớn nhất gần nhà cô, có đủ cả ăn uống, mua sắm, giải trí, gì cũng có. Nơi đây là khu vực trung tâm giữa các khu dân cư này, nên ngay cả tối ngày thường cũng rất nhộn nhịp.
Cô không thích đông đúc, thế nên trừ những trường hợp cần thiết, cô hiếm khi chủ động tới đó. Đến tận bây giờ, cô còn chẳng biết cái trung tâm thương mại ấy có mấy tầng.
Là bạn bè quen biết từ nhỏ, Cổ Vũ rất hiểu chuyện vỗ vỗ cánh tay cô.
"Được rồi, không sao, vậy chúng ta xuất phát thôi!"
Món lẩu canh chua mà Cổ Vũ nói nằm ở tầng hầm thứ nhất, trong tòa A của Trung tâm thương mại Hải Duyệt.
"Lạ thật đấy nhỉ, thường thì mấy quán kiểu này chẳng phải mở ở trên lầu sao?" Cổ Vũ vừa đi vừa nói với cô khi họ đi lên từ thang cuốn tầng hầm thứ hai. "Cậu xem, ở đây toàn là đồ ăn vặt như mì, sủi cảo thôi này."
Kỳ Âm Thư đang cau mày nhìn điện thoại, nghe Cổ Vũ nói, cô chỉ đáp lại một câu "Đúng vậy" đầy vô hồn.
"Cậu sao thế?" Cổ Vũ hỏi. "Đang đợi tin nhắn à?"
Kỳ Âm Thư lập tức hạ tay xuống, chột dạ nhìn vào mắt Cổ Vũ.
"Không có."
Cổ Vũ nheo mắt, tặc lưỡi đầy vẻ khinh bỉ.
"QunQun, cậu vẫn chẳng biết nói dối gì cả, thế này sao được?"
"Cậu làm sao mà tồn tại được ở công ty các cậu?"
"Tớ nghe nói chốn công sở đáng sợ lắm, lúc nào cũng có người đâm sau lưng, không thể cái gì cũng nói thật."
Cổ Vũ, người trở thành blogger du lịch ngay từ khi vào đại học và chưa từng làm một ngày công sở nào, rõ ràng là đang lo lắng cho cô.
Điện thoại rung lên.
Nó làm Kỳ Âm Thư giật thót tim.
Nhưng lúc này Cổ Vũ đang nhìn chằm chằm vào cô, cô vừa ngại lại vừa nóng lòng muốn cầm điện thoại lên xem. Tim cô như bị ai cào ngứa, bàn tay phải không ngừng siết chặt lại.
"Cậu yên tâm, bình thường ở công ty tớ không thế này đâu." Cô nói với giọng rất nhanh.
"Ấy, cậu bảo cái quán lẩu canh chua ấy sao vẫn chưa tới nhỉ?"
"Hay chúng mình đi sai đường rồi?"
Cổ Vũ ngoảnh đầu, ánh mắt đảo quanh.
"Hừm, đúng thật, sao tớ lại có cảm giác chúng mình đi vòng về rồi nhỉ?"