Chương 43

Tắm xong, người chị ngồi bên mép giường vẫy tay gọi cô lại. Cô bước đến trước mặt chị ấy, rõ ràng trong đầu có cả vạn hình ảnh đã “học hỏi” được, nhưng cơ thể lại hoàn toàn cứng đờ.

Người chị nhíu mày, tùy ý kéo tay trái cô lại, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên các ngón tay cô, hỏi: “Em sẽ không nói là chưa từng trải qua chuyện này bao giờ đấy chứ?”

Lúc đó mặt cô nóng bừng, thành thật gật đầu. Thế là, người chị trước mắt cô thở dài một cách rõ rệt, ngoảnh đầu nhìn sang bức tường bên phải: “Haizz, em làm chị thấy hơi ngại rồi đấy.”

Cô sốt ruột, sợ người đang ngồi kia đổi ý, bèn vội vàng cúi người xuống. Cô hôn lên má người chị một cái. “Thế này, có được không?” Giọng cô hơi run run.

Người đang ngồi khẽ nhấc ngón trỏ tay phải lên, nhanh chóng lau một cái lên chỗ má vừa bị hôn, không nói gì, vẻ mặt trông rất tệ. Hỏng bét rồi. Kỳ Âm Thư tiếc nuối nghĩ.

Cô lùi lại nửa bước: “Thế, thế thì thôi ạ, xin lỗi chị, em thật sự không giỏi mấy chuyện này.”

Lúc này người chị mới ngước mắt nhìn cô. Kỳ Âm Thư nhớ rõ đó là một đôi mắt rất sáng, rất quyến rũ. Ngoài màng đồng tử màu hồng nhạt là một vòng khóa màu nâu đậm. Dưới ánh đèn mờ ảo trong khách sạn, đôi mắt đó đẹp đến mức không giống người thật, như thể chỉ tồn tại trong những giấc mơ của cô vậy.

Người chị ngồi đó, hai chân bắt chéo, dù ở vị trí thấp hơn tầm nhìn của cô, nhưng lại tỏa ra áp lực tuyệt đối: “Em... Chị hỏi lại lần nữa, em chắc chắn muốn tiếp tục chứ?”

Kỳ Âm Thư không hề do dự chút nào, kiên định gật đầu.

Người chị hôn lên hàng mi cô, đầu lưỡi lướt qua vành tai cô, vừa khen cô đáng yêu vừa dẫn tay cô cùng vuốt ve lẫn nhau. Cô có chút không chịu nổi sự kí©h thí©ɧ, hai chân tự động khép lại, người kia liền cười cô.

“Mấy bước vừa rồi em đã học được chưa? Em có muốn thử làm không?”

Giọng nói ấy đầy vẻ dụ hoặc, rất giỏi dẫn dắt, dù là ở trong khách sạn, hay ở trong phòng họp.

Kỳ Âm Thư đau đớn khẽ nhắm mắt lại. Suy nghĩ cứ bay càng lúc càng xa, nếu biết sẽ có ngày hôm nay, ngay từ đầu cô nhất định đã không... Hai bàn tay đặt trên bàn siết chặt thành quyền, rồi lại mở ra. Kỳ Âm Thư không chịu nổi nữa, dứt khoát đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

Cô vốc nước lạnh tạt mạnh vào mặt mấy cái. Cô ngẩng đầu lên, mặt đầy vết nước, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương như kẻ điên, lý trí lúc này mới hơi hồi phục lại một chút. Kỳ Âm Thư, mày tự mình đưa ra lựa chọn, không được phép hối hận.

Nghe thấy tiếng mở cửa nhà vệ sinh, cô vội vàng dùng tay áo lau qua loa mặt hai cái, rồi đi thẳng ra ngoài.

Trở lại chỗ ngồi, cô đưa chuột đến gần biểu tượng WeChat. Một người có ảnh đại diện hình con ếch gửi tin nhắn cho cô. Kỳ Âm Thư khẽ “Ơ?” một tiếng, vội vàng mở ra xem.

[Ảnh] Một bàn tay cầm vé tàu hướng vào cổng soát vé. [Nội dung tin nhắn] Tính sao đây, một tiếng nữa là tới Ga Nam Tân Dung rồi, ai muốn đi ăn tối với tớ không?

Không phải Lăng Dự Tranh. Kỳ Âm Thư bị chính sự mong đợi ngốc nghếch của mình chọc cho bật cười. Cô gọi lại cuộc gọi thoại cho bạn: “Alo Cổ Vũ? Tớ tới rồi, đang đậu xe ở vệ đường ấy, một chiếc Volvo trắng.”

Cổ Vũ: “Màu trắng à... cụ thể trông thế nào? Biển số xe của cậu bao nhiêu?”

“54332.”

“4332 à, được rồi.” Đầu dây bên kia im lặng. Chưa đầy nửa phút sau, cách cửa kính ô tô, Kỳ Âm Thư nhìn thấy một người mặc áo hoodie đen đi ra từ quán cà phê.